Cherreads

Chapter 53 - Chương 27: Bản Hoà Tấu Của Sự Im Lặng

Tiếng bánh xe ngựa nghiến ken két lên mặt đường sỏi đá, rung lắc dữ dội, nhưng không thể nào át được tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Elzer. Anh ngồi trong xe, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, mắt vẫn dán chặt vào tấm rèm cửa sổ phía sau, nơi bóng dáng của cây cổ thụ chắn ngang đường và chiếc xe của Diluc đang dần bị màn đêm nuốt chửng.

“Nhanh hơn nữa đi! Đừng giảm tốc độ!” Elzer gần như quát lên với người đánh xe, giọng nói đã mất hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Lý trí của một quản gia chuyên nghiệp buộc anh phải tuân lệnh. Elzer thừa hiểu, Diluc không chỉ đơn thuần là muốn tìm cứu viện, cây cổ thụ đó không tự nhiên đổ xuống... Tất cả là một cái bẫy. Một cái bẫy được giăng ra dành riêng cho chủ nhân của anh. Việc Diluc đuổi đoàn thương nhân đi là để khoanh vùng chiến trường, cô lập ngọn lửa sắp bùng lên khỏi những người vô tội.

Elzer nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bằng cách phân tích tình hình, một thói quen anh học được từ chính Diluc.

“Nếu có chuyện gì xảy ra ở đây... viện binh từ thành Mondstadt sẽ mất ít nhất nửa ngày mới tới kịp.” Elzer cắn môi, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

“Những kẻ đó chọn nơi này... Vì chúng muốn đảm bảo không ai có thể can thiệp.”

Dòng suy nghĩ đưa anh trở về khoảnh khắc đó.

“Rừng Eirk... con đường vàng của những nhà mạo hiểm...”

Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Elzer như một lời mỉa mai. Đó là những gì anh đọc được trong sách vở. Nhưng anh đã quên một điều: Sách không biết nói dối, nhưng con người thì có.

Một con đường mòn đủ lớn cho xe ngựa đi qua, nằm ngay ranh giới giữa Mondstadt và Liyue, lại ‘không có thú dữ’? Đó không phải là thiên đường, đó là một cái bẫy hoàn hảo được dàn dựng bởi những kẻ am hiểu địa lý vùng biên thùy này hơn bất kỳ ai. Kẻ giật dây không chỉ chặn đường chính, chúng còn ‘mở sẵn’ một cánh cửa tử thần và đợi chúng ta tự bước vào.

“Chết tiệt!” Elzer nghiến răng, gằn từng chữ.

Nếu anh có thể tinh ý hơn, nhận ra những điểm bất thường sớm hơn, nếu anh có thể làm gì đó giúp Diluc, nếu như... Một cảm giác hối hận và bất lực tột cùng cuộn trào trong anh.

Nhưng rồi, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đầu Elzer.

“Viber...”

Ánh mắt hắn khi nhìn thùng rượu, sự nhiệt tình thái quá, và cả nụ cười nhếch mép khi đề nghị đi vào rừng. Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh đầy mùi tử khí.

“Chính là hắn...” Elzer thầm kết luận.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang vọng từ phía sau, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, theo sau là ánh lửa bùng lên nhuộm đỏ một góc trời kéo Elzer khỏi dòng suy nghĩ.

Anh quay phắt lại nhìn ô cửa trên xe ngựa, cơ thể bất giác muốn lao ra ngoài. Nhưng rồi, lý trí lại khóa chặt anh vào ghế. Elzer biết mình không phải chiến binh, cũng không có Vision. Quay lại lúc này chỉ là gánh nặng. Nhiệm vụ của anh là đưa những thương nhân này đến nơi an toàn và mang về sự trợ giúp thực sự.

Elzer khẽ nghiêng đầu qua cửa sổ, âm thầm quan sát vị trí xe ngựa của Viber. Cách xe ngựa của anh ba xe, di chuyển rất nhanh.

