Về sự lãng quên
Lãng quên cũng có hai mặt.
Một mặt, nó khiến những người đã mất dần biến mất lần thứ hai — khi không còn ai nhớ đến họ.
Nhưng mặt khác, lãng quên cũng là một sự cứu rỗi: nó giúp con người tiếp tục sống, giúp nỗi đau phai đi để cuộc sống có thể tiếp diễn.
Ta không thể mang tất cả ký ức của mình đi mãi, vì trí nhớ có giới hạn, còn trái tim cũng cần chỗ để chữa lành.
Có lẽ, điều quan trọng không phải là tránh bị lãng quên, mà là đã để lại điều gì đó xứng đáng được nhớ, dù chỉ trong lòng một người.
