Cherreads

Chapter 9 - Chương 5: Tinh Nguyệt Thiên Quân?

Sau hai tháng, Mei đã dần thích nghi với cuộc sống ở nhà trọ Vọng Thư này. Lịch trình mỗi ngày của cô cũng rất ngắn gọn – trông quầy cho Verr Goldet khi cô ấy có việc bận.

Đa số thời gian đều rảnh rỗi nên Mei đã làm quen được không ít người ở đây, có lúc cô sẽ đi phụ Yanxiao mang thức ăn đến cho khách hàng, có lúc lại cùng các thương nhân xa lạ ngồi tám chuyện về nhiều thứ đến tận hai canh giờ và có lúc cô lại đến Dịch Hoa Châu - nơi lần đầu đặt chân đến đây với hi vọng rằng bản thân có thể về được thế giới cũ.

Hôm nay cũng là một ngày như thế, Mei sau khi đã thưởng thức xong củ khoai lang nướng mà Yanxiao đưa cho, thì đang đi dạo trên con đường từ nhà trọ đến Dịch Hoa Châu.

Ánh mặt trời buổi sáng rọi qua kẽ lá, phản chiếu những đốm sáng li ti trên mặt đường đất đỏ. Hương hoa từ những khóm cúc dại ven đường theo gió thoảng đến, khiến cô cảm thấy thoải mái một cách lạ thường.

Đang rảo bước thì cô thấy được từ xa xa là một đám hilichurl trông rất kì lạ. Trên người đám hilichurl này toả ra một thứ tà khí quái dị, lại cộng thêm hành động rất hung hãn khiến chúng đáng sợ hơn bội phần.

Mei thấy thế thì núp sau một thân cây tiếp tục quan sát, cô thấy được cách đó không xa là một nhóm người đang hò hét, cổ vũ một người bí ẩn đứng chính giữa, Mei liền đảo mắt sang bên đó để nhìn rõ dung mạo của hắn.

Đập vào mắt Mei là một người đàn ông diện lên mình một bộ y phục trang nghiêm nhưng không quá khoa trương, trên mặt là một chiếc mặt nạ dạ xoa. Khí chất bên ngoài thoáng như tiên nhân, nhưng lại có điều gì đó khiến Mei nghi ngờ.

- Mei ( nghĩ thầm ) : ủa! Sao tên này nhìn quen quen vậy ta? Mình đã thấy hắn trong quest nào rồi nhỉ?

Lúc này bọn hilichurl hung hãn chạy đến tấn công người đàn ông bí ẩn, hắn thấy vậy không sợ hãi mà thì triển một loạt ấn chú, sau đó tung một lá bùa màu vàng có những dòng chữ đỏ, rồi hét lên.

- Người đàn ông bí ẩn: Xuất!

Đám hilichurl lúc này bị một luồng kim quang hắt văng đi tán loạn, khí thế hừng hãn lúc này cũng biến mất mà cấm đầu bỏ chạy. Nhóm người đi cùng trông thấy thế lại càng phấn khích, hò reo lớn hơn. Chứng kiến cảnh tượng quen thuộc này, Mei mới sáng mắt mà khẳng định.

- Mei : không thể sai được, tên đó đã xuất hiện trong nhiệm vụ truyền thuyết của Xiao, tên là gì ta....

- Mei ( thở dài ) : thôi kệ vậy, dù sao cũng chỉ là một kẻ lừa đảo.

- Mei : nhưng mà...cũng không thể để nhóm tín đồ đó cản trở việc làm ăn của nhà trọ được.

Nói rồi Mei bước nhanh về phía nhóm người với dáng vẻ lịch sự, mỉm cười mà cất tiếng.

- Mei : xin chào các vị, xin hỏi các vị có việc gì không sao lại tụ tập ở đây như vậy?

- Người đàn ông bí ẩn ( tỏ ra kiêu ngạo ) : cô gái lạ mặt đây là ai vậy? muốn gia nhập với bọn ta à?

- Mei ( cười gượng ): haha, không phải nha. Tôi là người của nhà trọ Vọng Thư này.

- Người đàn ông bí ẩn (gật đầu ra vẻ đạo mạo ) : Ồ! Ra vậy. Ta lại tưởng có thêm một tín đồ ái mộ bản thân chứ!

- Mei ( nghĩ thầm ) : hừ! Bộ nhìn tôi giống đám các người lắm hay gì?

