Ầm! Một luồng sức mạnh va chạm khiến đất đá văng tung tóe... Mei ho khan một tiếng, hoảng hốt đến nỗi ngã nhào ra phía sau.
Phía trước, cách cô một đoạn, đã có một người chặn lại đòn tấn công mạnh mẽ đến từ Thủ Vệ Di Tích.
Sau đó, người bí ẩn kia vung vũ khí một cách chớp nhoáng, phá hủy lõi điều khiển của cỗ máy.
Nó từ từ ngã xuống một cách máy móc, động cơ dường như đã ngừng hoạt động nhưng vẫn lập lòe ánh lửa, rồi lụi tàn trong chốc lát. Bóng ma bên trong Thủ Vệ cũng thoát xác, nhanh chóng biến thành một luồng hắc khí trốn đi mất.
Mei lúc này mới hoàn hồn trở lại, thở phào nhẹ nhõm một cái.
- Mei: OMG, mình vẫn chưa hẹo! Đây có phải là một phép màu của tạo hoá không vậy!?
Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, khiến Mei ngẩn người ra. Chợt nhớ bản thân vẫn còn ngồi bệt dưới đất, cô vội vàng đứng dậy, phủi bụi khắp người, rồi nhìn trái ngó phải để xem ai vừa cứu mình.
Sương mù trong khu rừng đã tan, nhường chỗ lại cho những tinh linh nham lập lòe ánh vàng kim soi chiếu mọi nơi. Trong ánh sáng ấm áp đó, Mei trông thấy một khuôn mặt quen thuộc… Là Xiao.
- Mei (vui sướng thầm nghĩ): Là Xiao thật kìa, ôi trời ơi! Bạch Nguyệt Quang trong lòng đã đến cứu tôi rồi!
- Mei (nghĩ thầm): A! Sao tim mình lại đập nhanh một cách lạ thường vậy ta...
Lúc này, Xiao lạnh lùng cất tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ lộn xộn của cô.
- Xiao: Phàm nhân không nên đặt chân đến nơi âm khí dày đặc như thế này. Mau rời khỏi đây đi.
Mei trấn tĩnh lại, bắt đầu phân tích tình hình.
- Mei (nghĩ thầm): Phải rồi, hiện tại mình chưa quen biết Xiao nên anh ấy rất xa cách. Với lại, trên người Xiao có oán khí lớn, nên ảnh cũng không thích tiếp xúc với người phàm...
- Mei (nghĩ thầm): Vậy phải làm sao đây nhỉ?
Thấy Mei đứng im không động tĩnh, Xiao nhướng mày, định quay người rời đi. Thì đúng lúc đó, một bàn tay đã nhanh chóng níu vạt áo anh lại.
- Mei (giả vờ yếu đuối): Huhu... Cảm tạ ơn tiên nhân đã cứu mạng. Tiểu nữ không biết phải lấy gì đền đáp cho ngài...
- Xiao (cau mày, cố kéo vạt áo ra): Không cần đâu.
- Mei (vẫn ghì chặt vạt áo): Không được đâu! Ơn này tiểu nữ khắc cốt ghi tâm, không trả không được.
- Mei: Nhưng cổ nhân đã có câu “Giúp người thì giúp cho trót”. Tiểu nữ biết tiên nhân đây cốt cách thanh cao, bản tính lương thiện...
- Mei: Nên chắc chắn sẽ không bỏ rơi kẻ gặp nạn này đâu đúng không?
- Xiao: Ta không xen vào việc của phàm nhân. Tên đó cũng chỉ là một tiểu quỷ, không đáng để đánh tan hồn phách.
- Xiao: Với lại, việc trừ tà thì cứ để phương sĩ lo liệu. Phàm nhân như cô nhúng tay vào làm gì?
- Mei: ...
