Tại quầy lễ tân im ắng của nhà trọ Vọng Thư, một sự hỗn loạn bất ngờ đã ập đến. Yanxiao hớt hải chạy vào, trên lưng cõng một dáng người mảnh khảnh. Ngay sau đó là Mei, lê từng bước nặng nhọc, cơ thể phủ đầy bụi bẩn và những vết máu khô cứng.
Trông thấy tình trạng không thể thảm hơn của Xiao, cùng với bộ dạng thê thảm không kém của Mei, người bê bết máu và bùn đất. Huai’an là người đầu tiên trông thấy, ánh mắt ông thoáng vẻ kinh ngạc nhưng nhanh chóng trở nên bình tĩnh trở lại, vội vã tiến đến đỡ Xiao từ lưng Yanxiao xuống, giọng nói có phần vội vàng.
“Hàng Ma Đại Thánh, cứ để tôi lo liệu.”
Huai'an cẩn thận cõng Xiao trên lưng, rồi quay sang Yanxiao.
“Yanxiao, cậu mau xuống bếp nấu một ít cháo cho hai người họ đi.”
Yanxiao tức tốc gật đầu, rồi lao ngay vào bếp. Trong khi đó, Verr Goldet tiến đến Mei. Khuôn mặt nhăn lại lo lắng khi nhìn thấy vết thương rỉ máu trên tay cô, khẽ cau mày, nói nhỏ như đang thì thầm:
“Vết thương nặng quá, phải cầm máu nhanh thôi.”
Mei nghe vậy thì rũ người xuống, thở hắt ra một tiếng, nhưng sau đó lại vội vã lắc đầu, có phần gấp gáp:
“Vết thương của tôi không đáng ngại đâu, bà chủ. Cô mau lên xem tình trạng của Xiao đi.”
Verr Goldet thở dài làm theo ý cô, nhưng vẫn không quên đưa cho Mei một đống lọ thuốc bôi vết thương và cầm máu, căn dặn cô cách dùng của từng loại và cách băng bó vết thương. Sau đó bà đi lấy một chậu nước ấm và khăn sạch, nhanh chóng bước lên phòng Xiao.
---
"Canh ba – tại phòng Xiao"
Trong phòng, không khí tĩnh lặng. Huai’an đang nhẹ nhàng cởi giày cho Xiao, trong khi Verr Goldet cẩn thận lau sạch những vết thương trên người anh. Cô nhúng khăn vào chậu nước, vắt nhẹ rồi khẽ khàng lau đi lớp máu khô trên cánh tay Xiao.
Im lặng một lúc, Verr Goldet cất tiếng, giọng nói đầy lo lắng và hoài nghi:
“Đây là lần đầu em thấy ngài ấy bất tỉnh như vậy... Rốt cuộc ngài ấy đã phải đối đầu với thứ gì?”
Huai’an nghe xong câu hỏi đó chỉ có thể thở dài, cụp mắt xuống, bàn tay khẽ siết chặt. Ông không biết câu trả lời, nhưng vẫn lên tiếng an ủi vợ:
“Đừng lo, Goldet. Dù sao ngài ấy cũng là một tiên nhân. Sẽ sớm phục hồi thôi.”
Mặc dù miệng nói vậy, nhưng ông cũng không ngừng bận lòng về việc này. Verr Goldet nói đúng. Cả đời Huai’an, đây là lần đầu tiên ông thấy Xiao không còn dáng vẻ của một vị tiên nhân bất khả chiến bại nữa.
Tuy vị Hàng Ma Đại Thánh này hầu như không xuất hiện trước mặt người phàm, nhưng mỗi lần chạm mặt Xiao, Huai’an luôn thấy anh với dáng vẻ bình thản, y phục thanh thoát gọn gàng không bao giờ vấy máu, đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn đến một nơi xa xăm.
