Anh bật loa ngoài, ngồi thẳng lưng, vô thức vuốt ve cuốn bài tập để giảm bớt sự căng thẳng lạ lùng đang dâng lên. Tiếng tút dài vang lên hồi lâu, và ngay trước khi hệ thống tự động ngắt, Alex đã bắt máy.
'Chẳng phải giờ này cậu ấy đang tập luyện sao?'
Dù nghĩ vậy, môi Nathan vẫn khẽ nở một nụ cười yếu ớt.
- Chào cậu.
- Nathan?
Giọng nói đầy ngạc nhiên vang lên bên kia đầu dây khiến Nathan khẽ mím môi.
- Tôi gọi cho cậu lúc này có phiền không?
- À, không. Có chuyện gì vậy?
Alex vẫn chưa hết bàng hoàng. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi cho cậu.
- Không có gì đặc biệt cả.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua. Nghe tiếng thở khẽ của Alex, Nathan lại lên tiếng:
- Chỉ là... tôi nhớ cậu.
'Cái này... có hơi quá không nhỉ?' Nathan thoáng hối hận vì sự đường đột của mình, nhưng anh vốn không thích nói vòng vo.
- Nhớ... cậu nhớ tôi sao?
- Ừ.
- Tôi cũng... vậy.
Lại nữa rồi. Nathan đưa tay ấn nhẹ lên ngực để xoa dịu cảm giác khó phân định giữa đau đớn và ngứa ngáy. Mỗi khi nghe những lời này, lồng ngực anh lại tê dại đi. Vì chưa quen với cảm xúc này, Nathan lặng đi một lúc. Cơn nhớ nhung không hề vơi bớt mà càng lúc càng cuộn dâng mạnh mẽ.
- Cậu đang bận à?
-Không phải vậy nhưng...
Giọng nói đáp lại từ đầu dây bên kia đượm buồn. Nathan khẽ cụp mắt. Vốn là người chẳng mấy bận tâm đến cảm xúc của kẻ khác, nhưng từ bao giờ, anh luôn nhạy cảm một cách lạ kỳ trước sự u uất của Alex. Gương mặt nức nở của cậu trong ngày đầu gặp gỡ đã chạm đến nơi sâu nhất trong trái tim anh. Dù không thể thấu thị mọi suy nghĩ của Alex, nhưng chỉ cần một chút thay đổi nhỏ, anh cũng đủ sức nhận ra điều bất thường.
Đối với Nathan, chỉ cần nhận ra giọng nói đang chùng xuống kia chứa đựng những ưu phiền, đã là nỗ lực lớn lao nhất của anh rồi. Anh mường tượng rõ mồn một biểu cảm của cậu lúc này, dù chẳng thể đoán định được nguyên do.
- Nói cho tôi nghe đi.
- Không có gì đâu... thực sự không có gì đặc biệt cả.
Alex phủ nhận, nhưng hơi thở run rẩy qua điện thoại đã bán đứng cậu.
- Alex.
Nathan gọi tên cậu, tông giọng trầm thấp và dịu dàng đến lạ.
- Nate, nếu tôi... lỡ phạm sai lầm... cậu vẫn sẽ tha thứ cho tôi chứ?
Nathan lặng lẽ suy ngẫm. Anh phân tích về những điều gọi là "sai lầm". Có hai loại: những thứ không liên quan đến anh và những thứ có liên quan trực tiếp. Dù chẳng thể tưởng tượng cụ thể Alex sẽ làm gì, nhưng anh chắc chắn một điều: sẽ không bao giờ có chuyện anh ghét bỏ hay thất vọng về cậu. Anh không muốn điều đó xảy ra.
- Ừ, tôi sẽ tha thứ.
- Vậy thì tốt quá.
Alex nói đến đó rồi im bặt. Giọng cậu vẫn không giấu nổi vẻ muộn phiền. Nathan bỗng thấy bồn chồn; anh muốn thấy cậu vui vẻ hơn là buồn bã. Alex luôn cố tỏ ra rạng rỡ trước mặt anh, và đột nhiên anh khao khát rằng, ít nhất là khi ở bên anh, cậu sẽ luôn được hạnh phúc.
Phải làm sao đây? Nathan nhíu mày, đưa những ngón tay thuôn dài trắng muốt xoa nhẹ lên trán.
- Hôm nay cậu có bận không?
- Hôm nay? Không, tôi rảnh á.
