Cherreads

Chapter 29 - Chương 15: Khi Sự Thật Được Hé Lộ

Những tia nắng ấm áp chớm nở, len lỏi qua những tán lá xanh um, hắt những tia sáng đầu tiên lên mái ngói của nhà trọ Vọng Thư. Sương còn đọng trên khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh từ đêm khuya. Đã có một người xuất hiện từ sớm tại quầy lễ tân – Mei, với vẻ mặt tươi rói đang ngồi tại quầy trò chuyện cùng Verr Goldet.

- Mei (nở nụ cười tinh quái): hehe, bà chủ cho tôi hỏi một chút được không?

- Verr Goldet (nhướng mày): Hửm! Sao thế?

- Mei: Bà chủ đã dùng bí quyết gì để có một khuôn mặt xinh đẹp, cùng làn da trắng mịn màng như vậy thế?

- Mei (tỏ vẻ thổn thức): Haizz, tôi chỉ mới ngồi đây một chút thôi mà đã bị hớp hồn mất tiêu luôn rồi!

Verr Goldet nghe vậy thì khẽ mỉm cười, gõ nhẹ vào trán Mei, như đã đoán trước được ý đồ của cô gái.

- Verr Goldet: Muốn tôi giúp gì thì cứ nói thẳng ra, không cần tiểu tiết như vậy đâu.

- Mei: Đúng là không giấu được giác quan cao siêu của bà chủ mà.

- Mei: Bà chủ có thể cho tôi biết hai vị khách quý kia ở phòng nào không?

Nghe thấy vậy, Verr Goldet nhíu mày, chậm rãi suy nghĩ một chút trước khi cất tiếng, giọng cô trầm hơn bình thường.

- Verr Goldet: Khách quý? Ý cô là Diluc và Elzer sao?

- Mei (sáng mắt, gật đầu lia lịa): Đúng, đúng, chính là họ.

Một tiếng thở dài nhẹ vang lên từ phía Verr Goldet, cô lật cuốn sổ ghi chép được cất gọn trong đống sách ra, đôi mắt quét qua từng hàng chữ.

- Verr Goldet: Họ ở tầng cao nhất, phòng số bảy.

- Verr Goldet: Hai vị khách quý đó mới đặt một số món ăn, nếu cô muốn gặp họ thì đợi Yanxiao làm xong rồi mang lên đi.

- Mei: Được vậy thì tốt quá! Cảm ơn bà chủ nhiều nha.

Thấy cô hớn hở chuẩn bị rời đi, Verr Goldet đột ngột gọi Mei lại, ánh mắt có phần lo lắng xen lẫn thận trọng. Trầm ngâm một lúc, cô cất tiếng, giọng nói khẽ khàng như một lời thì thầm.

- Verr Goldet: Mei à, nghe này. Đừng tiếp xúc nhiều với họ, hai kẻ đó không phải người dễ động vào đâu.

Trong lời nói đó, Mei nghe ra được sự quan tâm Verr Goldet dành cho mình. Mei bất giác mỉm cười, lên tiếng trấn an bà chủ.

- Mei: Hehe, bà chủ đừng lo nha. Tôi luôn có chuẩn mực của riêng mình mà, sẽ không làm ảnh hưởng đến nhà trọ đâu.

---

"Trước cửa phòng bảy – Tầng cao nhất"

"Cộc cộc cộc!"

Tiếng gõ cửa vang đều trước phòng số bảy.

- Mei: Tôi đến giao bữa sáng cho các vị đây ạ.

Một tiếng "cạch" nhẹ vang lên, Elzer là người ra mở cửa. Ánh mắt anh tràn đầy sự bất ngờ khi nhìn thấy Mei.

- Elzer (tươi cười, nhận lấy khay thức ăn): Ồ, Mei. Chào buổi sáng.

Diluc đang ngồi trong phòng cũng ngó đầu ra, bắt gặp ánh mắt của Mei. Lần này anh đã không giữ sự im lặng mà cất tiếng chào hỏi.

- Diluc: Chào buổi sáng.

- Mei (có chút bất ngờ): Chào buổi sáng, Diluc, Elzer.

- Mei (cảm thán trong lòng): Cái miệng của lão gia cuối cùng cũng được mở phong ấn rồi sao?

- Mei (vẻ mặt nghiêm túc): Về việc quyển sách hôm qua tôi đã nói, vào buổi trưa hãy đến sau nhà trọ Vọng Thư. Tôi sẽ cho hai người biết sự thật về nó.

- Elzer (có chút bối rối nhưng vẫn đáp lại): Được.

Sau khi Mei đã rời đi, Diluc nhìn vào tập giấy tờ trên bàn, vừa cất giọng vừa hỏi:

- Diluc: Đang mong chờ sao?

Elzer lắc đầu, trong lồng ngực anh tựa như có một thứ gì đó đang bóp nghẹn lại. Cảm giác hồi hộp, nhưng cũng có phần lưỡng lự khi nhận được câu trả lời từ phía Mei.

- Elzer: Tôi không biết nữa.

---

"Buổi trưa – Một nơi vắng vẻ phía sau nhà trọ Vọng Thư"

Không gian phía sau nhà trọ Vọng Thư lúc này yên tĩnh đến lạ thường. Ánh nắng mặt trời chói chang chiếu rọi, xuyên qua những tán lá tre, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Chỉ còn lại tiếng ve kêu inh ỏi và tiếng lá xào xạc trong gió, tựa như đang chuẩn bị cho một khoảnh khắc quan trọng.

Mei cẩn thận ôm quyển sách và bước đến nơi hẹn, thì đã thấy hai bóng hình quen thuộc đang đứng chờ sẵn.