Nhưng giờ đây, trước mắt ông không chỉ là một tiên nhân, mà là một thiếu niên bình thường đang vật vã với nỗi đau.
Huai’an khẽ đưa tay ra, như muốn chạm vào vai Xiao, nhưng rồi lại rụt về. Ông không muốn bất kính, nhưng khi nhìn thấy anh như vậy, lòng ông lại bùng lên một cảm giác xót thương kỳ lạ, không kìm được, ông buộc miệng cất tiếng:
“Haizz, trông ngài ấy không khác gì một thiếu niên bình thường cả. Nhưng lại phải gánh trên vai sự an toàn của cả nơi này…"
"thật là…”
Nói đến đây, Huai’an đột nhiên im lặng, muốn nói rồi lại thôi, không gian lại trở về im ắng như lúc đầu. Thấy chồng mình chùng xuống, Verr Goldet khẽ đặt tay mình lên tay ông an ủi.
"Chính vì biết như vậy, nên chúng ta mới có mặt ở đây để làm hậu phương cho ngài ấy, không phải sao?”
Lời nói của vợ như một liều thuốc xoa dịu. Huai’an nở một nụ cười gượng gạo, đáp lại:
“Ừm, nàng nói rất đúng.”
Ông nhìn Xiao, kiểm tra lại tình trạng của anh một lần nữa. Khi đã chắc chắn những vết thương chỉ là ngoài da, ông cầm lấy một lọ thuốc nhỏ trên bàn. Quay sang Verr Goldet, giọng nhẹ nhàng:
“Nàng vất vả rồi, việc bôi thuốc này cứ để ta làm là được.”
Verr Goldet mỉm cười, một nụ cười đầy sự thấu hiểu.
“Vậy nhờ chàng nhé.”
Cả hai người lặng lẽ làm việc của mình, mỗi người đều chìm trong suy tư riêng. Sau khi xong việc, họ khẽ khép cửa phòng lại, rồi lặng lẽ rời đi, để Xiao nghỉ ngơi trong không gian tĩnh mịch của riêng mình.
---
Hơi nước ấm bao bọc lấy cơ thể, gột rửa đi lớp bùn đất và mùi tanh của máu. Mei thở dài, tựa lưng vào thành bồn tắm, nhưng cảm giác nhẹ nhõm chỉ kéo dài trong chốc lát.
Cơn đau nhức từ vết cắt sâu hoắm trên cánh tay phải bất ngờ ập đến, nóng rát như ngọn lửa. Nó khiến cô khẽ rên lên, bàn tay bất giác bấu chặt vào thành bồn, nghiến răng kìm nén.
“Huhu, đau quá má ơi! Lúc nãy sao không thấy đau như vậy chứ?”
Cô gác tay lên thành bồn, lơ đãng nhìn lên trần nhà, một ý nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu, nửa đùa nửa thật.
“Ư! Đây là cảm giác của mấy con Hilichurl bị Xiao xiên trong game sao?”
Dòng nước nóng vẫn chảy, sưởi ấm thân thể lạnh cóng. Cô thở hắt ra, một phần cảm giác nhức nhối dịu đi. Nhớ lại khung cảnh lúc đó, Mei tự hỏi bản thân:
“Không biết Xiao giờ sao rồi nhỉ?”
Cô thì thầm, lòng dấy lên một cảm giác lo lắng. Rồi cô khẽ rùng mình.
“Nhưng mà... Khi chứng kiến bộ dạng đó của Xiao, mình cảm thấy sợ quá.”
Nhưng sau đó lại vò đầu, tự mắng chính mình:
“Aaa, không được! Sao mình có thể sợ Xiao được chứ! Người ta vừa tốt tính lại còn đẹp trai nữa đó.”
Lan man với những màn đối đầu nội tâm xong cũng là lúc Mei trở về phòng ngủ. Vừa mở cửa phòng định bước vào bôi thuốc, thì cô đã thấy Verr Goldet và Huai’an đang bước đến từ phía xa xa. Không kịp đóng cửa lại, cô vội vã chạy ra hành lang, đôi mắt không rời khỏi họ, giọng nói có phần gấp gáp.
