Cherreads

Chapter 40 - Chương 40: Đột Phá Minh Tuyền

Sau khi năm đạo thần lôi tan biến, Thâm Uyên Kiếm Động rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Thế nhưng, cái tĩnh lặng ấy không phải là sự hư vô, mà là sự dồn nén của một cơn bão kinh thiên động địa.

Rắc... Rắc...

Cửa hang vốn bị phong ấn bởi hàn băng vạn năm và đại trận của tông môn bỗng chốc xuất hiện những vết nứt chằng chịt. Một luồng hơi nóng rực đỏ, mang theo kiếm ý rực lửa bắt đầu len lỏi ra ngoài.

Oành!

Cánh cửa đá nặng hàng ngàn tấn nổ tung thành trăm mảnh. Từ trong làn khói bụi và ánh sáng đỏ rực, một bóng dáng cao lớn, hiên ngang chậm rãi bước ra. Lục Vân ở tuổi mười bốn, khoác trên mình bộ y phục Giám sát đã có phần ngắn hơn so với vóc dáng nảy nở của cậu, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến không gian xung quanh phải vặn vẹo. Mỗi bước chân cậu chạm xuống mặt đất, tuyết trắng lập tức tan chảy, nhường chỗ cho những đóa sen lửa mờ ảo hiện ra rồi biến mất.

Lục Vân ngước nhìn bầu trời xanh thẳm sau bốn năm xa cách, đôi mắt đỏ thẫm giờ đây chứa đựng cả một hồ linh tuyền dung nham sục sôi nhưng tâm cảnh lại tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu.

Gặp Lại Kiếm Lão

Lục Vân không lập tức trở về đỉnh Tuyết Liên. Bước chân cậu thu nhỏ khoảng cách, chỉ trong vài nhịp thở đã xuất hiện tại Kiếm Trủng.

Kiếm Lão lúc này đang ngồi xếp bằng giữa vạn thanh tàn kiếm, đôi mắt già nua không giấu nổi sự kinh ngạc khi nhìn thấy thiếu niên trước mặt. Khí thế của Lục Vân lúc này không hề giống một người vừa mới đột phá Minh Tuyền tầng 1. Nó dày đặc, tinh thuần và có sức nặng của một kẻ đã nén ép linh lực đến cực hạn suốt bốn năm.

Lục Vân vòng tay, cúi đầu hành lễ một cách cung kính:

"Đệ tử Lục Vân, tham kiến Kiếm Lão. Con đã không phụ sự kỳ vọng, chính thức đột phá Minh Tuyền cảnh rồi ạ."

Kiếm Lão đứng dậy, bàn tay già nua run rẩy vuốt râu, lão cười ha hả, tiếng cười vang động cả khu mộ kiếm:

"Tốt! Tốt lắm! Minh Tuyền tầng 1 mà linh lực lại đặc quánh như dung nham, kiếm ý lại mang theo quy tắc hỏa diễm. Tiểu tử, ngươi không chỉ đột phá, mà là tái định nghĩa lại hai chữ 'thiên tài' của Thiên Kiếm Tông này. Thanh kiếm kia... có lẽ sắp tìm thấy chủ nhân thực sự rồi."

Sư Tôn Trở Về Và Cuộc Thanh Trừng

Ngay lúc đó, một luồng hàn khí thanh khiết từ chân trời tràn tới. Tuyết Nhược Vũ, sau khi nhất quyền trấn áp liên minh phương xa, đã dùng tốc độ nhanh nhất trở về tông môn. Nàng đáp xuống từ hư không, tà áo trắng vẫn chưa vương một hạt bụi chiến trường.

Bốn mắt nhìn nhau. Lục Vân nhìn thấy sư tôn, vẻ mặt lạnh lùng bỗng chốc tan chảy, cậu khẽ mỉm cười — nụ cười ngây thơ duy nhất cậu giữ lại cho người phụ nữ này. Còn Tuyết Nhược Vũ, nàng nhìn thấy đồ đệ đã trưởng thành, trong lòng trào dâng một cảm xúc tự hào khó tả.

Tuy nhiên, bầu không khí ấm áp không kéo dài lâu.

