Cơn đau từ hai chiếc xương sườn gãy nát truyền về đại não như những đợt sóng dữ dội, muốn nhấn chìm ý thức của Lục Vân vào bóng tối. Máu từ vết thương trên vai chảy dọc xuống cánh tay, nhỏ xuống mặt đất đá nóng hổi, phát ra tiếng xèo xèo ghê người. Tầm nhìn của cậu bắt đầu nhòe đi, không chỉ vì sự choáng váng do mất máu, mà còn bởi dòng máu nóng từ trán đang chảy xuống, che phủ lấy con ngươi, khiến thế giới trước mắt cậu chỉ còn lại một màu đỏ quạch thê lương.
Con Xích Diễm Hỏa Mãng rít lên một tiếng đầy đắc thắng. Nó cảm nhận được sự sống của sinh vật nhỏ bé kia đang lụi tàn dần. Nó không vội vàng nuốt chửng, mà trườn tới chậm rãi, mỗi vòng quấn của thân hình khổng lồ đều tạo ra một áp lực ngàn cân, khiến bụi đất và đá vụn xung quanh bay tán loạn.
Lục Vân quỳ trên một gối, hơi thở đứt quãng. Cậu nhìn xuống bàn tay không còn kiếm, rồi nhìn sang những mảnh vụn của thanh sắt nung đỏ đang nằm rải rác. Một sự cô độc cùng cực bủa vây lấy cậu. Không bùa chú, không linh bảo, không sư phụ. Trong khoảnh khắc này, cậu nhận ra rằng tu tiên thực sự là một con đường tàn khốc, nơi mà chỉ có ý chí sắt đá mới có thể níu giữ sợi dây sinh mệnh mỏng manh.
"Nếu không có kiếm... thì ta chính là kiếm."
Lục Vân thầm thì trong cổ họng, giọng nói đặc quánh mùi máu tươi. Cậu bắt đầu một hành động điên rồ mà ngay cả những tu sĩ lão luyện cũng không dám thử: Cưỡng ép toàn bộ linh lực hỏa hệ trong đan điền thoát ra ngoài qua lòng bàn tay mà không có vật dẫn.
Kinh mạch của cậu rên rỉ, tưởng chừng như sắp nổ tung dưới sức nóng khủng khiếp. Từ lòng bàn tay phải, một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm bùng lên, nó không tỏa lan ra xung quanh mà bị ý chí của Lục Vân nén ép, cô đặc lại thành hình một thanh đoản đao lửa dài khoảng một thước. Lưỡi đao không có thực thể, nhưng nhiệt độ của nó cao đến mức khiến không khí xung quanh vặn vẹo, tỏa ra một loại kiếm ý đầy sát phạt.
Hỏa mãng cảm nhận được mối đe dọa từ thanh đoản đao lửa, nó không còn đùa giỡn nữa mà lao thẳng đầu đến, cái miệng rộng hoác đầy răng nanh sắc lẹm muốn nghiền nát Lục Vân.
"Tới đây!"
Lục Vân gào lên một tiếng xé lòng. Thay vì lùi lại, cậu dùng chút sức tàn cuối cùng để nhún người, lao thẳng về phía con quái vật. Cậu biết rằng, với tu vi tầng thứ ba, cậu không thể đối đầu trực diện với lớp vảy cứng ở phần lưng và đầu của mãng xà. Cách duy nhất để chiến thắng là cận chiến – một lối đánh "đổi mạng" đầy rủi ro.
Tận dụng thân hình nhỏ bé của một đứa trẻ bảy tuổi, Lục Vân luồn lách qua khe hở giữa mặt đất và bụng của hỏa mãng. Đây là nơi duy nhất mà lớp vảy có phần mềm hơn, nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất vì cậu có thể bị thân hình nặng hàng vạn cân của nó ép nát bất cứ lúc nào.
Xoẹt!