Đôi mắt Elzer sắc lạnh trở lại. Anh cúi xuống gầm ghế, lôi ra một chiếc lồng nhỏ được ngụy trang kín đáo dưới lớp vải bạt đen, vật bất ly thân trong những chuyến hàng quan trọng của mình.

Elzer lôi ra một con chim ưng đưa thư, loại chim được huấn luyện đặc biệt của Tửu trang Dawn, có khả năng bay xuyên đêm và định vị cực tốt. Anh rút chiếc bút trong túi áo ra, nhanh chóng viết một dòng mật mã ngắn ngủi lên mảnh giấy nhỏ: ‘Lộ trình thay đổi. Rừng Eirk. Có dấu hiệu bẫy. Cần chi viện gấp.’

Anh buộc mảnh giấy vào chân con chim, vuốt ve bộ lông của nó một lần cuối rồi tung nó lên không trung. Con chim ưng xé toạc màn đêm, bay vút về nơi Tửu trang Dawn đang tọa lạc.

Elzer nhìn theo đốm đen nhỏ bé ấy, tay đặt lên ngực, thầm cầu nguyện:

“Nguyện gió của Phong Thần Barbatos dõi theo ngọn lửa ấy… Xin đừng để nó lụi tàn trong đêm nay.”

---

Trong căn phòng tĩnh lặng, âm thanh duy nhất vang lên là tiếng dao sắc bén lướt nhẹ trên vỏ táo, đều đặn và êm ái. Mùi hương ngọt mát của trái cây lan tỏa trong không khí, lấn át đi mùi thuốc sát trùng thoang thoảng.

Elzer đặt miếng táo vừa được cắt đều tăm tắp lên chiếc đĩa sứ trắng. Anh cầm một quả khác lên, định tiếp tục công việc tỉ mỉ này thì một tiếng rên khe khẽ phát ra từ phía chiếc giường khiến động tác gọt táo khựng lại.

Trên giường, Mei nhíu mày, mi mắt nặng trĩu khẽ rung lên rồi từ từ mở ra. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự đau nhức ê ẩm như thể toàn thân vừa bị nghiền nát, đầu óc quay cuồng, mọi thứ trước mắt cứ chao đảo, nhòe nhẹt.

Elzer vội đặt con dao và quả táo xuống khay, nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm ấm vang lên đầy quan tâm:

“Cô tỉnh rồi sao? Đừng cử động mạnh.”

Mei chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô cố chống tay gượng dậy, lưng dựa vào thành giường lót đệm êm ái. Theo phản xạ, ánh mắt cô lờ đờ nhìn xuống cánh tay phải của mình. Chiếc vòng Jadeite vẫn còn đó, song lớp băng gạc đẫm máu trước kia đã biến mất, thay vào đó là những vòng băng trắng tinh, được quấn một cách chuyên nghiệp và cẩn thận.

Cơn đau âm ỉ từ vết thương cũ gây ra vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó xen lẫn với cảm giác nhói buốt mới từ bả vai, tàn dư của đêm kinh hoàng vừa qua.

Cổ họng Mei khô khốc như sa mạc, cô muốn nói gì đó nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng thều thào yếu ớt:

“Đây... là... đâu?”

Cô đưa mắt nhìn quanh. Trần nhà bằng gỗ sồi vững chãi, chiếc đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng vàng dịu, tấm thảm nhung đỏ trải dưới sàn... Khung cảnh này vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đến kỳ lạ. Cô nhớ mình đã từng thấy nó đâu đó, nhưng hiện tại lại không thể hình dung ra gì.

Elzer nhanh tay rót một cốc nước từ chiếc bình cạnh bàn, nhẹ nhàng đưa tới tận tay cô.

“Đây là Tửu trang Dawn. Cô đã hôn mê tròn một ngày rồi đấy, Mei.”