- Mei (sụt sùi, tiếp tục đóng vai nạn nhân): Không giấu gì đại tiên, tôi là một nhà lữ hành từ phương xa đến Liyue du ngoạn. Nhưng trên đường đi lại bị cướp, mất hết của cải.
- Mei: Hiện giờ tôi tứ cố vô thân, không nơi nương tựa. Nhưng may mắn được bà chủ Verr Goldet cưu mang. Không biết lấy gì báo đáp, nên tôi mới đến đây trừ ma giúp bà chủ...
- Xiao (thở dài): Ta chỉ khuyên cô vậy thôi. Nghe hay không là tùy cô.
Nói rồi, Xiao định biến mất thì Mei nhanh như chớp... ôm eo anh giữ lại.
- Xiao: Cái... quái...
- Mei (ngại ngùng nghĩ thầm): Tôi biết bản thân hiện tại hơi quá đáng... Nhưng nếu bỏ cuộc bây giờ thì chắc chắn Xiao sẽ đi mất tiêu... Thôi thì... liêm sĩ gì tầm này nữa!
- Mei: Huhu, thượng tiên nếu ngài không chịu giúp tiểu nữ... tôi sẽ chết ở đây đó!
- Mei: Xin ngài đó, thượng tiên à...
Xiao lúc này bối rối, cơ thể cứng đờ, tiến không được mà lùi cũng không xong. Anh ngại ngùng quay mặt đi, cố đẩy Mei ra. Nhưng càng đẩy, tay Mei càng siết chặt như bê tông sắt thép dính chặt vào anh.
- Xiao (nghĩ thầm): Cái quái gì vậy! Lần đầu tiên trong đời mình gặp một phàm nhân không biết xấu hổ như thế này...
- Xiao (nghĩ thầm): Nhưng... cũng không thể làm phàm nhân bị thương. Thôi đành vậy...
- Xiao: Được rồi, ta sẽ đi cùng cô. Nhưng đừng đến gần ta. Tốt nhất... nên tránh xa ra một chút.
- Mei (vui đến nỗi chắp tay cảm ơn như phim kiếm hiệp): Đa tạ tiên nhân đã từ bi giúp đỡ ạ!
Xiao hừ lạnh một tiếng, rồi tiến vào cuối khu rừng mà không thèm ngoái đầu lại. Mei vẫn cứ thế lẽo đẽo bước theo sau anh.
- Mei (nghĩ thầm): Hehe... ôm được Xiao rồi, mình đã ôm được Xiao rồi!!
Cả hai cứ thế bước đi trong không gian u tối và đầy ám khí của khu rừng. Khác ở chỗ... lần này Mei đã không còn thấy sợ nữa.
Vì cô biết rằng, đã có một cọng rơm cứu mạng ở đây với mình.
Càng đi sâu về cuối khu rừng, tần suất những bóng ma xuất hiện lại càng dày đặc. Ban đầu, chúng rất hung hãn, liên tục lao tới tấn công cả hai.
Nhưng mỗi khi có một bóng ma định tiến lại gần, trường thương trong tay Xiao lại lạnh lùng đánh bật chúng bay ra xa. Khí thế anh tỏa ra như muốn nuốt chửng toàn bộ bọn chúng.
Thấy vậy, những hồn ma khác chỉ biết e sợ lẩn trốn, đưa ánh mắt dò xét, âm thầm theo dõi hành trình của hai người.
Mei lúc này thấy không gian im lặng đến đáng sợ, nên không kìm được mà lên tiếng:
- Mei: Cho tiểu nữ mạn phép hỏi... thượng tiên đây có phải chính là Hàng Ma Đại Thánh trong lời đồn không?
- Xiao: ...Làm sao cô biết được?
- Mei: Khi mới đến khu vực Dịch Hoa Châu này, tôi đã được một Thiên Nham Quân kể rằng có một vị tiên nhân bảo hộ nơi đây. Mọi người thường gọi ngài ấy là Hàng Ma Đại Thánh.
