Hana tỉnh dậy giữa ánh nắng chói chang của một buổi trưa hè, gay gắt đến mức làm cô lóa mắt. Cô bàng hoàng đứng dậy nhìn quanh, vẫn là con hẻm đó nhưng những bức tường gạch trông mới hơn, không còn những vết rêu phong hay mùi ẩm mốc. Cô nhận ra mình đang đứng ở quá khứ - một thập kỷ trước khi cô được sinh ra hoặc lớn lên trong sự bối rối, cô liên tục nhéo má mình và nghĩ rằng đây chỉ là một giấc mơ hoang đường. Đúng lúc đó từ đầu hẻm một bóng người lững thững đi vào, "cô đang làm cái quái gì vậy?" - một giọng nói vang lên. Hana - trong cơn hoảng loạn, vội vàng tiến về phía cậu thiếu niên trước mặt: "cậu... cậu có biết đây là đâu không? Ý tôi là chẳng mới nãy mưa rất to.. À không tôi đang chuẩn bị về nhà thì..."
Cậu không trả lời ngay, ánh mắt cậu dán chặt vào chiếc đồng hồ trên tay Hana. Một thứ linh cảm kỳ lạ trỗi dậy trong lòng cậu như một lời mời gọi đầy ma lực. "Đây là nhà ga và tên tôi là Shinji Yoshida, cậu ổn chứ?" - Shinji đáp.
- Hana Satō -
"Nhưng chẳng phải trời đang mưa hay s.."
- Shinji Yoshida -
"Cái đó..." - Shinji lên tiếng, giọng cậu hơi khàn. Cậu đứng im, đôi mắt dán chặt vào cái đồng hồ giữa những ngón tay run rẩy của Hana. "Đồng hồ đẹp đấy..."
- Hana Satō -
"Cái này hả? Tôi... tôi vừa nhặt được nó bên cạnh một người đàn ông..."
- Shinji Yoshida -
"Cho tôi xem thử một chút được không?" - Shinji tiến lại gần thêm một bước, đôi vai khòm xuống, vẻ mặt lầm lì pha chút tò mò. Cậu cầm lấy đồng hồ xoay mạnh vòng tròn bạc, những tiếng "tạch... tạch..." cơ khí vang lên "Cái này xoay được này..."
"Cạch!"
Thế giới bỗng chốc đứng khựng lại, luồng năng lượng vặn xoắn lại thành một vòng xoáy tỏa ra từ tâm chiếc đồng hồ nuốt chửng lấy cậu vào một khoảng không vô định. Hana đứng nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi cậu ta vừa đứng, rồi nhìn xuống đôi bàn tay trống rỗng của chính mình. "Cái... cái quái gì đang xảy ra vậy?"