Mei như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng chộp lấy cốc nước bằng cả hai tay, uống một hơi cạn sạch. Dòng nước mát chạy dọc xuống cổ họng làm dịu đi cơn khát cháy bỏng, cũng đồng thời kéo ý thức của cô trở về thực tại.

Những ký ức của đêm hôm trước ùa về như thác lũ. Tiếng nổ, ánh lửa, mùi máu tanh nồng, và... cả sự đau đớn đến cắt da thịt. Mei khẽ rùng mình, chiếc cốc rỗng trên tay cô run lên lạch cạch. Cơ thể cô co lại, phản ứng tự nhiên trước nỗi sợ hãi vẫn còn lẩn khuất đâu đây.

Thấy vậy, Elzer khẽ đặt tay lên vai cô vỗ nhẹ, một cử chỉ an ủi vụng về nhưng chân thành của người đàn ông vốn quen với sổ sách hơn là chăm sóc người bệnh.

“Đừng sợ, mọi chuyện qua rồi. Hiện giờ hãy nghỉ ngơi cho tốt đã.”

Mei hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Cô nhìn Elzer, ngập ngừng một lúc lâu mới dám cất lời, giọng nói vẫn còn run rẩy vì lo âu:

“Elzer, Diluc... đâu rồi?”

Trong đầu Mei lúc này hiện lên hàng vạn kịch bản tồi tệ. Cô đã tự ý lao ra đỡ đạn cho anh, một hành động đầy rủi ro và mạo hiểm, nằm ngoài mọi kế hoạch của Diluc.

“Chắc chắn anh ta sẽ mắng mình té tát vì tội lo chuyện bao đồng đây...” cô thầm nhủ trong lòng.

Elzer thở dài, ánh mắt đượm buồn nhìn ra khung cửa sổ, cất tiếng:

“Lão gia hiện đang ở Nhà thờ Tây Phong trên thành Mondstadt. Ngài ấy... đang tổ chức lễ tang cho người đánh xe.”

“Lễ tang...” Mei nhìn sang Elzer, đôi mắt mở to bàng hoàng.

“Phải. Người đàn ông xấu số ấy đã không qua khỏi trong cuộc tập kích. Lão gia muốn đích thân tiễn đưa anh ta đoạn đường cuối cùng.”

“Anh ta... chết thật rồi...” Mei vô thức lặp lại như một cái máy.

Trong tiềm thức của Mei, cô vẫn ngây thơ chờ đợi một kỳ tích sẽ xảy ra. Nhưng không có phép màu nào cả, chỉ có một sự thật lạnh lẽo rằng người đàn ông ấy đã vĩnh viễn dừng lại ở đêm kinh hoàng đó. Anh ta không phải là một nhân vật làm nền cho câu chuyện của ai khác, anh ta là một con người bằng xương bằng thịt, và giờ đây... đã hoàn toàn tắt lịm.

Một cơn ớn lạnh bất chợt dâng lên, khiến Mei bất giác đưa tay kéo chiếc chăn lên cao thêm chút, như để tự trấn an bản thân.

Không gian chìm vào im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng chim ngoài cửa sổ và những cơn gió lướt qua khe tường. Không biết đã qua lâu bao lâu, một tiếng gõ cửa vang lên, phá tan bầu không khí u ám.

“Mời vào.” Elzer nhìn ra phía cửa phòng, giọng nói đã lịch thiệp trở lại.

Cánh cửa gỗ mở ra. Adelinde, hầu gái trưởng của Tửu trang Dawn bước vào với dáng vẻ chỉnh tề quen thuộc. Trên tay bà là một khay gỗ sẫm màu, đặt một bát cháo đang bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi thơm của gạo mới và thịt hầm.

Adelinde nhẹ nhàng đặt khay cháo lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, ân cần hỏi han:

“Cô cảm thấy trong người thế nào? Vết thương còn đau nhiều không?”

Mei gật đầu nhẹ, lí nhí đáp lại:

“Cảm ơn ạ, tôi ổn.”

