Tiếng rít của con Xích Diễm Hỏa Mãng xé toạc không gian tĩnh mịch của Huyết Lang Cốc, mang theo luồng hơi nóng nồng nặc mùi lưu huỳnh và xác thối. Trước mặt Lục Vân, con quái vật khổng lồ không còn là một linh thú canh giữ thảo dược thông thường, mà đã trở thành một tử thần thực thụ. Lớp vảy đỏ thẫm trên thân mình nó dựng đứng lên, mỗi phiến vảy đều như một miếng sắt nung đỏ, tỏa ra nhiệt lượng khiến cỏ cây xung quanh khô héo trong chớp mắt.
Lục Vân siết chặt chuôi kiếm sắt, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán nhưng chưa kịp rơi xuống đã bị nhiệt độ cao hóa thành hơi nước. Cậu nhận ra sai lầm lớn nhất của mình: Tu vi Ngưng Khí tầng ba của cậu tuy tinh thuần, nhưng vũ khí trong tay lại quá phàm tục. Thanh kiếm sắt này vốn chỉ dành cho đệ tử ngoại môn luyện tập cơ bản, nó không được rèn từ linh thạch, cũng chẳng được khắc phù văn chịu nhiệt. Dưới sự thiêu đốt của hỏa linh lực từ bên trong và nhiệt lượng của hỏa mãng từ bên ngoài, lưỡi kiếm đã bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực, run rẩy như sắp tan chảy.
Vút!
Con hỏa mãng đột ngột tấn công. Cái đầu to lớn của nó lao đến với tốc độ kinh hoàng, nhanh như một tia chớp đỏ. Lục Vân nghiến răng, vận hành "Hỏa Vân Bộ", thân hình nhỏ bé lách qua một bên trong gang tấc. Cậu không bỏ lỡ cơ hội, xoay người vung kiếm chém mạnh vào đoạn thân của con quái vật.
Keng!
Một âm thanh chói tai vang lên, bắn ra vô số tia lửa. Thanh kiếm sắt va chạm với lớp vảy cứng như kim cương của hỏa mãng, không những không thể chém đứt lớp phòng ngự của nó mà ngược lại còn bị phản chấn khiến đôi tay Lục Vân tê dại.
Đúng lúc này, một sự cố kinh hoàng xảy ra.
Dưới áp lực cực đại, thanh kiếm sắt phát ra tiếng rắc khô khốc. Những vết nứt li ti lan nhanh như mạng nhện trên lưỡi kiếm. Lục Vân trợn mắt nhìn vũ khí của mình vỡ vụn thành hàng chục mảnh vụn sắt nung đỏ, văng tung tóe xuống mặt đất đá. Trong tay cậu lúc này chỉ còn lại một cái chuôi kiếm trơ trọi và một đoạn sắt gãy dài chưa đầy một gang tay.
Mất đi vũ khí, sơ hở của Lục Vân lập tức lộ ra. Con hỏa mãng với bản năng săn mồi nhạy bén đã không bỏ lỡ thời cơ. Cái đuôi khổng lồ của nó, nặng hàng ngàn cân và đầy gai nhọn, quất ngang một vòng như một chiếc roi sắt khổng lồ.
Bốp!
Tiếng xương gãy vang lên rõ mồn một trong không gian. Lục Vân không kịp né tránh hoàn toàn, cú quất đuôi trúng ngay mạn sườn trái của cậu. Thân hình nhỏ bé bị đánh bay đi như một con diều đứt dây, đập mạnh vào vách đá phía sau.
"Khụ!"
Lục Vân ngã xuống đất, một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả vệt đất trước mặt. Cơn đau thấu xương truyền về đại não khiến cậu gần như ngất lịm. Hai chiếc xương sườn đã gãy nát, mỗi nhịp thở bây giờ đều đau đớn như có hàng vạn lưỡi dao đâm vào lồng ngực. Máu nóng từ vết thương trên vai và sườn bắt đầu tuôn ra, thấm đẫm bộ đồ đệ tử màu trắng, biến nó thành một màu huyết dụ thê lương.
Thế giới trước mắt Lục Vân bắt đầu quay cuồng. Tiếng rít của con mãng xà bên tai nghe thật xa xăm. Cơn đau và sự mất máu khiến cơ thể cậu bé bảy tuổi lạnh đi, trái ngược hoàn toàn với nhiệt độ hầm hập của thung lũng.
Con hỏa mãng từ từ bò lại gần, đôi mắt vàng kim lộ rõ vẻ giễu cợt. Nó không vội vàng kết liễu con mồi, mà dường như đang tận hưởng sự tuyệt vọng của kẻ dám thách thức uy nghiêm của nó. Nó lè chiếc lưỡi dài, liếm lấy những giọt máu của Lục Vân văng trên đá, rồi phát ra tiếng kêu đắc ý.
Trong cơn mê man, hình ảnh ngôi làng Thanh Vân bình yên, hình ảnh cha mẹ đang chờ đợi, và đặc biệt là khuôn mặt lạnh lùng của Sư tôn Tuyết Nhược Vũ hiện lên trong trí nhớ của Lục Vân.
"Ngươi định bỏ cuộc ở đây sao?" – Một giọng nói kiêu ngạo vang lên trong tâm thức cậu.
"Không hái đủ mười gốc Ngân Nguyệt Thảo, đừng quay về nhìn ta." – Lời dặn dò sắt đá của sư tôn lại vang vọng.
Lục Vân dùng bàn tay run rẩy bấu chặt lấy mặt đất đá sắc nhọn đến chảy máu. Cậu không thể chết ở đây. Nếu cậu chết, ai sẽ sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo của sư tôn? Ai sẽ chứng minh rằng linh căn trung phẩm cũng có thể chạm tới đỉnh cao?
Sát khí từ con mãng xà kích thích bản năng sinh tồn sâu thẳm nhất trong hỏa linh căn của cậu. Máu đang chảy, nhưng đồng thời, dòng linh lực hỏa hệ trong đan điền cũng bắt đầu sôi sục như núi lửa phun trào. Lục Vân nhận ra một chân lý tàn khốc: Khi không còn vũ khí, chính cơ thể này phải là kiếm. Khi không còn đường lui, chính máu thịt này phải là lò rèn.
Cậu gượng dậy, dùng mảnh sắt gãy còn lại trong tay chống xuống đất để lấy điểm tựa. Vai áo ướt sũng máu, khuôn mặt tái mét vì đau đớn, nhưng đôi mắt của Lục Vân lại sáng rực một màu đỏ rực lửa chưa từng thấy.
"Chưa... chưa xong đâu." Cậu thầm thì, giọng nói đặc quánh mùi máu.
Lục Vân bắt đầu vận hành linh lực một cách điên cuồng, bất chấp kinh mạch đang bị quá tải. Cậu không dẫn khí vào kiếm nữa, mà dẫn khí vào chính nắm tay và đoạn sắt gãy. Một ngọn lửa màu đỏ thẫm bùng lên, bao phủ lấy cơ thể đầy thương tích của cậu bé.
Con hỏa mãng cảm nhận được sự thay đổi khí thế đột ngột từ "con mồi" đang hấp hối. Nó khựng lại, đôi mắt lộ vẻ cảnh giác. Trận chiến sinh tử thực sự, bây giờ mới chỉ là bắt đầu của chương đẫm máu nhất. Lục Vân, với hai xương sườn gãy và chiếc áo đẫm máu, đã chính thức bước vào trạng thái "tử chiến" mà không một đệ tử bảy tuổi nào trong lịch sử Thiên Kiếm Tông từng phải trải qua.
