Cherreads

Nhặt Được Một Đám Mây Nhỏ Làm Đồ Đệ

Khải_Đào
7
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 7 chs / week.
--
NOT RATINGS
184
Views
VIEW MORE

Chapter 1 - CHƯƠNG 1: ĐÁM MÂY CŨNG BIẾT NHÌN NGƯỜI ĐẸP

Trong cõi hồng mông hỗn độn, khi trời đất mới phân chia, vạn vật còn đang chập chững tìm kiếm linh khí để sinh tồn, thì trên chín tầng mây cao nhất, nơi mà ngay cả những vị đại năng tu vi thông thiên cũng không thể chạm tới, đã tồn tại một thực thể kỳ lạ.

Đó là một đám mây.

Nhưng nó không phải là một đám mây bình thường. Nó không trắng muốt như bông gòn của mùa hạ, cũng chẳng xám xịt nặng nề như mây mưa mùa đông. Nó có màu sắc hư ảo, lúc thì rực rỡ như ráng chiều tử khí, lúc lại trong suốt như hư vô, bao quanh bởi những tia chớp bạc nhỏ li ti, kêu "tí tách" như tiếng vạn vật đang hít thở. Nó chính là Vân Hy – linh thể được sinh ra từ ý chí của Thiên Đạo, kẻ được giao phó một trọng trách mà bất cứ tu sĩ nào nghe danh cũng phải run rẩy: Chưởng quản Thiên Kiếp.

Vân Hy đã sống qua hàng triệu năm. Đối với cậu, thời gian chỉ là một khái niệm xa xỉ và vô nghĩa. Công việc hằng ngày của cậu vô cùng đơn điệu: Trôi lơ lửng, quan sát, và... đánh sét.

Cứ hễ dưới mặt đất có kẻ nào tu luyện đến lúc đột phá, khí tức chạm đến ngưỡng cửa của trời đất, Vân Hy sẽ lững thững trôi tới đó. Cậu sẽ nhìn xuống xem tên tu sĩ kia là hạng người gì. Nếu là kẻ đại gian đại ác, cậu sẽ gom thật nhiều mây đen, nén sấm sét thật chặt rồi "oanh" một phát cho tan thành mây khói. Nếu là kẻ có phúc đức, cậu sẽ đánh nhẹ hơn một chút, coi như một bài kiểm tra để giúp họ rèn luyện gân cốt.

"Chán quá đi mất..." – Vân Hy khẽ rung rinh lớp vỏ ngoài mềm mại của mình.

Ở trên cao này, cậu nhìn thấu mọi sự trên đời. Cậu thấy các tông môn tranh giành một miếng linh thạch mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán; thấy những thiên tài được xưng tụng là "nghìn năm có một" nhưng thực chất lại là hạng tiểu nhân bỉ ổi. Đối với Vân Hy, thế gian bên dưới giống như một bàn cờ kiến, còn cậu là người đứng ngoài quan sát, thỉnh thoảng lại tùy hứng ném xuống một vài tia chớp để khuấy động bầu không khí.

Nhưng rồi, một ngày nọ, sự nhàm chán ấy hoàn toàn tan biến.

Hôm đó, tại đỉnh núi Tuyết Dao – nơi quanh năm tuyết phủ trắng xóa, linh khí bỗng nhiên bạo động như sóng trường giang. Một luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ nhưng cũng đầy dịu dàng vút lên tận trời xanh, chạm khẽ vào "eo" của Vân Hy.

"Ồ? Có kẻ đột phá Đại Thừa Kỳ sao?"

Vân Hy tò mò, từ từ tụ tập mây đen lại. Cậu theo thói quen ngó xuống phía dưới. Giữa đỉnh núi tuyết, một nữ tử đang ngồi xếp bằng. Cô mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, mái tóc đen dài như thác đổ tung bay trong gió tuyết. Làn da cô trắng hơn cả tuyết đầu mùa, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại vì áp lực của thiên địa.

Lục Tuyết Dao – Tông chủ của Linh Tuyết Tông.

Vân Hy bỗng sững sờ. Đám mây vốn đang lười biếng bỗng nhiên khựng lại, những tia sét bên trong cậu không hiểu sao lại nhảy nhót một cách kỳ lạ.