“Ông bà chủ, Xiao sao rồi? Ngài ấy đã tỉnh lại chưa?”
Thấy bộ dạng hớt hải này của cô, Verr Goldet khẽ thở dài, điềm đạm trả lời:
“Không cần lo lắng đâu, Hàng Ma Đại Thánh sẽ sớm bình phục thôi.”
Lúc này, Huai’an vỗ nhẹ lên vai Mei như một lời an ủi, ông cầm bát cháo đang nghi ngút khói, thúc giục cô:
“Có chuyện gì thì vào phòng từ từ ăn rồi nói, không nhanh thì cháo sẽ nguội đó.”
Mei đáp lại, gật đầu liên hồi, rồi đi thẳng vào phòng.
“Tuân lệnh ạ!”
Trong phòng, không khí tĩnh lặng. Huai’an rót một chén trà rồi uống một ngụm, trong khi Verr Goldet đang bôi thuốc lên các vết thương giúp Mei.
Verr Goldet nhíu mày, giọng nói hạ xuống rất thấp:
“Rốt cuộc cả hai đã gặp phải thứ gì vậy?”
Sau đó lại nhẹ nhàng nâng cánh tay phải của Mei lên, tiếp tục cất lời:
“Còn cả vết thương này nữa?”
Nghe câu hỏi đó, đôi mắt Mei chỉ còn biết đảo qua lại, bàn tay cô siết chặt lấy góc váy. Cô cúi đầu, né tránh ánh mắt của Huai’an và Verr Goldet.
“Cái này... cái này thì…”
Nhận thấy thái độ chần chừ này của Mei, cả hai ngầm có những suy đoán trong lòng. Huai’an lúc này cất lời như thể đang khẳng định lại suy nghĩ của bản thân.
“Vết thương này, có phải do Hàng Ma Đại Thánh gây ra không?”
Mei thoáng giật mình khi nghe câu trả lời không thể chính xác hơn của Huai’an, nhưng sau đó cô lại vội vã xua tay, lắc đầu phủ nhận.
“Không... không phải đâu!”
Verr Goldet nhìn thẳng vào Mei, sau đó cất tiếng, giọng trầm hẳn xuống, chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
“Nếu cô không muốn nói sự thật, thì chúng tôi cũng không ép.”
Mei không biết nên đáp lại ra sao, chỉ có thể chọn cách im lặng. Cô biết, cho dù có phủ nhận đi nữa thì Verr Goldet và Huai’an đều đã có câu trả lời trong lòng. Chần chừ một chút, Mei nhỏ giọng lên tiếng:
“Thật ra mọi chuyện là như thế này...”
Cô ôm lấy chiếc gối bên cạnh, khẽ đặt cánh tay bị thương lên nó. Sau đó bắt đầu kể lại sự việc đã xảy ra, nhưng đến đoạn ánh sáng kỳ lạ xuất hiện, Mei khựng lại vài giây, rồi nhẹ nhàng lướt qua mà không đề cập tới.
“Sau một hồi vật vã, Xiao đã kiểm soát lại được cơ thể, rồi kiệt sức ngất đi. Cũng may lúc đó Yanxiao tình cờ đi ngang qua, không thì giờ tôi không thể ôm cái gối mềm mại này nữa rồi!”
Huai’an gật đầu, trong ánh mắt ông lóe lên một sự khâm phục và chân thành. Verr Goldet thì không nói gì, chỉ lặng nhìn cô một lúc, sau đó khẽ cất tiếng, giọng nói có phần mềm mỏng hơn mọi ngày.
“Hôm nay vất vả rồi Mei, nghỉ ngơi sớm đi.”