“Đây là... Hầu gái trưởng Adelinde đúng không nhỉ?” Cô chợt nhận ra người phụ nữ trước mặt khác xa hình ảnh quen thuộc trong ký ức mơ hồ của mình.

Người phụ nữ ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu như nắng ấm mùa xuân, xua đi bớt cái lạnh lẽo trong phòng.

“Thật may vì cô đã tỉnh lại. Nếu không, Elzer sẽ gọt hết cả kho táo của tửu trang mất.”

Adelinde cầm bát cháo lên, thổi nhẹ rồi đưa cho Mei, giọng bà trầm xuống, chứa đựng sự tôn trọng:

“Đây là món Lão gia đã đích thân dặn đầu bếp chuẩn bị riêng cho cô đấy. Hãy ăn thật ngon miệng nhé!”

Mei ngẩn người, bát cháo trên tay bỗng trở nên nặng trĩu.

“Diluc… dặn dò sao?”

“Không chỉ vậy đâu.”

Adelinde chép miệng, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào lẫn xót xa khi nghĩ về chủ nhân của mình.

“Rạng sáng, khi vừa trở về tửu trang, Lão gia đã trực tiếp đến kiểm tra vết thương cho cô.”

Bà dừng một nhịp, rồi nói tiếp bằng giọng trầm ổn:

“Ngài ấy cho rằng vết thương do loại vũ khí đó không dễ xử lý… nên muốn tự mình đảm bảo mọi thứ ổn thỏa trước khi rời đi.”

Mei cúi mặt xuống bát cháo, hơi nóng làm mắt cô cay xè. Cô cứ ngỡ Diluc sẽ lạnh lùng, sẽ trách móc, nhưng đằng sau vẻ ngoài gai góc ấy là một sự quan tâm thầm lặng và tỉ mỉ đến đau lòng.

Cô khẽ múc một thìa cháo đưa lên miệng. Vị ngọt của thịt hòa quyện với sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, nhưng sao trong lòng cô lại thấy mặn chát.

---

Ánh mặt trời ngả dần về tây, nhuộm lên những bức tường đá cổ kính của Tửu trang Dawn một màu vàng mật ong sóng sánh. Sau một ngày dài nghỉ ngơi, Mei cuối cùng cũng cảm thấy tinh thần nhẹ nhõm hơn. Những ký ức hỗn loạn của cái đêm ấy vẫn còn đó, nhưng không còn dồn dập và đáng sợ như lúc vừa tỉnh lại nữa.

Thiếu nữ chậm rãi bước trên con đường mòn lát sỏi dẫn về phía khu ủ rượu. Gió chiều lướt qua kẽ lá, mang theo mùi thơm nồng của rượu vang mới lên men hòa lẫn hương gỗ sồi trầm ấm. Một thứ hương vị đặc trưng đến mức chỉ cần ngửi thấy thôi cũng đủ biết mình đang ở Tửu trang Dawn.

Tại đó, cô bắt gặp một người đàn ông trung niên đang đứng trầm ngâm, trên tay lắc nhẹ một ly rượu vang đỏ thẫm. Ông ta đưa ly lên mũi ngửi, rồi nhấp một ngụm nhỏ, đôi lông mày rậm lập tức nhíu chặt lại đầy vẻ không hài lòng.

Mei khựng lại.

“Gương mặt này... Nhìn quen quen ta.” Mei thầm nhủ trong lòng.

Nhưng cái kiểu NPC mặc đồ quý tộc với bộ ria mép này cô gặp nhan nhản ở Mondstadt, còn ông ta cụ thể là ai trong game thì... chịu chết.

Người đàn ông ngẩng đầu lên, vẻ cau có lập tức biến mất khi nhìn thấy Mei. Ông đặt ly rượu xuống, niềm nở bước tới cúi chào:

“Xin chào, tiểu thư. Cô hẳn là vị khách mà ngài Elzer đã mang về hôm trước. Vết thương của cô thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Mei giật mình, vội gượng cười đáp lễ một cách lịch sự:

“Cảm ơn ạ, tôi đã đỡ hơn nhiều rồi. À... cho hỏi... ngài đây là...”