- Mei: Hàng Ma Đại Thánh pháp lực cao cường, lại thường xuyên giúp đỡ người gặp nạn. Nên lần đầu gặp, tôi đã chắc chắn ngài chính là người trong lời đồn.
- Xiao (trầm mặt): Ha, vậy mà vẫn còn người biết đến ta sao...
- Mei (nghĩ thầm): Tiêu rồi... nhìn Xiao buồn bã quá.
- Mei (nghĩ thầm): Haizz... Nghĩ cũng phải. Thương cảng Liyue là nơi phồn hoa nhất trong bảy lục địa, lại có vô vàn thương nhân tụ họp. Họ luôn tìm đến những tiên nhân có thể mang lại tài lộc và may mắn để thờ cúng...
- Mei (nghĩ thầm): Còn Xiao chỉ là một dạ xoa chuyên trừ yêu hàng ma, không thể ban phát vinh hoa phú quý. Không được thờ cúng rộng rãi cũng là điều dễ hiểu.
- Mei: Hàng Ma Đại Thánh, ngài đừng nói vậy chứ... Tôi tin rằng, ở đâu đó trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người biết đến và yêu quý ngài mà.
- Mei (nghĩ thầm): Những đồng nghiệp trong công ty và các fan của Xiao như tôi... cũng được tính mà nhỉ.
- Xiao (rũ mắt xuống): Vậy sao...
Mei gật đầu lia lịa một cách mãnh liệt nhất có thể, như sợ Xiao sẽ không tin vào lời mình vừa nói.
Khi cả hai bước tới cuối khu rừng, Mei bất giác nuốt nước bọt. Không gian nơi đây tối tăm và lạnh lẽo hơn hẳn, lại cộng thêm những bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện khiến nơi này càng thêm u ám.
Những tinh linh nham lập lòe bay qua, chiếu sáng cả một vùng. Trong một góc khuất, một bóng ma trẻ nhỏ đang ngồi khóc thút thít, vừa khóc vừa hát.
- Bóng ma: Đại hilichurl bị bệnh... Nhị hilichurl trông chừng... Huhu, Ming cô đơn quá...
Một luồng hắc khí từ người Ming từ từ tỏa ra khắp nơi. Xiao thấy vậy liền cảnh giác, triệu hồi trường thương rồi tiến về phía trước. Nhưng điều anh dự đoán lại không xảy ra — luồng oán khí ấy không tấn công, mà ngưng tụ lại thành các mảnh ký ức trong quá khứ.
---
Mảnh ký ức đầu tiên.
Một ngày nắng đẹp tại Quy Li Nguyên. Ming bé nhỏ vẫn còn hồn nhiên ngồi sau hiên nhà hóng mát, ngắm những chú chim với ánh mắt ghen tị. Bỗng, cô nghe thấy bố mẹ đang lớn tiếng với nhau.
- Bố Ming: Không còn lựa chọn nào khác đâu!
- Mẹ Ming: Anh đang nói gì vậy? Đó là con của chúng ta mà!
- Bố Ming: Anh biết chứ, nhưng hiện giờ con bé là một gánh nặng quá lớn!
- Bố Ming: Cả hai chúng ta cộng lại còn chưa có nổi 300 Mora, sao có thể tiếp tục chạy chữa cho con bé?
- Mẹ Ming (ôm mặt khóc): Như vậy thì sao chứ? Dù sao chúng ta cũng là cha mẹ của nó mà...
- Bố Ming: Anh hiểu, nhưng đó là số phận của con bé. Nếu muốn trách, hãy trách ông trời đã để nó sinh ra không toàn vẹn.
---
Mảnh ký ức thứ hai.
Ming vẫn ngồi sau hiên nhà, ngước nhìn bầu trời rộng lớn rồi bất giác nhìn xuống đôi chân bất động của mình.
- Bố Ming (xách hành lý): Con gái ngoan, bọn ta có việc phải ra ngoài một chút. Nhớ trông nhà cẩn thận nhé.