"Đồ nhi, con đã bước ra, vậy thì hãy cùng ta thực hiện chức trách cuối cùng của một Giám sát." Tuyết Nhược Vũ lạnh nhạt nói, nhưng sát cơ trong mắt nàng đã lên đến đỉnh điểm.

Lúc này, tại Điện Thiên Kiếm, một nhóm trưởng lão do Nhị trưởng lão dẫn đầu đang tụ tập. Chúng tưởng rằng Tuyết Nhược Vũ vẫn còn kẹt ở phương xa và Lục Vân đang ở thời khắc yếu nhất sau đột phá, nên đã công khai ép buộc các đệ tử trung thành phải ký vào bản "huyết thư" thay đổi trật tự tông môn, mưu đồ lật đổ sự thống trị của đỉnh Tuyết Liên.

"Tuyết Nhược Vũ độc tài, Lục Vân là mầm họa tà môn ngoại đạo! Chúng ta cần một vị Tông chủ mới để dẫn dắt Thiên Kiếm Tông thoát khỏi cảnh bị các châu lục chèn ép!" Nhị trưởng lão đang dõng dạc tuyên bố.

Rầm!

Cánh cửa Điện Thiên Kiếm bị một luồng kiếm khí rực lửa đánh nát.

Tuyết Nhược Vũ và Lục Vân sánh vai bước vào. Một người là Chí Tôn đỉnh phong lạnh lẽo như băng hà, một người là Minh Tuyền tân binh nóng bỏng như núi lửa. Sự kết hợp này tạo ra một tầng áp lực khiến tất cả những kẻ phản loạn trong điện đồng loạt quỵ xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.

"Nhị trưởng lão, ngươi nói ai là mầm họa?" Giọng nói trầm thấp của Lục Vân vang lên, mỗi chữ đều như một nhát kiếm đâm vào linh hồn lão ta.

Nhị trưởng lão run rẩy chỉ tay: "Lục... Lục Vân! Ngươi làm sao có thể... Minh Tuyền? Ngươi đột phá rồi?"

Lục Vân không trả lời bằng lời nói. Cậu bước tới, lệnh bài Giám sát tối cao trong tay tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Đây là lần đầu tiên cậu thực thi quyền hạn này kể từ khi bế quan.

"Theo luật pháp Thiên Kiếm Tông, cấu kết ngoại bang, gây loạn nội bộ, mưu đồ phản nghịch — tội đáng phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn, hoặc... giết không tha."

Lục Vân nhìn sang Tuyết Nhược Vũ, nàng khẽ gật đầu, trao cho cậu toàn quyền quyết định.

Lục Vân không rút kiếm. Cậu chỉ đưa tay ra, năm đóa thanh liên hỏa hệ nhỏ xíu xuất hiện trên đầu ngón tay. Cậu phẩy tay một cái, những đóa hoa sen ấy bay về phía Nhị trưởng lão và đám tay chân.

Aaaaa!!!

Tiếng la hét thảm thiết vang vọng. Không phải là cái chết ngay lập tức, mà là ngọn lửa thanh liên đang thiêu rụi toàn bộ kinh mạch và đan điền của chúng. Lục Vân đã dùng kiếm ý dung nham để "thanh lọc" tu vi của những kẻ phản bội. Chỉ trong phút chốc, những vị trưởng lão cao ngạo giờ chỉ còn là những phế nhân già nua, rũ rượi.

"Từ hôm nay, Thiên Kiếm Tông không còn chỗ cho những kẻ hai lòng." Lục Vân đứng giữa điện, khí độ hiên ngang, bất khuất.

Tuyết Nhược Vũ nhìn bóng lưng của đồ đệ, nàng biết rằng thời đại của Lục Vân đã thực sự bắt đầu. Ở tuổi mười bốn, cậu không chỉ có sức mạnh của Minh Tuyền, mà còn có tâm cơ của một vị lãnh đạo và sự tàn nhẫn cần thiết của một bậc quân chủ.

Tuyết Liên nở rộ giữa máu và lửa, Thiên Kiếm Tông từ nay sẽ chỉ có một tiếng nói duy nhất.

More Chapters