Ánh hoàng hôn buông xuống dãy núi Thiên Kiếm, dát một lớp vàng ròng lên những đỉnh núi quanh năm phủ tuyết. Tại cổng chính của tông môn, các đệ tử tuần tra bỗng chốc khựng lại khi thấy một vệt sáng đỏ rực xé toạc màn mây, lướt đi với tốc độ kinh hồn. Không cần nhìn kỹ, họ cũng biết đó là ai.
Lục Vân đáp xuống đỉnh Tuyết Liên, hơi nóng từ linh lực Trúc Cơ của cậu khiến lớp tuyết mỏng dưới chân tan chảy ngay lập tức. Sau chuyến đi vạn dặm đầy hiểm nguy, khí chất của cậu đã trở nên thâm trầm hơn, sâu sắc hơn, tựa như một thanh kiếm vừa được tôi luyện qua nham thạch nóng bỏng nhất.
Món Quà Hiếu Thảo Của Đứa Trẻ "Lớn Xác"
Ngay khi bước vào Điện Tông Chủ, nhìn thấy bóng dáng thanh khiết của sư tôn Tuyết Nhược Vũ đang ngồi bên cửa sổ, mọi vẻ lạnh lùng, uy nghiêm của vị Giám sát tối cao bỗng chốc bay biến. Lục Vân nở một nụ cười tinh quái, vận hành "Quy Nguyên Thuật".
Xèo xèo!
Thân hình thiếu niên mười chín tuổi thu nhỏ lại trong chớp mắt. Lục Vân trong hình hài cậu bé sáu tuổi với đôi mắt đỏ to tròn, hai má phúng phính lại xuất hiện. Cậu nhóc chạy lon ton trên nền đá cẩm thạch, miệng reo vang:
"Sư tôn! Vân nhi về rồi! Vân nhi nhớ người lắm!"
Tuyết Nhược Vũ vừa quay đầu lại đã thấy "cục bột nhỏ" lao đến ôm chặt lấy chân mình, ra sức dụi đầu làm nũng. Nàng dở khóc dở cười, cúi xuống bế xốc cậu nhóc lên: "Con đó, vừa mới lập đại công ở biên giới xong, về nhà lại biến thành bộ dạng này. Không sợ các đệ tử nhìn thấy sẽ cười cho sao?"
"Kệ họ chứ, ở trước mặt sư tôn, con mãi là Vân nhi thôi!" Lục Vân cười hì hì, rồi vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc một cách đáng yêu. Cậu tháo chiếc nhẫn trữ vật từ ngón tay nhỏ xíu ra, đưa đến trước mặt nàng. "Sư tôn, xem này! Con mang quà về cho người đây."
Lục Vân phất tay, một luồng linh khí đậm đặc đến mức hóa lỏng đột ngột bùng phát trong đại điện. Hàng ngàn viên Linh Thạch Cực Phẩm tỏa ra ánh sáng xanh huyền ảo bay lơ lửng giữa không trung, làm sáng rực cả căn điện.
Tuyết Nhược Vũ sững sờ. Ngay cả một vị Tông chủ như nàng cũng chưa từng thấy nhiều linh thạch cực phẩm cùng lúc như vậy. "Lục Vân... con đào được mạch khoáng của tiên nhân sao?"
"Con tặng sư tôn hết đó! Để người tu luyện nhanh hơn, mãi mãi xinh đẹp như vậy!" Lục Vân hào hứng, sau đó cậu lại lấy ra khối Huyền Thiết Tâm nặng trịch và những viên Dung Nham Tinh Thạch rực lửa. "Còn chỗ khoáng thạch này, con giữ lại để rèn một thanh kiếm mới. Sư tôn thấy chúng có tốt không?"
Tuyết Nhược Vũ vuốt ve khối Huyền Thiết, cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa và kiên cố, nàng khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự tự hào: "Tốt, tốt lắm. Có những thứ này, thanh kiếm mới của con sẽ là thần binh lợi khí hiếm có trong thiên hạ."
Cuộc Hội Ngộ Với Kiếm Lão
Đúng lúc đó, một tiếng cười khàn đặc vang lên từ phía sau hậu điện. Một lão giả rách rưới, lưng đeo hồ lô rượu bước ra — đó chính là Kiếm Lão, vị sư tổ bí ẩn đang canh giữ Kiếm Trủng.
Đôi mắt đục ngầu của Kiếm Lão bỗng lóe lên một tia sáng sắc sảo khi nhìn chằm chằm vào Lục Vân. Lão không nhìn vào chỗ linh thạch, mà nhìn vào từng tấc da thịt, từng sợi kiếm ý đang lẩn khuất trong người cậu.