- Mei ( cố gắng duy trì dáng vẻ lịch sự ) : vậy nếu không có việc gì, thì xin mời mọi người đến nơi khác để tiếp tục tham quan ạ.

- Mei : nếu các vị không biết nên đến nơi nào, thì tôi có thể gợi ý giúp cho.

Lúc này một số người trong nhóm tín đồ nghe thế thì khó chịu lên tiếng.

- Tín đồ thứ nhất ( tức giận quát to ) : to gan, tiên nhân đang đứng ở đây mà ngươi đám đuổi đi sao. Ngươi không biết ngài ấy là ai sao?

- Mei ( lắc đầu ): không biết, cũng chưa nghe qua bao giờ.

- Người đàn ông bí ẩn: haizz, cô nương không biết ta thật sao. Bổn tiên chính là Tinh Nguyệt Thiên Quân mà các tín đồ thường hay nhắc đến.

- Mei ( thờ ơ ) : À! ra vậy.

- Mei : vậy xin mời ngài Tinh Nguyệt Thiên Quân và các vị trong nhóm đến nơi khác để tiếp tục tham quan ạ.

- Tín đồ thứ hai ( khinh thường ) : cô gái à, làm việc tới úng não luôn rồi à. Lại còn đuổi tiên nhân đi, không sợ gặp quả báo sao.

- Tinh Nguyệt Thiên Quân : các vị cứ bình tĩnh không cần nóng vội, lần này bồn tiên xuống núi giúp người. Không phân giàu nghèo, ai cũng sẽ có phần.

- Tinh Nguyệt Thiên Quân ( quay sang Mei với vẻ tự tin ) : ta với cô nương đây hẳn là hữu duyên tương phùng. Nếu cô có tâm nguyện gì, cứ việc nói với ta, ta sẽ giúp cho cô.

- Mei ( môi chề ra với vẻ mặt khinh bỉ ) : chê!

Cả nhóm tín đồ lập tức xôn xao, lời lẽ mắng nhiếc bắt đầu dấy lên như sóng vỗ. Tinh Nguyệt Thiên Quân lúc này cố tỏ ra binh tĩnh mà cất tiếng.

- Tinh Nguyệt Thiên Quân : cô gái, đừng có thấy phúc mà không biết hưởng. Lần này ta xuất sơn, không phải ai cũng gặp được đâu.

- Mei ( cố kìm nén sự tức giận thầm nghĩ ) : phải nhịn...phải nhịn...Mei à, nhẫn nhịn đi.

- Tín đồ thứ ba ( khuyên nhủ ) : cô gái à, mau qua tạ lỗi với Tinh Nguyệt Thiên Quân đi. Nếu không cô sẽ gặp điềm rủi thật đó.

- Tín đồ thứ tư ( giọng điệu chế giễu lên tiếng): cô nói với cô ta mấy thứ đó làm gì. Dù sao cũng chỉ là nhân viên thấp kém thôi, không thể hiểu được đâu.

Rắc một tiếng, Mei cảm nhận được rằng lớp vỏ lịch sự bản thân xây dựng đang vở ra từng hồi. Cô cảm thấy máu nóng dồn lên não, tay bất giác siết lại thành nắm đấm.

Trước mặt bao người, lòng tự trọng của cô bị chà đạp bởi những lời lẽ ngạo mạn và đầy thành kiến, nó khiến Mei không thể duy trì dáng vẻ hoà nhã này được nữa.

- Mei ( tay chống nạnh, khuôn mặt câu có nói to ) : nếu mấy người còn không đi, tôi sẽ kêu người đến lôi cổ từng kẻ đó.

- Tín đồ thứ tư ( tức giận quát to ) : cô dám!

- Mei ( hùng hổ đáp lại ) : sao lại không chứ?

- Mei ( tỏ vẻ đánh giá ) : hừ! Tôi nghe nói người dân Liyue đều được dạy các lễ nghĩa, quy tắc từ khi còn nhỏ.

- Mei ( nhấn mạnh từng chữ ) : nhưng chắc hẳn không phải ai cũng vậy đâu nhỉ?

- Mei ( thốt ra một câu chốt hạ ): Nếu các người thực sự kính trọng tiên nhân, thì hãy dùng lý trí để thờ phụng, chứ không phải hùa theo những kẻ không rõ lai lịch chỉ giỏi sử dụng chiêu trò, khua môi múa mép.