- Ngày mai 'tập luyện' lúc mấy giờ?
Nghe đến hai chữ "tập luyện", Alex hơi khựng lại. Cậu đáp bằng giọng ngập ngừng:
- Chắc là... khoảng buổi trưa.
Vậy thì có lẽ vẫn ổn. Nathan cân nhắc thêm vài giây. Trong cuộc đời, anh chưa từng biết run khi thuyết trình lần đầu hay làm bất cứ việc gì, nhưng lời đề nghị tưởng chừng đơn giản này lại khiến anh căng thẳng đến tột độ. Anh cắn rồi lại thả đôi môi đang ửng hồng hơn mức bình thường, chậm rãi lên tiếng:
- Vậy hôm nay... cậu có muốn đi đâu đó với tôi không?
Tiền tiêu vặt của Nathan luôn dư dả nhờ sự hỗ trợ chu đáo từ anh trai. Nếu khởi hành ngay bây giờ và bắt chuyến tàu muộn nhất để trở về, có lẽ mọi chuyện sẽ ổn thôi.
- Với... với tôi sao?
- Ừ.
Alex hỏi lại với vẻ ngỡ ngàng, rồi cẩn thận đáp lời:
- Ừm, tôi muốn đi.
Giọng cậu lập tức sáng hẳn lên. Nathan khẽ nheo mắt cười trước sự thay đổi tinh tế đó. Tâm trạng anh dao động mãnh liệt đến mức chính anh cũng thấy lạ lẫm. Sự biến chuyển kỳ diệu này tuy xa lạ nhưng anh không hề ghét bỏ. Môi anh cong lên thành một nụ cười nhẹ nhàng khi thông báo địa điểm:
- Gặp ở ga Victoria sau hai tiếng nữa nhé.
- Tôi biết rồi. Gặp lại sau nha, Nathan.
Nathan không vội cúp máy. Alex có vẻ bối rối khi thấy cuộc gọi vẫn chưa kết thúc.
- Cậu... chưa tắt máy hả?
- Ừ.
Từ này cứ lẩn quẩn trong đầu anh mãi... Thật dễ thương.
- Cậu cúp máy trước đi.
Anh nghe thấy tiếng Alex hít một hơi thật khẽ qua đầu dây. Lúc này đây, anh khao khát được nhìn thấy khuôn mặt cậu, được tận mắt chứng kiến biểu cảm bối rối đầy lúng túng ấy. Alex lắp bắp:
- Tạm biệt nhé...
Cuộc gọi ngắt kết nối sau vài giây. Nathan bật cười khẽ rồi đứng dậy khỏi bàn làm việc. Dù vẫn còn khá nhiều thời gian mới đến giờ hẹn, nhưng không hiểu sao lòng anh đã nôn nao, rạo rực không yên.
Nhà ga Victoria nhộn nhịp bước chân người qua lại. Giữa bối cảnh những nhà hát nhạc kịch cổ kính, những hàng taxi đen bóng xếp dài và những chiếc xe buýt đỏ rực vụt qua cửa kính, Nathan bước vào sảnh chính. Đây là lần đầu tiên trong đời anh tự mình đi tàu.
Anh lặng lẽ quan sát xung quanh. Những cửa hiệu thời trang nhỏ, tiệm sách và quầy bánh mì baguette thơm phức nằm san sát nhau trong không gian nhà ga. Nathan tiến về phía lối dẫn xuống tàu điện ngầm, chậm rãi bước đi trong khi ước tính hướng mà Alex sẽ đến. Anh có thể nhấc máy gọi điện, nhưng một ý nghĩ kỳ lạ bất chợt nảy ra.
Nathan muốn tìm thấy Alex một cách tự nhiên nhất, giống như cái cách anh từng bắt gặp cậu đang kiên nhẫn đợi mình dưới ga tàu điện ngầm. Anh khao khát được nhìn thấy gương mặt đang lơ đãng kia bỗng chốc bừng sáng khi bắt gặp hình bóng anh. Dù đường nét của Alex thiên về sự sắc sảo hơn là rạng rỡ, nhưng trong mắt Nathan lúc này, "rực rỡ" là từ duy nhất phù hợp.
'Cậu ấy đang ở đâu nhỉ?'
Anh nhớ lại dáng vẻ điềm tĩnh, không chút vội vã của cậu. Ánh mắt luôn hơi hạ xuống sàn, mái tóc màu nâu đen rủ nhẹ trước trán và những ngón tay siết chặt quai cặp. Với những hình ảnh đó trong đầu, Nathan tiến vào khu vực trung tâm nhà ga.