"Tiểu hỏa tử, chuyến đi này con gặp được 'người' rồi sao?" Kiếm Lão đột nhiên hỏi một câu đầy ẩn ý.
Lục Vân khôi phục lại dáng vẻ thiếu niên, cung kính cúi chào: "Tham kiến Kiếm sư tổ. Đệ tử quả thực có một kỳ ngộ trong cổ động."
"Hừm, kiếm ý trên người con... lạ lắm. Không giống với kiếm đạo của Thiên Kiếm Tông chúng ta, cũng không phải thứ mà Minh Tuyền hay Trúc Cơ thông thường có thể lĩnh hội. Ra chiêu đi! Cho lão già này xem thử!"
Lục Vân nhìn sư tôn, thấy nàng gật đầu, cậu liền bước ra giữa đại điện. Không có kiếm trong tay, Lục Vân dùng ngón trỏ và ngón giữa thay kiếm. Cậu vận hành "Phần Thiên Trảm Không", luồng kiếm ý Thái Cổ bộc phát, khiến không gian xung quanh đầu ngón tay cậu vặn vẹo như bị thiêu đốt. Cậu vạch một đường vào không trung, một vết cắt đen ngòm hiện ra trong tích tắc rồi biến mất, mang theo một hơi nóng có thể chẻ đôi vạn vật.
Tình Bạn Cổ Xưa
Nhìn thấy chiêu thức đó, nụ cười trên môi Kiếm Lão bỗng tắt ngấm. Lão khẽ nheo mắt, đôi lông mày bạc trắng nhíu chặt lại, trong mắt hiện lên một sự hoài niệm xen lẫn chua xót.
"Sao lại là lão già đó... Sao lại là bộ kiếm pháp này..." Kiếm Lão lẩm bẩm, giọng nói run run.
"Sư tổ, ngài biết vị tiền bối trong cổ động sao?" Lục Vân tò mò hỏi.
Kiếm Lão thở dài, ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn rồi nhìn lên trần điện như đang xuyên qua thời gian: "Vô Danh Kiếm Tôn... Bạn thân nhất của ta thời trẻ. Năm xưa, hắn cố chấp theo đuổi con đường 'Trảm Không' cực đoan, cho rằng kiếm đạo phải vượt ra ngoài quy luật không gian. Chúng ta đã từng cùng nhau uống rượu dưới gốc tuyết mai này, cùng nhau tranh luận về kiếm đạo suốt bảy ngày đêm..."
Kiếm Lão khẽ vuốt râu, ánh mắt nhìn Lục Vân thêm phần trìu mến: "Hắn đã mất tích hơn ba ngàn năm. Ta cứ ngỡ hắn đã tan biến giữa trời đất, không ngờ hắn lại để lại truyền thừa trong cái hang hẻo lánh đó, và càng không ngờ kẻ nhận được lại là đồ tôn của ta. Duyên số... quả thực là duyên số."
Tuyết Nhược Vũ cũng kinh ngạc không kém. Nàng không ngờ truyền nhân của một vị đại năng Thái cổ lại chính là đồ đệ của mình.
"Vân nhi," Kiếm Lão đặt tay lên vai Lục Vân, giọng nói trở nên nghiêm trọng. "Hắn chọn con, nghĩa là hắn thấy được cái 'tâm' của hắn trong con. Bộ kiếm pháp này rất mạnh, nhưng cũng rất nguy hiểm. Nếu tâm không tĩnh, kiếm sẽ nuốt chửng chủ nhân. Bây giờ, việc quan trọng nhất là con phải rèn được một thanh kiếm có thể chứa đựng được luồng kiếm ý điên cuồng đó."
Kiếm Lão ném cho Lục Vân một chiếc bùa hộ mệnh màu tím: "Cầm lấy cái này, đến Luyện Khí Phong đi. Nói với lão già rèn sắt ở đó là ta bảo hắn mở lò Địa Hỏa Cửu U. Con phải tự tay đúc kiếm, có như vậy, thanh kiếm mới thực sự là một phần của cơ thể con."
Lục Vân siết chặt chiếc bùa, lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu lạy tạ sư tổ và sư tôn, rồi xoay người hướng về phía Luyện Khí Phong. Một cuộc hành trình mới – hành trình khai sinh ra "Xích Diễm Thanh Liên" – chính thức bắt đầu dưới sự bảo chứng của hai vị đại năng mạnh nhất tông môn.