Người đàn ông ngớ người ra một chút, rồi bật cười vỗ trán:

“Ôi, thất lễ quá! Tôi cứ mải mê với mẻ rượu mà quên mất phép tắc. Tôi là Connor, người ủ rượu của Tửu trang Dawn.”

“Ra là ngài Connor.” Mei gật đầu, cố gắng lục lọi trí nhớ nhưng vẫn hoàn toàn trống rỗng.

“Xin lỗi ông chú, không phải tại tôi vô tâm đâu, mà tại Michos thiết kế NPC nào cũng na ná nhau cả!” Mei khóc than trong đầu.

Connor thấy Mei vẫn đang thất thần, nên đã mở lời trước, phá tan sự gượng gạo.

“Vì tiểu thư mới đến nên tôi muốn nhắc nhở một chút...”

Ông ghé sát lại tai Mei, thì thầm như đang kể một đại bí mật:

“Hôm qua chẳng hiểu vì sao, Lão gia đã ban lệnh thắt chặt an ninh toàn bộ trang viên. Đội tuần tra đã được tăng cường gấp đôi, nên cô cũng hạn chế ra ngoài vào ban đêm nhé.”

Mei hơi sững người, nhưng vẫn gật đầu.

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Connor như nhớ ra điều gì, cúi nhìn đồng hồ quả quýt trên tay, vẻ mặt lại nghiêm túc trở lại:

“Xin thứ lỗi, tiểu thư. Vì mẻ rượu này có chút vấn đề về hương vị, tôi phải đi sửa ngay. Không thể phụ sự kỳ vọng của Lão gia Diluc được!”

Nói rồi, ông cúi chào vội vã rồi quay trở lại với những thùng gỗ sồi, dáng vẻ tất bật nhưng đầy đam mê.

Mei nhìn theo bóng lưng ông, thầm oán thán trong đầu:

“Haizz, đúng là game với đời khác xa nhau mà.”

“Trong game thì NPC chỉ đứng yên một chỗ chờ mình tới nhận quest, còn ở đây ai cũng bận rộn với lý tưởng riêng của họ.”

Cô tiếp tục bước đi, tiến lên ban công tầng hai của Tửu trang. Từ đây, tầm nhìn mở ra bao quát cả một vùng bình nguyên rộng lớn.

Gió chiều thổi mạnh, mang theo hơi nước mát lạnh từ hồ Cider cuộn lên, làm mái tóc đen xõa dài của Mei bay loạn xạ. Mei khịt mũi một tiếng, đưa tay vén những lọn tóc rối ra sau tai, thầm đánh giá:

“Đúng là vùng đất của gió có khác.”

Cô tựa người vào lan can, nhìn xuống những vườn nho trải dài ngút ngàn bên dưới. Những người làm đang tất bật hái nốt những giỏ nho cuối cùng trong ngày. Tiếng cười nói râm ran, tiếng xe đẩy cọt kẹt, tất cả tạo nên một bức tranh lao động bình yên đến lạ lùng.

Mei thầm cảm thán trong lòng. Diluc, với tư cách là “Anh hùng bóng đêm”, dành phần lớn thời gian để bảo vệ Mondstadt trong bóng tối. Vậy mà cơ ngơi này vẫn vận hành trơn tru, giàu có và thịnh vượng. Công lao của quản gia Elzer và hầu gái trưởng Adelinde quả thực không nhỏ chút nào.

Bất chợt, một cảm giác ấm áp phủ lên vai khiến Mei giật mình quay phắt lại.

Một chiếc chăn mỏng, mềm mại và thơm mùi nắng vừa được choàng lên người cô. Đứng phía sau là hai cô hầu gái trẻ tuổi với bộ đồng phục hầu gái trắng đen quen thuộc.