- Mei (thầm cảm thán trong lòng): Nếu hai người này mà chạy Deadline, thì chắc không bao giờ trễ hẹn nhỉ?

Thấy Mei bước đến, Diluc cất tiếng, giọng nói dứt khoát và đi thẳng vào vấn đề.

- Diluc: Nếu cô Mei đã đến rồi thì bắt tay vào việc luôn đi, không cần câu nệ gì nữa đâu.

Elzer đứng bên cạnh gật đầu đồng tình, ánh mắt anh nhìn cuốn sách trong tay Mei đầy vẻ tò mò và căng thẳng. Trước sự thẳng thắn đó, Mei cũng không vòng vo.

- Mei: Vậy tôi không khách sáo nữa đâu.

Nói rồi cô thành thạo rút trong túi ra một que diêm, rồi chà nhẹ lên chiếc hộp.

"Xoẹt!" Một đốm lửa nhỏ bùng lên rồi lụi tàn ngay tức khắc, không đủ sức để thắp sáng cả một đầu que diêm.

- Mei (há hốc mồm): Ủa, gì kì vậy?

Diluc bước đến, cầm lấy hộp diêm từ tay Mei. Anh xem xét một thoáng, rồi khẳng định.

- Diluc: Nó bị thấm nước rồi.

Nghe đến đó, Mei ngơ ra một lúc như bị điểm huyệt tại chỗ. Từng mảng ký ức bắt đầu ùa về trong cô – đúng thật là có vụ cô đã làm đổ trà lên nó khi đang dọn dẹp trong phòng.

- Mei (ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng đang gào thét trong lòng): Vãi đạn! Sao khi mình bật mode nghiêm túc, thì toàn gặp những chuyện như vậy không thế?

Elzer tiến lại gần, đưa cho Mei một bao diêm mới, ánh mắt đầy cảm thông.

- Elzer: Không sao, dùng của tôi đi.

- Mei: Haha, anh lúc nào cũng tinh tế như vậy hết ha.

- Elzer: Cô định đốt nó sao?

- Mei: Chứ còn gì nữa, bí mật nằm ở lúc đốt quyển sách đó. Dù sao anh cũng nói sẽ tiêu hủy nó mà.

Nghe đến đây, Elzer có vẻ hoảng hốt. Vội vàng lấy lại cuốn sách từ tay Mei.

- Elzer: Đúng là tôi muốn tiêu hủy nó thật, nhưng mà...

Mei hiểu được sự do dự của anh, không chần chừ cô đưa lại bao diêm cho Elzer, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

- Mei: Vậy anh quyết định đi, khám phá bí mật của nó hay lại tiếp tục để sự thật này bị chôn vùi?

Elzer nhăn mặt, không nói gì, ánh mắt anh dán chặt vào cuốn sách có tựa đề “The Vanity of the Wind”. Vô số hồi ức ùa về: cái ngày cha anh trở về với danh tiếng đã bị hủy hoại, cách ông hời hợt nhắc về quyển sách, và nụ cười buồn bã khi anh nói ông không nên viết nữa. Tất cả như một sợi xích vô hình đang trói buộc anh lúc này.

Anh hít một hơi thật sâu, siết chặt quyển sách trong tay. Sau đó, anh thở dài, như đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn.

- Elzer (nhìn xuống quyển sách, tâm trạng rối bời): Ích nhất, nếu nó không còn tồn tại nữa... Ông ấy chắc cũng sẽ không đau buồn đâu.

Nói rồi, anh dứt khoát châm lên ngọn lửa, đôi mắt nhắm chặt lại, đưa nó về phía cuốn sách.

Khoảnh khắc ngọn lửa bập bùng từ que diêm vừa chạm vào bìa sách, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Thay vì bốc cháy và hóa thành tro tàn, cuốn sách trong tay Elzer bỗng trở nên rực sáng. Nó nhẹ nhàng bay lên không trung, lơ lửng ngay trước mắt anh. Từ những trang giấy cũ kỹ, một thứ ánh sáng vàng lấp lánh và ấm áp bắt đầu tỏa ra, rực rỡ như hàng ngàn ngôi sao vụn vỡ.

Những dòng văn tự được phủ lên bởi “bụi vàng” bấy lâu nay bỗng sống dậy. Chúng ồ ạt trào ra ngoài, xoay tròn quanh cuốn sách, tạo thành một cơn lốc chữ nghĩa huyền ảo. Từng con chữ phát sáng, lấp lánh như bụi kim tuyến, nhảy múa trong không trung, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến nao lòng.

Chứng kiến cảnh tượng này, Elzer bất ngờ đến nỗi ngơ ngác, không thốt nên lời. Đôi mắt anh mở to, không thể tin vào những gì đang xảy ra trước mắt. Trong khi đó, Diluc vẫn giữ được vẻ bình thản thường thấy, nhưng sâu trong đôi mắt anh, một tia tò mò đầy thú vị lóe lên. Riêng Mei, dù đã biết trước sự thật này, cô vẫn không khỏi trầm trồ trong tâm.

- Mei: Đẹp thật, như đang xem một bộ anime fantasy vậy.

Sau khi những dòng văn tự biến mất, “The Vanity of the Wind” đã hiện ra một dáng vẻ hoàn toàn khác. Không còn là một cuốn sách cũ kỹ, ố vàng, giờ đây trong tay Elzer là một quyển sách mới tinh, bìa sách lấp lánh ánh vàng, với những dòng chữ được viết rất tỉ mỉ, rõ ràng và đầy công phu. Trên trang bìa, không còn cái tên đầy châm biếm nữa, thay vào đó là một cái tên mới, đầy yêu thương và chân thành - “Dear Elzer”.

More Chapters