Cherreads

PITIFUL OR A MASK FOR EVIL?

kirin_265
7
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 7 chs / week.
--
NOT RATINGS
223
Views
Synopsis
DARK (Dark Fantasy: (Huyền ảo đen tối) Psychological: (Tâm lý) Tragedy: (Bi kịch) Anti-hero: (Phản anh hùng) Villainess: (Nữ phụ phản diện)
VIEW MORE

Chapter 1 - A Tiny Flame in the Dark Alley

I opened my eyes to see a vast, endless white space. I jolted awake; beside me was my adopted child. I looked around and saw the silhouette of a strange young boy. He smiled and said that my child and I were the chosen ones to change his collapsing world, which had been invaded by an Outlier. My three-month-old was the only one who could save it. He promised us a happy life with a massive fortune if we succeeded. I wondered: Why my child? Why me? He said my child needed a protector, making me a special case.

He teleported us to a strange land and gave us a thatched hut. It felt like grinding levels to kill a Boss, so I accepted. He vanished without a word, leaving me to decipher this world alone. Fortunately, we lived near a small village. I soon realized this was a world of special powers, reserved only for nobles and rare cases like my child.

I found out my child was special in a funny way. While changing her diaper at 3 months old, she seemed to be holding something back. Then, her hand pushed out a small flame. I thought I was seeing things, but she kept releasing 6 or 7 more flames and burst into tears. I had to comfort her for a long time before she stopped. So adorable, right?

Through the neighbors, I learned of a tyrannical Queen who abducted gifted children under the guise of 'protection,' and they never returned. Terrified, I hid my child away. Being a powerless commoner, I worked odd jobs—serving, selling, anything—to make enough money for us to survive. My boss at the eatery docked my pay because I 'made customers uncomfortable.' She said it was normal for them to touch me. But their touch made me feel loathsome. They didn't just touch me; they groped me. I didn't dare fight back. I was just a mother alone, raising a child. I struggled in vain, then compromised to keep my job. Every night, returning home to my child's radiant smile made me feel relieved. She was as bright as the flames she created—pure and adorable. She was my only motivation.

When she was 3, I took her out for fresh air, wrapping her hands tightly to hide her power from the patrols. While buying fruit, she suddenly ran off. I was panicked, fearing she'd been kidnapped. I found her in an alley, held by the collar by a man with a disgusting laugh. I saw her hand-wraps were burnt to ashes. My heart sank. Did he know?

'Are you looking for this brat? Haha, she has potential!' he said. I trembled. He knew. I begged him: 'Please, let her go... I'll do anything you want. Money, or make me a slave... just spare her.' He squinted at me, dropped her, and she ran to me, crying. 'I don't need your money or slaves,' he said with a righteous tone, 'What kind of low-life do you think I am?' I apologized in fear. He coldly whispered: 'I can help her master her power... for a price. You understand, don't you?' I tried to play dumb, hoping I was wrong about a 'good person.' But he choked me hard: 'Don't act stupid. If you don't show up at this alley tonight, I'll report that little thing to the guards!' I gasped for air, trembling as I agreed. My 3-year-old's cheeks flushed red with anger, trying to hit him with her tiny hands. She understood I was being bullied. When he was satisfied, he left. I hungrily gulped air and comforted my fragile child, feeling warmed by how much she loved me.

That night, I was torn. If I went, my dignity would be gone; I'd be something truly filthy. But what about my child? Without guidance, how could she defeat the Queen? I left while she slept. In the dark alley, the man was waiting. Without his layers of clothes, I saw deep blade scars across his rugged, muscular body. He smirked and pulled me close. That night was madness.

He kept his word and taught her, but on the condition that he moved in with us. He claimed practicing outside was too risky. I accepted. At first, he taught her properly and carefully. But after a few days, he began demanding I satisfy his needs to continue. I was helpless and gave in. His demands grew—from once a week to every three days, then every other day. It was horrific. But since he taught her well, I endured the shame.

It was harder because I wasn't just tormented at home, but also at work. My boss forced me to please customers to keep them. They called me a 'beautiful whore,' saying I seduced them with my firm backside, not their own lust. My days of suffering felt endless... but when I returned home and saw my child playing with flowers and ducklings, I felt that every ounce of fatigue I bore was worth it.

________________________________________

"Tôi mở mắt ra và thấy mình ở một không gian trắng xóa vô tận. Tôi giật mình ngồi dậy, bên cạnh là đứa con nuôi. Tôi quan sát xung quanh và thấy bóng dáng một cậu thiếu niên lạ mặt. Cậu ta mỉm cười và nói rằng tôi và đứa bé là những người được chọn để cứu thế giới đang sụp đổ của cậu ấy—nơi đã bị một 'Kẻ ngoại lai' xâm nhập. Đứa con mới 3 tháng tuổi của tôi là người duy nhất có thể cứu nó. Cậu ta hứa nếu thành công, chúng tôi sẽ có một cuộc đời hạnh phúc với số tiền khổng lồ. Tôi thắc mắc: Tại sao lại là con tôi? Tại sao tôi lại được đi cùng? Cậu ta bảo con tôi cần người bảo vệ, nên tôi là trường hợp đặc biệt.

Cậu ta đưa chúng tôi đến một thế giới xa lạ, cấp cho một ngôi nhà tranh. Tôi nghĩ việc này giống như đi 'cày cấp' để giết Trùm vậy, nên tôi chấp nhận. Cậu ta biến mất không lời giải thích, bỏ mặc tôi tự giải mã thế giới này. May mắn là chúng tôi ở gần một ngôi làng nhỏ. Tôi nhận ra đây là thế giới của những năng lực đặc biệt, nhưng chỉ dành cho quý tộc và những ca hiếm như con tôi.