- Mẹ Ming (mắt đỏ hoe, xoa đầu con): Bọn ta sẽ sớm xong việc rồi về chơi với con, được không?
- Ming (cười tươi): Dạ, Ming biết rồi!
Cả hai cứ thế rời đi, không quay đầu lại — như thể đã trút bỏ được toàn bộ gánh nặng đè nén bấy lâu nay.
---
Mảnh ký ức cuối cùng.
Không rõ đã bao lâu trôi qua... Cơn đói dần len lỏi vào cơ thể Ming.
- Ming: Mình đói quá... lại còn rất cô đơn nữa...
- Ming: Sao giờ này bố mẹ vẫn chưa về nhỉ?
Theo bản năng, cô bé muốn đứng dậy tìm gì đó ăn, nhưng đôi chân bất động đã ngăn cản điều đó.
Ngày thứ ba, Ming không còn đủ sức. Cô ngã xuống sàn, cái đói và khát bào mòn toàn bộ cơ thể. Không nhận thức rõ xung quanh, cô vô thức đưa chiếc lá khô bên cạnh vào miệng và nhai ngấu nghiến.
Ngày thứ tư, Ming đã kiệt quệ. Cổ họng khô khốc, không thốt ra lời, nhưng vẫn cố thều thào vài tiếng:
"Đại hilichurl... bị... bệnh... Nhị... hilichurl... trông... chừng..."
Ngày thứ năm... Không còn âm thanh nào vang lên nữa.
Chỉ còn lại một sinh linh bé nhỏ — vừa rời khỏi thế gian này.
---
- Mei (chua xót): Đây là... những gì đã xảy ra với Ming thật sao?
- Xiao (cau mày, vẫn cảnh giác): …
Chứng kiến những gì vừa diễn ra, Mei bỗng nghẹn ngào nơi cổ họng. Tim cô thắt lại, trào dâng một cảm xúc đồng cảm sâu sắc.
- Mei (nghĩ thầm): Lại là một đứa trẻ sống trong sự vô tâm và thiếu trách nhiệm của bố mẹ...
Mei tính bước đến an ủi hồn ma, nhưng đã bị Xiao ngăn lại.
- Xiao: Oán khí đang tăng lên, cô không nên tiếp cận thì hơn.
- Mei: Không sao đâu, tôi biết bản thân đang làm gì mà.
Nói rồi, cô lấy hết can đảm bước tới gần bóng ma.
- Mei: Xin chào... Ming.
- Ming: Là chị gái ở nhà bếp...
- Mei: Em rất cô đơn phải không? Chị chơi với em được chứ?
- Ming: Thật chứ...? Chị không sợ Ming sao?
- Mei (chua xót, nhẹ nhàng cười): Nhìn em đáng yêu lại ngoan ngoãn thế này, ai mà lại nỡ sợ chứ?
- Mei: Chúng ta chơi trò kéo-búa-bao nhé? Em biết chơi không?
Ming lắc đầu, tỏ vẻ không biết. Thấy vậy, Mei liền nhiệt tình chỉ dạy.
- Mei: Cũng dễ thôi, để chị chỉ cho em...
Xiao đứng lặng tựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ nhìn một người một ma nói cười bên nhau. Khoảnh khắc ấy khiến anh chợt nhớ đến những ngày xưa — lúc còn chiến đấu, nghỉ ngơi, trò chuyện cùng bằng hữu.
Những ký ức ấy tựa như màn sương mờ — không tan, cũng không rõ ràng — chỉ là những mảnh hồi ức nhạt nhòa đã bị thời gian bào mòn.
Chốc lát, một canh giờ đã trôi qua.
- Xiao: Phàm nhân không nên tiếp xúc với ma quỷ quá lâu, sẽ gây tổn hại đến cơ thể.
- Ming: Em...
- Mei: Không sao đâu, tôi vẫn ổn mà.