"Sao trên đời lại có người... đẹp đến mức này?"

Vân Hy đã thấy hàng vạn nữ tu sĩ, từ những tiên nữ thanh cao đến những yêu nữ quyến rũ, nhưng chưa một ai mang lại cho cậu cảm giác này. Lục Tuyết Dao không chỉ đẹp ở dung mạo, mà khí chất của cô giống như một nhành mai kiên cường trong bão tuyết, thanh sạch và không nhiễm bụi trần.

Đúng lúc đó, theo quy luật của tự nhiên, Thiên Kiếp phải giáng xuống. Một tiếng gầm vang dội từ sâu trong hư không nhắc nhở Vân Hy: "Đánh đi! Đến giờ làm việc rồi!"

Vân Hy cuống quýt. Cậu nhìn vào đống Thần Lôi mà mình đã chuẩn bị sẵn. Bình thường, với cấp độ Đại Thừa Kỳ như thế này, cậu phải ném xuống ít nhất chín đạo "Cửu Thiên Huyền Lôi" cực mạnh để thử thách. Nhưng nhìn thấy Lục Tuyết Dao đang gồng mình chống chọi, sắc mặt hơi tái đi vì kiệt sức, lòng Vân Hy bỗng nhiên thắt lại (nếu một đám mây có lòng).

"Đánh mạnh thế này thì hỏng hết người đẹp mất!"

Cậu vội vàng "rút bớt" điện năng. Đạo lôi thứ nhất giáng xuống, nhìn thì to lớn hùng vĩ lắm, nhưng khi chạm vào lớp hộ thể linh lực của Lục Tuyết Dao, nó bỗng hóa thành một luồng điện... mát xa nhẹ nhàng.

Đạo thứ hai, đạo thứ ba... Vân Hy vừa đánh vừa run, chỉ sợ lỡ tay làm đau cô. Đến đạo cuối cùng, vốn dĩ phải là đạo mạnh nhất, Vân Hy lại lén lút pha thêm chút linh khí đại đạo vào bên trong, giúp cô không những không bị thương mà còn được gột rửa kinh mạch, tu vi tăng tiến vượt bậc.

Dưới mặt đất, Lục Tuyết Dao ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý cửu tử nhất sinh, vậy mà không hiểu sao lôi kiếp lần này lại "hiền lành" đến thế. Cô nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một đám mây kỳ lạ đang lắc qua lắc lại, dường như đang nhìn mình.

"Cảm ơn Thiên Đạo đã ban ân." – Cô nhẹ nhàng khom người hành lễ.

Giọng nói của cô trong trẻo như tiếng chuông ngân, lọt vào tai Vân Hy khiến cậu cảm thấy toàn bộ thực thể đám mây của mình như muốn tan chảy ra thành mưa.

"Nàng ấy cảm ơn mình! Nàng ấy nhìn mình rồi kìa!"

Vân Hy kích động đến mức suýt chút nữa đánh rơi một tia sét lạc vào tông môn bên cạnh. Lúc này, trong tâm trí của "đám mây già" hàng triệu năm tuổi nảy sinh một ý nghĩ táo bạo mà từ trước đến nay chưa có thực thể thiên đạo nào dám nghĩ tới.

Cậu không muốn làm mây nữa. Làm mây thì chỉ có thể nhìn từ xa, không thể chạm vào nàng, không thể nghe nàng nói, càng không thể ở bên cạnh nàng. Cậu muốn hóa thành người. Cậu muốn bước xuống cái thế giới ồn ào kia, gia nhập vào tông môn của nàng, gọi nàng một tiếng "Sư phụ".

Nghĩ là làm, Vân Hy lập tức bay về hướng cung điện của Đại Đạo – nơi khởi nguồn của mọi quy luật.

"Đại Đạo lão già! Ta không làm Thiên Kiếp nữa! Ta muốn đi lấy vợ!"

Tiếng hét của đám mây chấn động cả hư không, khiến những ngôi sao xa xôi cũng phải run rẩy. Một cuộc thương lượng chấn động giữa Đám Mây và Thiên Đạo sắp sửa diễn ra, mở đầu cho một giai thoại dở khóc dở cười nhưng cũng đầy bi tráng tại nhân gian.