Đoản đao lửa trên tay Lục Vân vung lên, để lại một vết cháy sém dài trên phần bụng mềm của hỏa mãng. Con quái vật gào thét đau đớn, thân hình nó quằn quại điên cuồng. Trong cơn cuồng loạn, những chiếc gai nhọn bên hông nó như những lưỡi cưa sắt bén, liên tục cào xé lên lưng và vai của Lục Vân.
Mỗi lần lướt qua là một lần máu thịt văng tung tóe. Có những vết cào sâu đến mức lộ ra cả khung xương trắng ở bả vai, đau đớn đến mức khiến thần trí Lục Vân tê liệt. Nhưng cậu không dừng lại. Càng đau, đôi mắt cậu càng rực sáng ánh lửa. Cậu giống như một con thiêu thân điên cuồng, không ngừng đâm, chém, và cào xé vào phần bụng của đối phương.
Máu của người và máu của linh thú trộn lẫn vào nhau, bốc hơi nghi ngút dưới sức nóng của đoản đao hỏa diễm.
Bầy sói đói đứng từ xa quan sát, chúng kinh hãi lùi lại. Trong mắt chúng, đứa trẻ đẫm máu kia lúc này còn đáng sợ hơn cả con hỏa mãng khổng lồ. Đó không còn là một con người, mà là một linh hồn chiến đấu đang bùng cháy những tàn lửa cuối cùng của sinh mệnh.
Lục Vân lết đi dưới bụng mãng xà, đôi bàn tay đã cháy xém vì nhiệt độ của chính đoản đao lửa mà mình tạo ra. Cậu bị dồn vào góc đá, con mãng xà dùng thân mình quấn chặt lấy cậu, siết mạnh. Tiếng xương sườn tiếp tục gãy thêm khiến Lục Vân hét lên một tiếng đau đớn đến tận cùng. Máu chảy xuống mắt ngày càng nhiều, thế giới trước mặt cậu giờ đây chỉ còn là những khối màu đỏ và đen nhảy múa.
"Sư tôn... người nói đúng... tu tiên... khó thật..."
Ý thức của Lục Vân bắt đầu mờ nhạt, nhưng sâu trong đan điền, hỏa chủng trung phẩm bỗng nhiên rung động mãnh liệt. Nó không cam lòng lụi tàn ở đây. Một luồng linh lực lạ kỳ, mang theo hơi thở của sự sống và cái chết, bắt đầu len lỏi vào từng vết thương đang chảy máu.
Lục Vân cảm nhận được một sự liên kết kỳ dị giữa máu của mình và ngọn lửa trên tay. Cậu nhận ra, khi máu cậu chảy ra càng nhiều, ý chí sinh tồn của cậu càng mạnh, thì ngọn lửa ấy lại càng tinh khiết và sắc lạnh.
"Vẫn chưa chết được!"
Cậu nghiến răng đến mức bật máu, dùng đôi tay đầy vết thương thấy xương bấu chặt lấy một phiến vảy bị hở ra trên bụng hỏa mãng, dùng hết sức bình sinh đâm sâu thanh đoản đao lửa vào trong.
Con hỏa mãng rống lên một tiếng tuyệt vọng, nó điên cuồng đập mạnh thân mình vào vách đá để hất văng Lục Vân ra. Lục Vân bị văng ra xa hàng trượng, đập mạnh xuống đất đá, người đầy những vết rách sâu hoắm, máu nhuộm đỏ cả một vùng đất trắng. Cậu nằm đó, bất động, giữa sương mù đỏ quạch và mùi máu tanh nồng, thanh đoản đao lửa trên tay vẫn duy trì một tia sáng le lói cuối cùng.
Lục Vân đã đạt tới giới hạn cực đại của cơ thể phàm trần. Nhưng trong sự tàn khốc của bóng tối Huyết Lang Cốc, một kiếm tâm chân chính đang được tôi luyện bằng chính máu và nước mắt của cậu. Trận chiến chưa kết thúc, vì kẻ điên cuồng nhất vẫn chưa chịu nhắm mắt.