- Mei: Ming, em thấy vui hơn chưa?
- Ming: Vui lắm... Sau này chị còn đến chơi với em nữa không?
- Mei: Tất nhiên rồi. Nhưng em phải hứa là không được đến nhà trọ quấy rầy mọi người nữa nhé?
- Ming: Dạ được ạ!
- Ming: Chị hứa rồi đó! Nếu chị không đến... dù có trốn ở đâu đi nữa... Ming cũng sẽ đến tìm chị!
Mei bất giác cười gượng, xoa đầu hồn ma một cái. Lúc này, trời đã về chiều. Cô luyến tiếc nói lời tạm biệt, rồi rời khỏi khu rừng.
Vừa bước ra khỏi khu rừng, Mei định quay sang cảm ơn Xiao lần nữa thì phát hiện anh đã biến mất từ lúc nào. Cô lẩm bẩm cảm khái:
- Mei: Nhanh thật... Đúng là Xiao có khác, đến rồi lại đi như một cơn gió vậy.
Mặt trời đang dần ngả về phía tây, bóng Mei trải dài trên con đường trở về nhà trọ. Trong tay cô là chiếc ấn hàng ma – giờ đây đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
- Verr Goldet: Chào mừng trở về, Mei tiểu thư. Nhìn vẻ mặt hớn hở này của cô... chắc là đã khuyên nhủ được hồn ma rồi nhỉ?
- Mei (ưỡn ngực tự tin): Tất nhiên rồi! Việc này với tôi chỉ là chuyện nhỏ!
Cô bắt đầu kể lại chuyến hành trình trừ tà một cách đầy hào hứng. Verr Goldet chăm chú lắng nghe. Khi câu chuyện gần đến đoạn then chốt, Mei chợt khựng lại. Cô định nhắc đến cái tên “Xiao”, nhưng rồi chỉ khẽ lắc đầu.
- Mei (nghĩ thầm): Thôi vậy... chuyện gặp Xiao, không nói ra có lẽ sẽ tốt hơn.
- Mei: ...Nói chung mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ. Tôi nghĩ mình đã được thần may mắn phù hộ đó!
Verr Goldet khẽ gật đầu, nhận lấy chiếc ấn hàng ma từ tay Mei. Ánh mắt cô lướt qua nó một cách sắc bén, rồi lại bình thản như thường.
Đứng bên cạnh, Yanxiao nghe thấy cuộc trò chuyện cũng không khỏi trầm trồ:
- Yanxiao: Có thể khiến hồn ma tự nguyện không quấy phá nữa… cô đúng là cao nhân!
- Mei: Hehe, bếp trưởng quá khen rồi~
- Yanxiao (thở phào): Haha, đầu ngón tay của tôi bắt đầu có cảm giác ổn định lại rồi. Tốt quá.
- Yanxiao: Giữ đúng lời hứa, Mei tiểu thư muốn ăn gì cứ nói! Tôi xuống bếp ngay!
Nói rồi anh nhét cho cô một tờ thực đơn của nhà trọ, rồi đứng yên chờ đợi như thể đang chuẩn bị tiếp nhận một “thử thách khó nhằn”.
- Mei: Vậy… tôi muốn một phần đậu hũ hạnh nhân, một nhung tùng ủ thịt cuộn và một tô mì nóng bát bửu!
- Yanxiao: Rồi! Xin hãy đợi một lát, món ăn sẽ được phục vụ ngay!
Nói xong, anh liền xắn tay áo, tràn trề khí thế lao vào nhà bếp.
Lúc này, Mei vui vẻ quay sang Verr Goldet:
- Mei: Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, đúng không bà chủ?
Verr Goldet mỉm cười gật đầu, như thể đã sớm hiểu ý Mei.
- Verr Goldet: Đúng vậy, tiểu thư đã làm rất tốt.