Mei nheo mắt, cố nhớ lại tên của cả hai.

“À, hai cô nàng này... Hình như trong quest phụ có nhờ Nhà Lữ Hành dọn dẹp lá khô và hay đứng tám chuyện ở sảnh chính.”

“Ơ... Nhưng tên là gì nhỉ? Hình như là... Moco và...”

“Halive... A! Đúng rồi! Là Hillie.”

Thấy Mei vẫn còn im lặng, vẻ ngơ ngác hiện rõ trên mặt, cô hầu gái với mái tóc nâu là Hillie, nhanh nhảu lên tiếng:

“Ôi, Mei tiểu thư! Đừng đứng ngoài gió lâu quá nhé. Hầu trưởng Adelinde dặn chúng em phải để mắt tới cô kỹ càng đấy ạ.”

Cô hầu gái còn lại là Moco tiếp lời, tay chỉnh lại mép chăn cho Mei:

“Tiểu thư có cần thêm chăn bông không ạ? Hay là một chút trà nóng?”

Mei luống cuống xua tay, vẫn chưa quen với sự chăm sóc tận răng này:

“Ơ... không cần đâu ạ! Với lại, cứ gọi tôi là Mei đi, đừng gọi tiểu thư, nghe khách sáo quá...”

“Tôi cũng chỉ là... kẻ ăn nhờ ở đậu thôi.”

Hai cô hầu gái nhìn nhau cười khúc khích. Hillie che miệng, giấu đi nụ cười, đáp lại:

“Sao lại thế được ạ! Hầu trưởng Adelinde nói cô chính là khách quý của Lão gia mà.”

Moco bỗng hạ giọng, đôi mắt sáng lên vẻ tinh nghịch pha chút tò mò:

“A! Nhắc mới nhớ. Lúc Lão gia từ phòng cô ra, sắc mặt ngài ấy rất tệ, lại còn... À không, ý em là, ngài ấy thực sự rất lo cho cô đấy.”

“Vậy... vậy sao?” Mei cười gượng gạo, cố lảng tránh ánh mắt lấp lánh của hai cô nàng.

Thấy Mei bối rối, Moco tinh ý đổi chủ đề, nhưng sự tò mò vẫn không giảm đi chút nào:

“Cô Mei này, nghe ngài Elzer nói cô đến từ Liyue phải không ạ?”

Mei thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi chủ đề về Diluc, cô gật đầu:

“Đúng vậy, tôi làm việc ở Nhà trọ Vọng Thư.”

“Oa! Nhà trọ Vọng Thư sao?” Cả Hillie và Moco đều đồng thanh thốt lên, mắt tròn xoe đầy phấn khích.

“Em nghe nói đó là nơi cao nhất ở Dịch Hoa Châu, có thể nhìn thấy cảng Liyue từ xa đúng không?” Hillie ríu rít hỏi.

“Đồ ăn ở đó có ngon như lời đồn không ạ? Em nghe nói đầu bếp ở đó tính tình kỳ quái lắm!”

“Phải công nhận đồ ăn ngon thật.”

“Nhưng mà... Yanxiao cũng không đến mức kỳ quái...” Mei nhỏ giọng muốn phân bua giúp bạn cũ.

Nghe Mei đáp lại, Moco gật đầu liên tục, háo hức chen vào:

“Còn nữa, còn nữa!”

“Em nghe các thương nhân kể ở đó có Tiên nhân trấn giữ! Cô Mei đã bao giờ gặp Tiên nhân chưa?”

Mei bật cười trước sự nhiệt tình ngây thơ của hai cô gái trẻ. Sự hồn nhiên của họ khiến cô cảm thấy nhẹ lòng hơn, tạm quên đi những phiền muộn kia.

“Tiên nhân sao? Ừm...” Mei ngập ngừng một chút, nhớ đến ánh mắt sắc lẹm và thái độ xa cách của Xiao.

