Cherreads

Chapter 4 - chương 3: Suy đoán nhẹ.

"Anh có thể tắm được rồi".

"Cảm ơn".

Cạch*

Quân đóng cửa lại, suy ngẫm và đặt mình trong bồn tắm, anh dần nhắm mắt và suy nghĩ:

Tử vong có tính luân hồi.

Hoặc ít nhất là những gì hệ thống đạo giáo và tôn giáo phương Đông cho rằng.

Nếu phương tây ta có các tôn giáo diễn giải cái chết sẽ được gặp lại người mình yêu thương ở đâu đó, như Âm giới, Thiên đàng, hoặc Valhala, nếu bạn là chiến binh và xưng danh Odin trước khi lao vào cuộc chiến.

Rào rào*

Quân ngâm mình trong bồn tắm, trước mặt là vòi hoa sen chảy liên tục lên bồn tắm khiến nó trào ra không ngừng.

Anh đang ở trong 1 nhà tắm có thể coi là bình thường, không quá to, nhưng đủ. và trông rất sạch sẽ, đó là quan trọng.

Nhưng Quân không quan tâm điều đó.

Thay vào đó, anh đang suy nghĩ về chuyện hôm nay.

Hiện tại, Quân đang dần không tin vào cái phương án nào.

Vì mọi phương án mà anh nghĩ ra đều là sai.

Chà, anh xuyên không rồi, vào 1 thế giới anh không có 1 tý gì là bàn tay vàng cả.

Phải nói trước rằng anh không có gì là biết về xuyên không trước đây, anh coi việc nghĩ về điều đó là cho bọn wibu rách rác rưởi và đám ngu ngốc hưởng thụ về 1 tương lai tất nhiên không đến.

Quân đánh giá lại logic hiện tại, anh vừa vì biết Ron là 1 đồng hương nên đã có cảm xúc hơi thái quá, thậm chí là dựa dẫm cảm xúc một cách vô thức.

Anh đã bị stress mấy tuần nay rồi, cụ thể là tròn 13 ngày đến thế giới mới.

Tất cả là do 1 cái chết…của bản thân anh.

'Bình tĩnh nào, nhớ về ngày hôm đó có giúp mày đéo đâu!'

Nhưng Quân vẫn không nhịn được mà cào cổ mình một cái, có thể thấy cổ anh đỏ ửng và xước vài chỗ rồi.

Cơ thể của anh khá gầy gò, nhưng cũng là có chút luyện tập, dù qua loa nhưng vẫn có các vân cơ hiện lên, nhưng cơ thể rất gầy gò, sườn anh lộ cả ra, và tấm lưng trông như 1 chiếc lá khô quắp.

"Nghĩ đi, nghĩ đi!"

Quân suy xét lại, từ lúc đến thế giới này, anh đã nhận ra 1 điều.

'Gỉa thuyết 1: Ta đúng là không phải xuyên không giả!'

Tiền đề của giả thuyết gồm 2 phần: Đầu tiên là ngôn ngữ, thứ 2 là sự hợp lý hóa thần kinh

Anh nghe hiểu những gì mọi người nói.

Tức là sao? Anh là người Việt Nam, anh quen thuộc nhất với tiếng Việt,, và anh ngu Tiếng Anh, nửa câu không biết, và anh nghe thông hiểu cả 1 ngôn ngữ khác lạ.

Anh nghi ngờ rằng mình có thể hoặc chấn thương não khiến bằng cách nào đó khiến anh bị rối loạn ngôn ngữ nhận biết.

Anh nhớ về 1 khả năng, hội chứng Alexia without Agraphia, 1 hội chứng khi não bị tác động khiến nghe hiểu 1 cách bình thường về mặt ngôn ngữ nhưng mất khả năng đọc viết hoặc rối loạn ngôn ngữ.

Anh trong ngày đầu tiên để kiểm chứng đã đi viết tên mình vào 1 tờ giấy và hỏi mọi người, căn bản là việc để mọi người có thể nhận hiểu hay không, anh rút ra rằng anh nói "xin chào" (tiếng việt) thì mọi người hiểu, "hello" (tiếng anh) thì không, và ngôn ngữ anh viết ra không phải là ngôn ngữ có thực mà là anh ảo tưởng ra từ 1 hệ thống có sẵn.

"Vậy thì luận điểm 2 có thể đúng và trực tiếp ảnh hưởng đến ngôn ngữ.".

cơ chế Rationalization hoặc Confabulation.

Khi não bộ bị tổn thương (đặc biệt là vùng thùy trán và thùy thái dương), khả năng kiểm soát logic và truy xuất ký ức bị hỏng. Lúc này, não không chịu được những "khoảng trống" thông tin, nó sẽ tự động "vá" lại bằng bất cứ thứ gì có sẵn trong tiềm thức , bao gồm cả phim ảnh, truyện tiên hiệp hoặc trí tưởng tượng.

Có phần khả năng tiền kiếp của anh thực ra là ảo tưởng…

"AHHHHHHHHH"

Quân hét lên, không phải là chuyện gì to tát, mà là có gián, GIÁN TRONG PHÒNG TẮM.

Và vì chúa, nó đã bật cánh lên rồi, nó đến để trừng phạt anh vì tội lãng phí nước.

"Tại sao anh lại làm bẩn đồ tôi đưa anh rồi?"

Ron mang đến cho Quân 1 bộ đồ mới sau khi anh đã dùng quần áo mới của mình làm roi và đại chiến tranh với 1 con gián.

Kết quả là nó đậu lên chân anh, khiến chân anh ửng lên 1 vết đỏ do đạn lạc từ roi.

Ron nhìn thoáng qua điều ấy, rồi nhún vai bất lực, anh nở ra một nụ cười rồi đóng cửa lại cho Quân có không gian riêng tư.

 

 

 

 

Note: Ludwig Wittgenstein và cách ông ta lý luận về ngôn ngữ rất hay và đáng để bàn luận, nhưng vì tính triết học khô khan của nó sẽ khiến tác phẩm này chắc chắc rơi xuống đáy vực nên tôi sẽ không thể kể ở đây, đó là 1 điều đáng buồn với tôi.

More Chapters