Cherreads

Chapter 65 - Chương 65: Kỳ Ngộ Cổ Động

Càng tiến sâu vào Vạn Hỏa Sơn Mạch, khí hậu càng trở nên khắc nghiệt một cách kỳ dị. Đang giữa vùng đất hỏa nhiệt, một trận bão tuyết đen – hệ quả của sự xung đột linh khí giữa âm và dương cực hạn – bất ngờ ập xuống. Những bông tuyết mang theo hàn khí thấu xương, cứng như sắt, cắt phá không gian. Lục Vân dù có linh lực dung nham hộ thân cũng cảm thấy áp lực đè nặng.

Trong lúc tìm nơi trú ẩn, một mảng vách đá dưới chân cậu đột ngột sụp đổ. Lục Vân cùng Tiểu Hỏa rơi tự do xuống một vực sâu thẳm, nhưng thay vì va phải đá nhọn, cậu lại xuyên qua một tầng kết giới mờ nhạt và đáp xuống một mặt sàn nhẵn thín.

Di Tích Thời Thái Cổ

Trước mắt Lục Vân là một hang động rộng lớn, không gian tràn ngập một loại ánh sáng xanh huyền ảo tỏa ra từ những khối thạch nhũ cổ xưa. Không khí ở đây tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, nhưng trong sự tĩnh lặng đó lại tiềm ẩn một luồng kiếm ý sắc lẹm, khiến da thịt Lục Vân cảm thấy châm chích.

Tại trung tâm hang động, một bộ hài cốt ngồi xếp bằng trên đài đá, dù đã qua hàng vạn năm vẫn tỏa ra ánh kim loại nhàn nhạt. Cắm ngay trước bộ hài cốt là một thanh kiếm gãy, chỉ còn lại phần chuôi và một đoạn lưỡi kiếm hoen rỉ, nhưng luồng kiếm ý trấn áp cả hang động lại xuất phát từ chính nó.

"Kẻ nào dám quấy rầy giấc ngủ của lão phu?"

Một giọng nói già nua, âm vang như tiếng kiếm reo vang lên. Từ bộ hài cốt, một luồng khói xám bay ra, ngưng tụ thành hình ảnh một lão giả râu tóc trắng xóa, đôi mắt sắc bén như có thể nhìn thấu linh hồn đối phương.

Tàn Hồn Của Vị Kiếm Tu

Lục Vân lập tức đứng dậy, chắp tay hành lễ đầy tôn kính: "Vãn bối Lục Vân, đệ tử Thiên Kiếm Tông, vô tình rơi vào đây lánh nạn, không có ý mạo phạm tiền bối. Xin tiền bối lượng thứ."

Vị tiền bối – vốn là một đại năng Kiếm tu thời Thái cổ còn sót lại một tia tàn hồn – khẽ "hừ" một tiếng. Ông ta lướt quanh Lục Vân, đôi mắt nheo lại:

"Cơ thể mang hỏa tính dung nham? Trúc Cơ đài vững chãi, linh lực tinh thuần... Thú vị, thật thú vị."

Lão giả đột ngột vung tay, một luồng kiếm khí vô hình lao thẳng về phía Lục Vân. Theo bản năng, Lục Vân rút thanh kiếm gỗ sồi nứt nẻ ra chống đỡ. Cậu không lùi bước, ánh mắt rực lửa dung nham, kiên định đối diện với uy áp của bậc đại năng.

"Kiếm tâm cực tốt, tâm tính kiên định như bàn thạch giữa dòng nước lũ." Lão giả thu lại kiếm khí, lộ ra vẻ tán thưởng. "Vạn năm qua, ta đã thấy nhiều thiên tài vào đây, nhưng kẻ có ánh mắt không chút tạp niệm, chỉ thuần túy vì kiếm như ngươi thì đây là lần đầu."

Lĩnh Hội Bí Truyền

Lão giả tự xưng là Vô Danh Kiếm Tôn. Ông nhận thấy Lục Vân có Kiếm ý dung nham rất mạnh nhưng cách vận hành còn quá thô sơ, chỉ đơn giản là dùng nhiệt độ để áp đảo kẻ thù.

"Dung nham của ngươi có nóng, nhưng thiếu cái 'sắc'. Kiếm là để cắt đứt, không chỉ để thiêu rụi. Hãy nhìn kỹ đây!"

Tàn hồn của Kiếm Tôn bắt đầu thi triển một bộ kiếm pháp ảo diệu. Mỗi động tác của ông chậm rãi nhưng lại khiến không gian xung quanh xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Ông chỉ dạy cho Lục Vân bộ công pháp "Phần Thiên Trảm Không". Đây là bí thuật dùng nhiệt độ cực cao để làm giãn nở không gian, từ đó khiến nhát kiếm có thể chém đứt cả thực tại.

Lục Vân như nuốt từng lời, từng động tác. Cậu ngồi xuống ngay tại chỗ, nhắm mắt lĩnh hội. Trong tâm trí cậu, luồng dung nham không còn chảy tràn lan mà bắt đầu nén lại thành một sợi chỉ đỏ mỏng manh nhưng sắc bén vô cùng.

"Đa tạ tiền bối chỉ điểm!" Lục Vân thốt lên khi cảm nhận được Kiếm ý của mình đang thăng hoa lên một đẳng cấp hoàn toàn mới.

Vô Danh Kiếm Tôn mỉm cười nhạt nhòa, hình bóng ông bắt đầu mờ dần: "Lão phu không còn nhiều thời gian. Phía sau đài đá này có thứ con cần để rèn kiếm. Hãy nhớ, kiếm không nằm ở vật chất, kiếm nằm ở tâm ngươi. Đi đi, tiểu gia hỏa..."

Tàn hồn tan biến vào không trung, để lại một không gian tĩnh lặng cùng những kiến thức kiếm đạo vô giá đã in sâu vào linh hồn Lục Vân. Cậu cúi đầu lạy bộ hài cốt ba lạy, cảm nhận được một trọng trách mới đang đè nặng trên vai — trọng trách mang kiếm đạo Thái cổ này một lần nữa vang danh thiên hạ.

More Chapters