Tôi biết con mình đặc biệt theo một cách khá nực cười. Lúc đang thay tã khi con bé mới 3 tháng tuổi, nó có vẻ như đang kìm nén thứ gì đó, rồi tay nó đẩy ra một ngọn lửa nhỏ. Tôi tưởng mình hoa mắt, nhưng nó liên tục bật ra thêm 6, 7 ngọn lửa nữa rồi khóc lớn. Tôi phải dỗ mãi nó mới nín. Thật đáng yêu đúng không?

Qua lời hàng xóm, tôi biết về một Nữ hoàng độc tài chuyên bắt bớ những đứa trẻ có năng lực dưới danh nghĩa 'bảo vệ', nhưng chúng không bao giờ quay lại. Tôi sợ hãi và giấu con thật kỹ. Vì là người bình thường không có năng lực, tôi phải đi làm thuê, phục vụ, làm đủ thứ việc lặt vặt để có tiền cho hai mẹ con sống sót. Bà chủ quán ăn cắt xén tiền lương của tôi vì tôi 'làm khách khó chịu'. Bà ta bảo việc khách chạm vào người tôi là bình thường. Nhưng cái chạm đó làm tôi ghê tởm. Họ không chỉ chạm, họ sờ mó tôi! Tôi không dám phản kháng, tôi chỉ là một bà mẹ đơn thân nuôi con. Tôi bất lực vùng vẫy trong vô vọng rồi phải thỏa hiệp để giữ việc. Mỗi đêm về nhà, thấy nụ cười rạng rỡ của con là tôi thấy nhẹ nhõm. Con bé rực rỡ như ngọn lửa nó tạo ra—thuần khiết và là động lực duy nhất của tôi.

Khi con lên 3, tôi dẫn nó ra ngoài hít thở không khí, bọc tay nó thật kỹ để lính tuần không phát hiện. Lúc đang mua trái cây, con bé bỗng chạy mất. Tôi hoảng loạn sợ nó bị bắt cóc. Tôi tìm khắp nơi và thấy trong một con hẻm, một gã đàn ông đang túm cổ áo con bé và cười ghê rợn. Tôi thấy vải bọc tay nó đã cháy rụi. Tim tôi rụng rời: Hắn đã biết rồi sao?

'Mày tìm con nhóc này hả? Nó có tiềm năng đấy!' hắn nói. Tôi run rẩy cầu xin: 'Xin ông thả con bé ra... tôi sẽ làm bất cứ gì ông muốn. Tiền hay làm nô lệ cũng được... xin tha cho nó.' Hắn nheo mắt nhìn tôi rồi thả con bé ra. 'Tao không cần tiền hay nô lệ,' hắn nói giọng chính nghĩa, 'Mày coi tao là loại rác rưởi gì vậy?' Tôi sợ hãi xin lỗi. Hắn thì thầm vào tai tôi: 'Tao có thể giúp nó luyện năng lực... nhưng phải có cái giá xứng đáng. Mày hiểu mà đúng không?' Tôi giả ngu, mong mình nghĩ sai về một 'người tốt'. Nhưng hắn bóp cổ tôi thật mạnh: 'Đừng giả ngu. Tối nay ở con hẻm này, nếu mày không đến, tao sẽ báo lính bắt con nhóc này!' Tôi nghẹt thở, run rẩy thỏa hiệp. Đứa con 3 tuổi của tôi đỏ bừng mặt vì giận, dùng đôi tay nhỏ xíu đánh vào tay hắn. Nó hiểu tôi đang bị ăn hiếp. Khi hắn hài lòng rời đi, tôi tham lam hít thở rồi dỗ dành đứa trẻ mong manh của mình.

Đêm đó tôi dằn vặt. Nếu đi, danh dự của tôi mất sạch, tôi sẽ trở thành thứ bẩn thỉu. Nhưng nếu không có ông ta dạy, làm sao con tôi giết được Nữ hoàng? Khi con ngủ say, tôi đã đến con hẻm đó. Gã đàn ông đã đứng đợi. Không còn lớp áo dày, tôi thấy những vết sẹo dao hằn sâu trên cơ thể rắn chắc của hắn. Hắn cười khẩy rồi kéo tôi lại gần. Đêm đó thật điên rồ.

Hắn giữ lời và dạy con tôi, nhưng với điều kiện hắn phải dọn vào ở chung. Hắn bảo tập ngoài trời dễ bị phát hiện. ban đầu hắn dạy rất tỉ mỉ, nhưng chỉ được vài hôm, hắn bắt đầu đòi hỏi tôi đáp ứng nhu cầu thì mới dạy tiếp. Tôi bất lực thỏa hiệp. Đòi hỏi của hắn ngày càng cao—từ một tuần một lần đến cách ngày một lần. Thật kinh tởm. Nhưng vì hắn dạy con tốt, tôi chịu nhục.

Càng khó khăn hơn khi tôi không chỉ bị hành hạ ở nhà mà còn ở chỗ làm. Bà chủ ép tôi chiều khách để giữ chân họ. Họ gọi tôi là 'con điếm xinh đẹp', nói tôi quyến rũ họ bằng cái mông căng mọng chứ không phải do dục vọng của bọn họ... Những ngày tháng nhục nhã cứ kéo dài vô tận... nhưng khi về nhà thấy con chơi đùa với hoa và vịt con, tôi thấy mọi mệt mỏi mình gánh chịu đều xứng đáng."p