Sau khi xong việc, cả hai người đều đứng dậy. Trước khi đóng cửa, Huai’an quay lại nhắc nhở:
“Nhớ ăn hết cháo rồi hẳn đi ngủ nhé.”
Verr Goldet như chợt nhớ ra điều gì đó mà tiếp lời:
“Còn nữa, nhớ thay băng thường xuyên. Máu ở vết thương vẫn còn rỉ đó.”
Mei nhìn theo bóng họ, lòng cảm thấy ấm áp. Một nụ cười nở trên môi cô, cô đáp lại một cách chân thành.
“Cảm ơn ông bà chủ. Đừng lo, tôi ổn mà.”
---
"Sáng hôm sau – phòng Xiao"
Những tia nắng ấm áp đầu tiên của buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức Xiao khỏi giấc ngủ hiếm hoi. Tiếng chim hót ríu rít từ xa vọng lại, khiến anh tỉnh táo thêm phần nào.
Xiao khẽ nhấc tay lên che đi ánh nắng, nhưng ngay lập tức, một cảm giác kỳ lạ chợt ập đến. Cánh tay anh đang được một bàn tay khác giữ lại, ngón tay nhỏ nhắn khẽ chạm lên da anh, di chuyển một cách cẩn trọng.
Một cảm giác mát lạnh và mềm mại, hoàn toàn xa lạ với những xúc chạm thô ráp của chiến trận, khiến Xiao không khỏi cau mày, cơ bắp bất giác căng cứng. Anh khẽ quay đầu nhìn sang bên cạnh, thoáng giật mình khi thấy một cô gái đang ngồi đó. Chưa kịp nhìn rõ đối phương đang làm gì, Xiao đã nhanh chóng rụt tay lại như bị điện giật, gằn giọng:
“Cô... cô đang làm gì vậy?”
Mei giật mình, một hơi thở gấp gáp khẽ thoát ra, nhưng cô đã ngay lập tức lấy lại bình tĩnh, mỉm cười trấn an:
“Ngài tỉnh rồi sao, tôi đang bôi thuốc cho ngài đó.”
Xiao nhìn xuống cánh tay mình, một lớp thuốc mỏng đã được thoa lên cánh tay anh, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của Túi Lưu Ly và Thanh Tâm. Mặc dù hiểu rõ thuốc của phàm nhân không có tác dụng với Dạ Xoa, nhưng một cảm giác yên lòng lạ lùng chợt dấy lên trong anh, khiến Xiao hạ thấp cảnh giác.
“Không cần phí công như vậy đâu, thuốc của người phàm không có tác dụng với tôi.”
Mei vặn nắp hộp thuốc lại, để ngay ngắn bên cạnh rồi cất tiếng:
“Nhưng dù gì, có còn hơn không chứ.”
Xiao không trả lời câu nói của Mei. Chỉ khẽ cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Anh chất vấn:
“Không phải đã nói với cô nên tránh xa tôi ra mà, sao lại còn xuất hiện ở đây nữa?”
“Hừm! Ngài lại như vậy nữa rồi.” Mei bĩu môi.
Xiao lướt mắt nhìn Mei một lượt, định tiếp tục đưa ra những lời lẽ lạnh nhạt. Nhưng ánh mắt anh đột nhiên khựng lại ở cánh tay cô.
Lớp băng gạc trắng tinh đã thấm một vệt máu đỏ thẫm. Cảm giác như có thứ gì đó đánh thẳng vào Xiao, một luồng khí lạnh lùa vào trong lồng ngực, khiến anh ngơ ngác trong giây lát. Sau đó, một cảm giác bất lực tột độ xâm chiếm lấy Xiao, một sự tức giận lặng lẽ dâng trào.
Anh siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào da thịt. Xiao gằn từng chữ, giọng nói như bị ép ra khỏi cổ họng:
“Chẳng phải lúc đó tôi đã cảnh cáo cô rồi sao. Tại sao còn ở lại chứ?”