Đứng giữa dòng người hối hả, Nathan đưa mắt nhìn về một hướng. Và như một sự sắp đặt của định mệnh, anh tìm thấy Alex giữa đám đông. Chiều cao vượt trội, thứ mà Nathan vốn chẳng mấy ưa thích, giờ đây lại trở nên hữu dụng vô cùng vì nó giúp anh định vị được cậu ngay lập tức.
Nathan dừng bước, lặng lẽ ngắm nhìn Alex đang tiến về phía mình. Anh đứng yên chờ đợi, tự hỏi liệu cậu có vô tình lướt qua anh hay không. Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị đi ngang qua, Alex chợt giật mình ngẩng đầu. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không gian ồn vã.
Thông thường, Alpha hay Omega có thể cảm nhận được nhau từ xa nhờ Pheromone. Nathan không thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt của Alex giữa hàng ngàn người này, nhưng anh vẫn nhận ra cậu.
'Nếu không thể dùng mùi hương, liệu tôi có thể khắc sâu hình bóng cậu vào mắt mình hay không?' Để dù không cần đến những bản năng sinh học đó, anh vẫn có thể tìm thấy cậu.
Nathan đã suy nghĩ rất nhiều. Đây là lần đầu tiên anh thừa nhận mình thích một ai đó. Anh thích Alex, và anh muốn tin rằng những khía cạnh mà Alex bộc lộ chỉ dành riêng cho một mình anh. Anh vẫn chưa rõ việc hẹn hò với một người không phải Beta sẽ ra sao, nhưng anh sẵn sàng học cách khiến Alex cảm thấy thoải mái nhất. Kỳ Rut hay những rào cản hình thái vốn chẳng liên quan gì ... anh hy vọng một ngày nào đó những điều ấy sẽ không còn là trở ngại giữa hai người.
- Cậu đợi lâu chưa?
Vẻ u uất trên gương mặt Alex dần giãn ra. Cậu nhanh chóng bước tới, ngập ngừng hỏi. Đuôi mắt sắc sảo khẽ hạ xuống đầy hiền hòa. Nathan lắc đầu:
- Không, tôi cũng vừa mới đến thôi.
- Thật may quá.
Alex mỉm cười ngượng ngùng rồi cẩn thận hỏi tiếp:
- Mình sẽ đi đâu vậy?
Nathan lặng lẽ nhìn cậu rồi đưa tấm vé ra. Alex nhận lấy chiếc vé màu cam đã được mua sẵn.
- Chúng ta đi ngắm biển nhé.
Nhìn thấy dòng chữ ghi điểm đến là "Brighton", Alex ngước nhìn Nathan với vẻ không tin vào mắt mình:
- Thật sao?
- Ừ, cậu từng nói là chưa bao giờ được ngắm biển mà.
-Không ngờ là cậu vẫn còn nhớ...
Alex cười rạng rỡ, đôi bàn tay trân trọng chạm vào tấm vé. Khuôn mặt cậu sáng bừng lên, nhưng rồi lại lộ ra biểu cảm quen thuộc: cậu khẽ cắn môi để kiềm chế nụ cười ngại ngùng.
- Giá vé bao nhiêu vậy ? Để tôi trả lại...
- Không sao đâu.
- Không được, để tôi trả. Cậu đã cho tôi quá nhiều thứ rồi.
- Vậy thì lát nữa, mua cho tôi thứ gì đó nhé.
Nói đoạn, Nathan đưa bàn tay trống ra phía trước. Alex chớp mắt nhìn bàn tay anh.
- Đi thôi.
Thế nhưng, Alex không nắm lấy tay Nathan ngay. Cậu chỉ đứng đó, im lặng nhìn anh. Sự khác biệt hoàn toàn với dáng vẻ luôn chủ động nắm tay anh trong vài tuần qua khiến Nathan lặng đi. Alex trông có vẻ sợ hãi, rồi cậu mới từ từ, chậm chạp đưa tay ra.
Một cơn nhức nhối đột ngột nhói lên nơi lồng ngực Nathan. Tâm trạng anh trở nên kỳ lạ. Có điều gì đó không ổn đang hiện hữu sau vẻ mặt ấy của Alex.
Có lẽ... anh nên thú nhận tất cả.
