Cherreads

Chapter 43 - Chương 43: Đối Đầu Yêu Thú Cấp 3

Sương mù bao phủ dày đặc khắp Dãy Núi Sương Mù, che khuất cả ánh nắng mặt trời buổi sớm. Từng luồng khí lạnh ẩm ướt lùa qua kẽ lá, nhưng khi chạm đến gần bóng dáng thiếu niên mặc trường bào trắng, chúng lập tức bị một luồng nhiệt năng vô hình làm cho tan biến.

Lục Vân bước đi thong thả, đôi tai nhạy bén khẽ rung động theo từng tiếng xào xạc của rừng già. Cậu không còn là đứa trẻ sáu tuổi yếu ớt của tám năm về trước—kẻ từng bị một con yêu thú cấp thấp truy đuổi đến mức thập tử nhất sinh, phải trốn chui trốn lủi trong hang động. Giờ đây, mỗi bước chân của cậu đều mang theo sự tự tin của một tu sĩ Minh Tuyền cảnh thực thụ.

Gào!!!

Một tiếng gầm kinh thiên động địa xé toạc màn sương, làm rung chuyển cả những cây cổ thụ xung quanh. Từ trong bụi rậm, một bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ tia chớp.

Đó là một con Xích Huyết Bạo Hổ—Yêu thú cấp 3 đỉnh phong, tương đương với tu vi Minh Tuyền cảnh của con người. Thân hình nó dài hơn hai trượng, lớp lông đỏ rực như máu, đôi mắt trừng lớn tỏa ra hung quang tàn bạo. Nó há miệng, để lộ những chiếc răng nanh sắc lẹm dài cả gang tay, nhỏ xuống những giọt dịch đục ngầu làm cháy xém mặt đất.

Lục Vân đứng yên tại chỗ, tà áo trắng khẽ bay trong gió lốc do hơi thở của con thú tạo ra. Cậu nhìn nó, ánh mắt không hề có chút sợ hãi, mà chỉ có sự bình thản đến cực điểm.

"Tám năm trước, một kẻ như ngươi là cơn ác mộng của ta. Nhưng hôm nay, ngươi chỉ là hòn đá mài kiếm."

Con Xích Huyết Bạo Hổ cảm nhận được sự khinh miệt trong lời nói của thiếu niên, nó điên cuồng lao tới. Móng vuốt khổng lồ mang theo lực lượng nghìn cân vỗ mạnh xuống đầu Lục Vân.

Vút!

Lục Vân khẽ nhích chân, vận hành bộ pháp linh động. Thân ảnh cậu hóa thành một vệt tàn ảnh nhạt nhòa, né tránh đòn tấn công trong gang tấc. Mặt đất nơi cậu vừa đứng bị nát vụn thành một hố sâu. Ngay sau đó, cậu không lùi mà tiến, tiếp cận sát hông con thú.

Cậu không rút thanh kiếm gỗ trên lưng, mà chỉ đưa hai ngón tay trỏ và giữa ra như một thanh kiếm. Linh lực từ hồ linh tuyền dung nham trong đan điền cuộn trào, tụ hội nơi đầu ngón tay.

"Kiếm ý dung nham: Hoả Thanh Liên."

Giữa không gian u tối của rừng già, một đóa sen xanh rực rỡ bỗng chốc nở rộ trên đầu ngón tay Lục Vân. Nhưng đó không phải là đóa hoa bình thường; cánh hoa được cấu thành từ linh hỏa cực độ tinh thuần, tâm hoa là một khối dung nham lỏng sền sệt đang sôi sục.

Lục Vân búng tay nhẹ nhàng. Đóa Hoả Thanh Liên xoay tròn, mang theo nhiệt độ khủng khiếp lao thẳng về phía ngực con Xích Huyết Bạo Hổ.

Con yêu thú cảm nhận được nguy hiểm chết chóc, định dùng tốc độ để né tránh nhưng đã quá muộn. Đóa sen vừa chạm vào lớp lông đỏ của nó lập tức bùng nổ.

Bùng!

Ngọn lửa xanh biếc không hề lan tỏa rộng, mà nén ép sức mạnh vào đúng một điểm, thiêu cháy xuyên qua lớp da thịt cứng như thép của con thú. Tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp cánh rừng. Chỉ trong nháy mắt, ngọn lửa từ bên trong cơ thể con hổ bộc phát, thiêu rụi kinh mạch và nội tạng của nó thành tro bụi.

Xích Huyết Bạo Hổ khổng lồ đổ rầm xuống đất, toàn thân bốc khói đen kịt. Một con yêu thú cấp 3 oai trấn một phương, lại bị Lục Vân giết chết chỉ trong một chiêu thức nhàn nhã.

Lục Vân bước lại gần cái xác còn đang rực cháy. Cậu đưa tay ra, một lực hút vô hình kéo từ trong lồng ngực con thú ra một viên tròn đỏ thẫm, lấp lánh linh lực.

"Nội đan cấp 3, không tệ."

Cậu cất viên nội đan vào nhẫn trữ vật do sư tôn ban tặng. Trận chiến này đối với cậu không chỉ là để kiếm tài vật, mà là để kiểm tra sự dung hợp giữa bộ pháp thoát tục và hỏa diễm bạo liệt. Kết quả khiến cậu hài lòng.

Lục Vân liếc nhìn sâu vào dãy núi sương mù, nơi bóng tối vẫn còn dầy đặc hơn. Cậu cảm thấy có thứ gì đó đang chờ đợi mình ở phía trước—một cơ duyên, hoặc một thử thách cam go hơn. Cậu phủi bụi trên áo, tiếp tục bước đi, bóng dáng trường bào trắng dần chìm vào sương mù sâu thẳm.

More Chapters