“Nếu như lúc đó tôi không kiểm soát được bản thân, thì cô đã…”
Nói đến đây, Xiao dừng lại, không muốn nói ra vế còn lại. Ngay lúc này, anh nghiến răng ken két, đôi mắt trầm xuống, tựa như có vạn tâm sự chưa được hồi đáp, anh tự chất vấn về sự vô dụng của bản thân, lại gây lên tổn thương cho một người phàm vô tội.
Cả không gian chìm trong không khí im lặng đến đáng sợ. Mei sau một lúc im lặng đã lấy hết can đảm phản bác lại lời nói ấy:
“Nếu tôi chọn cách rời đi, thì chẳng phải ngài sẽ bị oán khí xâm chiếm rồi phát điên sao.”
Xiao rũ mắt, giọng trầm xuống:
“Tôi đã chọn chiến đấu bảo vệ nơi này, thì đây chính là quả báo tôi phải nhận lấy.”
“Các Dạ Xoa khác cũng thế, một khi đã bước vào con đường này, sẽ vĩnh viễn không có đường lui.”
Bàn tay Mei lặng lẽ siết chặt lấy góc váy, cô quả quyết đáp lại:
“Vậy thì tôi càng phải làm như thế.”
“Thử nghĩ xem, nếu Xiao có mệnh hệ gì thì ai sẽ là người bảo vệ nơi này đây.”
Xiao lớn giọng nhấn mạnh, phản bác ngược lại Mei:
“Vậy cô có biết oán niệm của ma thần nguy hiểm thế nào không?”
“Đến cả các Dạ Xoa còn bị bào mòn bởi oán khí, người phàm như cô tiếp xúc thì sẽ ra sao nữa?”
Mei nhìn thẳng vào Xiao, ánh mắt kiên định, giọng nói dứt khoát:
“Oán khí đúng là rất đáng sợ, nhưng không phải không có cách giải.”
Không kìm được, cô buộc miệng thốt ra:
“Chẳng phải rất lâu trước ngài cũng bị oán khí nuốt chửng, thì đã được Phong Thần cứu giúp sao?”
“Tại sao lại luôn miệng bi quan như vậy chứ?”
Lúc này Mei đã không còn làm chủ được cảm xúc của bản thân, vai cô khẽ run rẩy, giọng nói nấc nghẹn trong cổ họng:
“Lúc nào... cũng một mình gánh vác hết mọi thứ trên vai như thế.”
“Trên thế giới này... vẫn luôn có người sẽ tình nguyện yêu thương... giúp đỡ ngài mà.”
Nói đến đây, Mei cảm thấy có thứ gì đó ươn ướt đang dần chảy ra từ khóe mắt, rơi tí tách thấm đẫm trên chiếc váy đang mặc. Cô cảm thấy tim mình như thắt lại, khó thở đến tột cùng, đôi môi mím chặt, như thể đang cố nén lại một nỗi đau vô hình. Xiao đã hi sinh quá nhiều nhưng bản thân anh lại không mong cầu điều gì cả.
Mei cảm thấy bất công cho Xiao, cô biết tại sao anh lại đâm đầu vào các cuộc chiến không ngừng nghỉ chứ. Nhưng trong lòng, Mei hiểu bản thân Xiao không đòi hỏi được đền đáp, thì cô có tư cách gì mà nói thay anh.
Cô nhớ lại một câu nói trước đây của Xiao “Nếu không muốn dính đến phiền phức, thì hãy coi tôi như công cụ đi”, đúng vậy, anh vẫn luôn không trân trọng bản thân như thế, lúc nào cũng đặt sự an toàn của người khác trên bản thân mình, sau đó lại lặng lẽ một mình chịu đựng những tiếng than khóc, gào thét ai oán đó.
