Cherreads

Chapter 59 - Chương 59: Quyết Chiến Kinh Thành

Ánh trăng rằm treo cao trên đỉnh cung điện dát vàng của Hoàng triều Đại Hạ, nhưng sắc trăng không còn bạc trắng mà chuyển sang một màu đỏ quạch như máu. Dưới chân thiên tử, "Cửu U Huyết Trận" đã chính thức thức tỉnh. Những luồng hắc khí đặc quánh như những con mãng xà từ dưới lòng đất chui lên, quấn quýt lấy các cột trụ rồng phượng, biến cung điện rực rỡ thành một tòa ma điện âm u.

Tên thủ lĩnh ma tu, kẻ lúc này đã rũ bỏ lớp áo hắc bào để lộ ra cơ thể chằng chịt những phù văn máu, cười sằng sặc trên đỉnh điện:

"Muộn rồi! Huyết trận đã thành, long mạch đã nghịch chuyển! Lục Vân, hôm nay không chỉ ngươi chết, mà cả hoàng triều này sẽ chôn cùng ngươi!"

Lục Vân đứng giữa quảng trường, phía sau là Lý Thừa Phong đang run rẩy vì phẫn nộ và Tần Nguyệt đang trọng thương bên vai. Cậu đứng đó, tà áo xám đã rách vài chỗ nhưng khí thế lại như một ngọn núi lửa đang nén ép vạn năm, chờ ngày bùng nổ.

Sự Đột Phá Giữa Làn Ranh Sinh Tử

"Bảo vệ bản thân cho tốt, phần còn lại... giao cho ta."

Lục Vân trầm giọng nói. Ngay lúc đó, linh lực dung nham trong đan điền cậu đột ngột sôi sục đến mức cực hạn. Những xiềng xích cuối cùng của Minh Tuyền tầng 3 vỡ tan tành dưới áp lực của tâm cảnh viên mãn.

Oành!

Một cột sáng đỏ thẫm từ người Lục Vân phóng thẳng lên trời, đánh tan màn sương máu. Linh tuyền trong người cậu mở rộng gấp đôi, cô đặc lại như thạch hỏa. Trong khoảnh khắc đối đầu với đại trận ma đạo, Lục Vân không chỉ đột phá tầng 4, mà thế chẻ tre lao thẳng lên Minh Tuyền tầng 5 – Đại viên mãn. Đây là tầng cuối cùng của Minh Tuyền cảnh, nơi tu sĩ đạt đến độ tinh thuần tuyệt đối trước khi bước vào Trúc Cơ.

"Cái gì?! Đột phá ngay lúc chiến đấu sao?" Tên ma tu kinh hoàng hét lên.

Chớp Nhoáng Diệt Ma

Lục Vân không để hắn kịp định thần. Thân ảnh cậu đột ngột nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của mọi người.

Vút! Vút! Vút!

Tốc độ của cậu lúc này đã vượt xa giới hạn của Minh Tuyền cảnh thông thường. Đám ma tu bao vây xung quanh thậm chí còn chưa kịp chớp mắt, thì những tiếng va chạm giòn giã đã vang lên liên hồi.

Bịch! Bịch! Bịch! Rắc!

Lục Vân di chuyển nhanh như một tia điện xẹt qua đêm tối. Cứ mỗi tên ma tu, cậu lại tung ra ba cú đá sấm sét vào các đại huyệt, rồi kết thúc bằng một cú đập vỏ kiếm gỗ sồi nặng nề vào vùng bụng, trực tiếp đánh nát đan điền của chúng.

Trong chưa đầy mười nhịp thở, hơn ba mươi tên ma tu tinh nhuệ ngã rạp xuống đất, bụng thắt lại vì đau đớn, linh lực tiêu tan hoàn toàn. Chúng nằm đó, co quắp như những con tôm bị rang nóng, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột cùng vì không thể nhìn thấy đối phương ra tay lúc nào.

Thân Phận Thực Sự Lộ Diện

Lục Vân dừng lại giữa quảng trường, vỏ kiếm gỗ sồi khẽ chạm đất. Lúc này, cậu không còn che giấu khí chất của mình nữa. Luồng uy áp của một vị Giám sát tối cao lan tỏa, khiến ngay cả Lý Thừa Phong và Tần Nguyệt cũng cảm thấy muốn quỳ xuống phủ phục.

Lục Vân xoay người nhìn về phía tên thủ lĩnh đang run rẩy, giọng nói cậu vang lên như tiếng chuông đồng giữa điện vắng:

"Ngươi nghĩ rằng ta chỉ là một kiếm khách lang thang vô tình đi ngang qua sao? Ngươi nghĩ rằng Huyết Sát Môn có thể dễ dàng trà trộn vào đây mà không bị phát giác?"

Lục Vân lấy ra từ trong ngực một tấm lệnh bài vàng ròng, trên đó khắc hình một thanh kiếm xuyên qua mây trắng — biểu tượng quyền lực tuyệt đối của Thiên Kiếm Tông.

"Ta không chỉ là đệ tử của Thiên Kiếm Tông — một trong ngũ đại tông môn mạnh nhất lục địa này. Ta còn là Đại sứ Giám sát tối cao của tông môn. Ta xuống núi không chỉ để lịch luyện, mà còn để điều tra và tận diệt mọi mầm mống ma tu còn sót lại sau cuộc thanh trừng năm xưa. Các ngươi tưởng lẩn trốn trong cung đình Đại Hạ là an toàn sao?"

Sự Kinh Ngạc Của Đồng Đội

Lý Thừa Phong và Tần Nguyệt đứng sững sờ, miệng há hốc không nói nên lời. Họ vốn biết vị "Lục huynh" này rất mạnh, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ tới thân phận của cậu lại cao quý và đáng sợ đến thế.

"Đại sứ Giám sát... Thiên Kiếm Tông?" Tần Nguyệt lắp bắp, nàng nhìn vào bộ y phục xám giản dị kia, giờ đây trong mắt nàng, nó như mang theo hào quang của thần thánh.

Lý Thừa Phong thì vừa kinh ngạc vừa nhẹ nhõm. Hắn cười khổ: "Hóa ra bấy lâu nay ta lại được một vị đại nhân vật bảo vệ. Lục huynh... à không, Lục đại sư, ngài giấu kỹ thật đấy."

Lục Vân khẽ mỉm cười với hai người bạn, ánh mắt thoáng qua một chút ấm áp: "Tình bạn của chúng ta là thật. Thân phận này, chẳng qua cũng chỉ là một trọng trách mà thôi."

Ngay sau đó, cậu quay lại nhìn về phía đại trận đang sụp đổ. Với tu vi Minh Tuyền tầng 5 đỉnh phong, Lục Vân vung kiếm gỗ, một chiêu "Dung Nham Trảm" khổng lồ chém xuống, trực tiếp phá nát tâm trận Cửu U.

Màn đêm kinh thành Long An được gột rửa bởi hỏa diễm tinh thuần. Ma tu bị diệt, đại trận bị phá, hoàng triều Đại Hạ cuối cùng cũng nhìn thấy ánh bình minh. Và giữa đống đổ nát của cung điện, bóng dáng vị Giám sát trẻ tuổi đứng hiên ngang, chính thức chạm tay vào ngưỡng cửa của Trúc Cơ cảnh đại viên mãn.

More Chapters