Mei và nhóm tín đồ cứ thế lườm nguýt nhau, như thể muốn giết đối phương bằng ánh mắt. Tinh Nguyệt Thiên Quân sau khi thấy tình thế có hơi bất lợi thì nghĩ ngợi gì đó rồi cất tiếng.

- Tinh Nguyệt Thiên Quân : thôi được rồi, hôm nay đến đây thôi.

- Tinh Nguyệt Thiên Quân : bổn tiên có đại sự cần giải quyết, hẹn gặp mọi người sau nhé.

Nhóm tín đồ nghe thấy thế chỉ biết gật đầu xem như đã rõ, rồi giải tán trong những lời càu nhàu.

- Mei ( lúc này vẫn còn hơi tức giận, phẩy phẩy tay ) : xì xì! Biến thật xa khỏi chỗ này giúp tôi càng tốt.

- Mei ( cố gắng hạ hoả ) : hôm nay đúng là xui xẻo, mình ra ngoài không xem lịch chắc luôn.

- Mei ( than thở ): đây là mặt tối của ngành dịch vụ trong truyền thuyết sao?

- Mei ( lúc này bình tĩnh trở lại ) : khoan đã, nếu mình nhìn không lầm thì thứ tên đó cầm trên tay để đuổi hilichurl đi khi nãy là Bách Vô Cấm Kị Lục đúng không ta?

- Mei ( ngẫm nghĩ một chút lại hơi hối hận ) : nhưng mà, lúc nãy mình có hơi quá đáng không nhỉ?

- Mei ( che miệng hoảng hốt) : lỡ đâu bọn họ phàn nàn việc này với Verr Goldet, rồi mình bị cô ấy đuổi đi luôn thì sao ta.

Mei đang đứng thẫn thờ suy nghĩ, lúc này có một người chàng trai lạ mặt đã đứng sau một gốc cây theo dõi hết tất cả, anh ta bước ra một cách chậm rãi, tay vỗ bôm bốp như ngợi khen ma cất tiếng.

- Người đàn ông lạ mặt ( vổ tay, mỉm cười nói ) : haha, không ngờ nhà trọ lại có một cô gái dũng cảm như thế.

- Người đàn ông lạ mặt : người thẳng thắn như vậy quả thật rất hiếm gặp...đặc biệt là trong những công việc cần tính uyển chuyển đó.

Đây là một người ngoại quốc, với khuôn mặt điển trai, hài hoà cùng mái tóc trắng và đôi mắt xanh ngọc, lại cộng thêm một vẻ mặt vui tươi khiến cho người nhìn khác thấy khá dễ gần.

- Mei ( nghĩ thầm ) : ủa ai vậy ta? Mình gặp anh ta trong game lần nào chưa nhỉ?

- Mei : cho hỏi anh đây là....

- Người đàn ông lạ mặt : à, thật thất lễ. Tôi là Elzer, chủ tịch hiệp hội đánh giá rượu vang Mondstadt.

- Mei : Ồ! Thì ra là vậy.

- Mei ( nghĩ thầm ) : à nhớ ra rồi! Anh ta là quản gia của tửu trang Dawn, làm việc dưới trướng của lão gia Diluc.

- Mei ( nghĩ thầm ) : nhưng trong game mình thấy anh ta chỉ long nhong ở mondstadt thôi mà, sao nay lại sang Liyue luôn rồi?

Thấy cô không có động tĩnh gì, Elzer lúc này hoà nhã mỉm cười nhìn Mei. Như thể đang đợi cô giới thiệu về bản thân, Mei thấy thế liền ngờ ngợ mà cất tiếng.

- Mei : À! Còn tôi là Mei. Hehe, như anh thấy đó...hiện tại tôi đang làm việc tại nhà trọ.

- Elzer : tôi nghe nói người ở đây rất tôn sùng các vị tiên nhân, nhưng Mei tiểu thư lại hành động trái ngược lại, nên khiến tôi khá bất ngờ đó.

- Elzer : cô không sợ việc này sẽ ảnh hưởng đến bản thân sao?

- Mei : chắc là không đâu, dù sao thì nhìn tên đó cũng chẳng thấy cốt cách tiên nhân ở đâu cả, tôi cá rằng hắn chỉ là một tên lừa đảo mà thôi.

- Elzer ( đôi mắt hơi nheo lại như đã biết, mỉm cười cất tiếng ) : haha, Mei đúng là rất biết cách quan sát đó.

- Elzer : được quen biết với một người dũng cảm như Mei đây khiến tôi rất vui.