Mei không chỉ khóc cho chính mình, mà cô còn khóc cho Xiao. Khóc vì những gánh nặng mà anh phải chịu đựng trong suốt hàng nghìn năm qua, khóc cho cuộc đời đầy đau khổ của anh, cho những mất mát mà anh phải đối diện và khóc vì sự tốt bụng của anh.
Xiao, người đã quen với tiếng la hét đau đớn của quỷ dữ và tiếng gào thét tuyệt vọng của những oán linh luôn văng vẳng bên tai, lúc này bỗng khựng lại. Anh chưa bao giờ thấy một phàm nhân nào khóc vì gánh nặng của mình cả.
Đôi mắt hổ phách của anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt lạnh lùng thường ngày nay pha lẫn một chút bối rối. Xiao cảm thấy khó chịu, một cảm giác lạ lẫm mà chưa từng trải qua xuất hiện, anh không biết phải làm gì với những giọt nước mắt này.
Cuối cùng, Xiao quay mặt đi, né tránh ánh mắt của cô. Giọng anh nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy, như một lời thì thầm của gió đêm:
“Những gì lúc nãy cô đã nói, tôi sẽ xem xét.”
Xiao dừng lại một chút, sau đó lại khó khăn nhìn thẳng vào Mei, mở lời:
“Cảm ơn... vì đã cứu mạng tôi.”
Lời nói đó được thốt ra một cách miễn cưỡng, đầy vẻ khó xử, nhưng nó lại mang một sự chân thành mà chính anh cũng không ngờ tới. Mei lúc này ngẩn người khi nghe được câu nói đó, mặt cô chợt ửng đỏ, lồng ngực cảm thấy một luồng ấm áp lạ thường ập đến, dù nước mắt vẫn đang rơi, cô lại nở ra một nụ cười rạng rỡ:
“Không có gì đâu mà, giúp được Xiao là tôi vui lắm rồi.”
“Tôi hiểu rồi!” Xiao đáp lại.
Không gian chìm vào sự im lặng quen thuộc. Mei lau đi nước mắt, cảm xúc đã bình ổn trở lại. Cô vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn Xiao đang tựa người vào bức tường gần đó, trầm ngâm suy tư. Qua một thoáng suy nghĩ, anh nhìn về phía cô, thẳng thắn nói ra nghi vấn trong lòng.
“Nhưng tôi rất tò mò, tại sao cô lại biết việc Phong Thần đã từng cứu mạng tôi?”
Mei khựng lại, không ngờ Xiao sẽ hỏi bản thân câu này. Qua vài giây, cô nhỏ giọng, như đang thì thào với bản thân:
“Tôi... tôi đã từng đọc một cuốn sách nên mới biết được đó.”
Nghe được câu trả lời không thể qua loa hơn của Mei, ánh mắt màu hổ phách kia nhìn chằm chằm vào cô, lạnh giọng bác bỏ:
“Sự việc này, tôi khẳng định không có phàm nhân nào chứng kiến để ghi lại trong sổ sách đâu.”
“Rốt cuộc làm sao cô biết được việc này?”
Tim Mei đập mạnh, cô mấp máy môi, bàn tay run rẩy. Nụ cười gượng gạo nở trên môi cô:
“À...haha…”
“Tôi đột nhiên nhớ ra bản thân đang có việc gấp rồi, hẹn gặp lại ngài sau nha.”
Chưa kịp đợi anh phản ứng, cô đã lập tức "ba chân bốn cẳng" chạy trốn khỏi căn phòng. Xiao nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa khép lại, đầy rẫy sự nghi hoặc. Sau đó nhìn vào cánh tay vừa được Mei bôi thuốc, tự vấn bản thân:
“Tại sao một phàm nhân lại dũng cảm chọn ở lại để cứu mình chứ? Thật không hiểu nổi.”
Tuy ngoài miệng nói như thế, nhưng sâu trong lòng, Xiao biết rằng vào khoảnh khắc thiếu nữ đó rơi nước mắt, những điều cô nói với anh đều là thật lòng.