“... Cũng có gặp qua. Tuy nhiên, Tiên nhân này không ‘dễ gần’ đâu nhé.”

Mei khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về phía rặng núi vững chắc của Liyue. Cô mỉm cười, một nụ cười có chút hoài niệm:

“Nhưng ngài rất thích Đậu Hũ Hạnh Nhân đó nha. Nhìn vậy thôi chứ dễ mến lắm.” Mei vui vẻ tiếp câu.

Tiếng cười nói rộn ràng của ba cô gái vang lên trên ban công lộng gió, hòa vào tiếng xào xạc của vườn nho đang vào mùa thu hoạch, tạo nên một bản hòa ca bình yên hiếm hoi tại vùng đất của tự do.

---

Đêm Mondstadt buông xuống, khoác lên Tửu trang Dawn một tấm áo choàng nhung đen tĩnh lặng.

Không gian yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng sương đêm đọng lại trên những tán lá nho, rồi khẽ khàng rơi xuống nền đất ẩm. Gió từ hồ Cider đã lắng lại, chỉ còn những luồng khí lạnh thoảng qua vườn nho bạt ngàn, mang theo mùi cỏ dại, mùi gỗ sồi cũ và hương men rượu ủ lâu năm.

Trong trang viên, những ngọn đèn dầu đã được vặn nhỏ. Ánh trăng len qua khe rèm cửa, trải những vệt sáng bạc dài trên hành lang vắng lặng.

Trên chiếc giường lớn trong phòng khách, Mei nằm cuộn mình trong chăn, hơi thở dần trở nên đều đặn. Cơn kiệt sức kéo cô chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng tâm trí vẫn mơ hồ vướng lại những mảnh ký ức rời rạc.

“Đại kết cục…”

Ba chữ ấy, cùng giọng nói bí ẩn kia, vẫn lởn vởn trong đầu cô như một câu đố chưa lời giải.

Mei đã cố xâu chuỗi mọi thứ, từ giọng nói bí ẩn trong mơ, đến những sự kiện đã xảy ra... Nhưng càng nghĩ lại càng thấy rối.

Cuối cùng, cô khẽ thở dài trong cơn mơ màng.

“Thôi kệ… mai rồi tính tiếp.”

Mei rúc sâu vào gối, chỉ trong chốc lát đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Trái ngược với sự yên bình ấy, tại sảnh chính của Tửu trang Dawn vẫn còn một người đang thức.

Diluc đứng lặng trong bóng tối mờ nhạt. Ánh trăng chiếu xiên qua cửa sổ cao, vẽ một đường sáng lạnh lẽo cắt ngang gương mặt trầm tĩnh của anh.

Một lúc lâu sau, anh đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt lụa nơi cổ, rồi dứt khoát tháo bỏ nó, để lộ đường xương quai xanh cứng cỏi và hơi thở trầm đục trong đêm.

Chiếc áo khoác quý tộc nặng nề cũng được anh cởi bỏ, vắt hờ hững lên thành ghế, chỉ còn lại lớp áo sơ mi đen ôm sát cơ thể cao lớn, đôi tay áo được xắn cao một cách gọn gàng, để lộ cánh tay rắn rỏi với những đường gân ẩn hiện.

Không còn vẻ hào nhoáng thường thấy của gia chủ Ragnvindr. Lúc này đây, chỉ còn lại sự im lặng lạnh lẽo của một thợ săn chuẩn bị bước vào đêm tối.

Ánh mắt Diluc trầm xuống, sắc như lưỡi dao chưa rút khỏi vỏ. Không chần chừ thêm, anh quay người bước về phía cầu thang đá dẫn xuống tầng hầm tối tăm.

Bên dưới, bóng tối đặc quánh như một vực sâu không đáy. Nơi ánh trăng le lói bên trên không thể chạm đến, chỉ có mùi kim loại han gỉ và sự lạnh lẽo của đá tảng.

More Chapters