- Elzer : Nhưng giờ tôi lại có việc trọng đại cần làm rồi, hẹn tiểu thư khi khác nói chuyện nhé.

- Mei ( vui vẻ đáp lời ) : được, tạm biệt ngài nha.

Elzer gật đầu một cách trang trọng rồi quay người rời đi, Mei lúc này mới cảm khái.

- Mei : anh ta nói vậy thì chắc lúc đó mình hành xử đúng rồi nhỉ.

- Mei :...Haizz, nếu như đi đâu cũng gặp những người lịch sự như vậy thì tốt rồi.

Nói rồi Mei cất bước trở về nhà trọ Vọng Thư trong ánh chiều tà dần lặn, với sự lo lắng khôn nguôi.

- Mei ( thầm nghĩ ) : huhu, mong là viễn cảnh mình bị quăng ra khỏi đây sẽ không diễn ra.

Tối hôm đó, cả nhà trọ quây quần bên mâm cơm như thường lệ. Vừa gắp một miếng thịt bỏ vào bát, Verr Goldet đột nhiên lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng.

- Verr Goldet : dạo gần đây, nghe dồn rằng có một vị tiên nhân hay xuất hiện ở khu vực Mei từng đuổi hồn ma dạo trước.

Mei lập tức khựng đũa. Miếng cơm vừa cho vào miệng như mắc nghẹn lại nơi cổ họng. Cô liếc nhìn mọi người đang ngồi xung quanh, trong lòng than trời.

- Mei ( nghĩ thầm ) : trời ơi... sao những lúc ăn cơm khác cô ấy không hỏi, lại lựa đúng lúc tụ tập đầy đủ để tra khảo mình vậy chứ.

- Huai’an ( ngẫm nghĩ một chút rồi cất tiếng ) : ý em là... hàng ma đại thánh sao?

- Verr Goldet ( gật đầu mỉm cười với vẻ mặt không đổi sắc ) : đúng vậy, quả là một sự trùng hợp phải không, Mei?

- Mei ( mỉm cười gượng gạo, khó khăn lên tiếng ) : haha... bà chủ nói đúng đó, quả nhiên là rất trùng hợp.

- Yanxiao (tò mò nghiêng đầu nhìn sang) : Ủa? Lúc đuổi hồn ma đi, cô thực sự không gặp được hàng ma đại thánh hả?

Mei nghe vậy thì ậm ờ cho qua, rồi đánh trống lãng sang chuyện khác.

- Mei : cơm hôm nay ngon quá, tôi ăn đến nỗi không ngừng lại được luôn rồi.

- Yanxiao ( xị mặt vì bị lảng tránh, nhưng vẫn kiêu hãnh đáp ) : tất nhiên rồi, đây là do tôi đã dồn hết tâm huyết vào để nấu đó.

- Verr Goldet ( gắp đồ ăn bỏ vào bát Mei ) : ngon thì cứ ăn nhiều một chút.

- Huai’an ( giọng hào sảng tiếp lời) : đúng vậy! Cứ ăn đi đừng ngại nhé.

- Mei ( gượng cười, hai má hơi ửng đỏ ) : hehe, cảm ơn ông bà chủ nhiều ạ.

Không khí bữa cơm lại vui vẻ như thường. Một lúc sau, khi cả bàn đã yên lặng không có chút động tĩnh gì, Huai’an giả vờ ho một tiếng, rồi nói bằng giọng trách yêu với Verr Goldet.

- Huai’an : Ta chỉ đi lấy hàng có một tháng thôi...mà em đã quên ta luôn rồi sao?

Verr Goldet thở dài, nhưng khóe môi lại cong lên. Cô lặng lẽ gắp một miếng thịt bỏ vào bát của ông như thể ngầm dỗ dành.

Yanxiao nhìn thấy cảnh đó liền rùng mình một cái. Cậu lặng lẽ cụp mắt, gắp thêm một miếng rau, không biết đang nghĩ gì.

- Mei ( thấy thế bật cười khúc khích ) : haha,nhìn anh thấy thương ghê. Để tôi gắp cho anh một miếng nha.

Nói rồi cô thật sự cầm đũa gắp một miếng thịt, bỏ vào bát cho Yanxiao với vẻ rất thành khẩn, trong sự khó hiểu của anh.

Yanxiao:....

- Mei ( lúc này thở phào trong lòng mà thầm nhủ ) : may ghê, bà chủ chắc là chưa biết tới việc đó rồi.

More Chapters