- Verr Goldet: Về việc ở lại đây một thời gian mà tiểu thư từng đề cập trước đó… tôi sẽ chấp nhận.
- Mei (vui ra mặt): Thật sao!? Bà chủ nói thật chứ!?
- Verr Goldet (gật đầu, mỉm cười): Tất nhiên rồi. Nhưng với điều kiện — cô phải giúp tôi xử lý một vài công việc cấp bách ở nhà trọ.
- Verr Goldet: Nếu đồng ý, cô có thể ở lại bao lâu cũng được. Cô thấy sao?
- Mei (nghĩ thầm): Mình chỉ định ở lại tạm thời thôi mà, ai ngờ lại được cho phép ở luôn... Giao dịch hời thế này, có khi nào cô ấy có âm mưu gì không nhỉ?
- Mei (nghĩ thầm): Haizz... thôi kệ đi, lo chuyện trước mắt cái đã. Biết đâu mình lại đang nghi ngờ oan người tốt...
- Mei: Được thôi, tôi đồng ý, thưa bà chủ!
Verr Goldet gật đầu một cái, xem như đã nhận được lời đáp.
Một lúc sau, Yanxiao mang mâm đồ ăn đến, tay vẫn còn vương chút khói bếp.
- Mei: Cảm ơn nha, bếp trưởng!
- Yanxiao (gật đầu): Không có gì. Nếu có chỗ nào chưa ưng ý, cứ nói với tôi.
- Mei: Hehe, khỏi lo! Tôi tin tưởng tuyệt đối vào tay nghề của bếp trưởng mà!
Nói rồi cô ôm chặt mâm thức ăn, phóng đi mất dạng. Verr Goldet nhìn theo bóng Mei, ánh mắt trở nên trầm tư.
- Verr Goldet (nghĩ thầm): Vào lúc Mei vừa rời khỏi nhà trọ đến khu vực trừ tà, mình đã nhận được báo cáo rằng... có người trông thấy Hàng Ma Đại Thánh xuất hiện gần đó.
- Verr Goldet (nghĩ thầm): Nếu cô ấy thực sự quen biết với Hàng Ma Đại Thánh... thì đúng là một người đáng để quan sát kỹ hơn.
- Verr Goldet (nghĩ thầm): Haizz… thôi thì, cứ để cô ấy ở lại một thời gian đã. Nhìn cách hành xử vừa rồi, chắc hẳn cũng không phải kẻ xấu.
---
Lúc này, tại ban công của nhà trọ Vọng Thư, Mei đang ôm theo một dĩa đậu hũ hạnh nhân, vừa đi vừa gọi lớn:
- Mei: Hàng Ma Đại Thánh ơi! Thượng tiên đại nhân ơi! Mau xuất hiện đi nào!
- Mei: Tôi mang quà đến tặng ngài nè!
Sau một hồi gọi inh ỏi, thứ Mei nhận lại chỉ là một sự im lặng đến đáng sợ.
Cô ngồi xuống chiếc bàn gỗ ngoài hiên, nhẹ nhàng đặt đĩa đậu hũ xuống rồi lí nhí:
- Mei: Phải rồi… Mình có phải nhà lữ hành quái đâu, mà gọi một tiếng là Xiao sẽ hiện ra...
Mei rời đi trong sự hụt hẫng mà không hề hay biết rằng suốt từ nãy đến giờ, luôn có một đôi mắt vàng kim lặng lẽ dõi theo cô.
Khi không còn ai quanh đó, Xiao lặng lẽ xuất hiện, ngồi xuống cạnh chiếc bàn nơi Mei vừa rời đi. Trên bàn là đĩa đậu hũ hạnh nhân vẫn còn ấm nóng.
Anh cầm thìa, nhẹ nhàng xúc một miếng — vị ngọt mềm lan tỏa nơi đầu lưỡi, hương thơm ngọt dịu len vào mũi. Mùi vị ấy… vừa quen thuộc, vừa xa xôi.
