Cherreads

Chapter 44 - Chương 44: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Sau khi ngọn lửa từ đóa Hỏa Thanh Liên dần tắt lịm trên xác con Xích Huyết Bạo Hổ, không gian trong dãy núi sương mù trở lại vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Lục Vân cất viên nội đan vào nhẫn trữ vật, khẽ phủi đi lớp bụi trần bám trên tà trường bào trắng. Cậu không vội vàng rời đi ngay, bởi Kiếm Tâm nhạy bén của cậu vừa bắt được một luồng dao động linh lực vô cùng yếu ớt, nhưng lại mang một khí tức thanh khiết lạ thường, trái ngược hoàn toàn với sự tàn bạo của con yêu thú vừa rồi.

Lục Vân nương theo cảm giác, gạt qua những bụi gai chằng chịt và những lớp rêu phong ẩm ướt. Đằng sau một tảng đá khổng lồ hình đầu rồng, bị che khuất bởi những tán dây leo chằng chịt, lộ ra một lối vào hang động nhỏ hẹp. Hang động này ẩn mật đến mức nếu không phải là người có thần thức cực mạnh, chắc chắn sẽ bỏ qua.

Vừa bước chân vào trong, hơi lạnh thấu xương lập tức bủa vây. Tuy nhiên, cái lạnh này không phải là hàn khí tự nhiên, mà nó mang theo một chút linh tính. Càng đi sâu vào trong, hang động dần mở rộng ra, dẫn đến một khoảnh không gian nhỏ được chiếu sáng bởi những viên thạch nhũ lấp lánh ánh lân tinh.

Giữa trung tâm hang động, trên một phiến đá phẳng, Lục Vân nhìn thấy mục tiêu của mình.

Đó là một sinh vật nhỏ nhắn, chỉ cỡ một con mèo nhỏ. Toàn thân nó phủ một lớp lông dài trắng muốt như tuyết đầu mùa trên đỉnh Tuyết Liên, mượt mà đến mức dường như không vương một hạt bụi. Tuy nhiên, điều khiến Lục Vân chú ý nhất chính là đôi mắt của nó. Khi thấy có người lạ bước vào, sinh vật ấy cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt nó không phải màu đen hay xanh, mà là một màu đỏ rực như lửa cháy, lấp lánh như hai viên hồng ngọc quý giá nhất thế gian.

Thế nhưng, tình cảnh của nó hiện tại vô cùng thê thảm.

Một chiếc bẫy sắt đen kịt, tỏa ra ma khí nồng nặc và tanh hôi, đang kẹp chặt lấy chiếc chân sau nhỏ bé của nó. Đây không phải là bẫy săn thú thông thường, mà là "Huyết Ma Trảo" – một loại pháp bảo tà môn của thợ săn tà tu, chuyên dùng để bắt giữ linh thú bằng cách đâm sâu vào xương tủy và liên tục hút đi tinh huyết cùng linh lực của con mồi.

Lớp lông trắng muốt ở chân sau của nó đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi. Con linh thú nhỏ run rẩy kịch liệt, hơi thở đứt quãng, đôi mắt rực lửa vốn dĩ oai phong giờ đây tràn đầy sự đau đớn và tuyệt vọng. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ yếu ớt như muốn xua đuổi Lục Vân, nhưng ngay lập tức lại gục đầu xuống vì kiệt sức.

Lục Vân nheo mắt, một luồng sát khí lạnh lẽo thoáng qua trong đôi mắt đỏ thẫm của cậu.

"Huyết Ma Trảo? Đám thợ săn tà môn này thật sự coi thường mạng sống của vạn vật."

Cậu nhẹ nhàng tiến lại gần. Con linh thú dường như cảm nhận được hơi nóng từ linh lực hỏa hệ trong người Lục Vân, nó lại càng thêm cảnh giác, lông cổ dựng đứng lên. Lục Vân dừng lại ở khoảng cách ba bước, cậu ngồi xuống, thu liễm hoàn toàn kiếm ý sắc bén, chỉ để lại luồng hơi ấm dịu nhẹ từ hồ linh tuyền dung nham lan tỏa ra xung quanh.

"Đừng sợ, ta không giống đám người đó." Lục Vân nói với giọng điệu trầm ấm, mang theo sự trấn an kỳ lạ. "Nếu ta muốn hại ngươi, ngươi đã chết từ lúc con hổ kia gầm thét ngoài kia rồi."

Dường như hiểu được ngôn ngữ của con người, hoặc có lẽ bị cảm hóa bởi sự thuần khiết trong Kiếm Tâm của Lục Vân, con linh thú nhỏ dần thả lỏng cơ thể. Đôi mắt rực lửa của nó nhìn sâu vào mắt cậu, như muốn dò xét xem đây có phải là một cái bẫy khác hay không. Sau một lúc lâu, nó khẽ rên rỉ, đầu hơi cúi xuống như một sự cầu cứu thầm lặng.

Lục Vân đưa tay ra, những ngón tay thon dài của cậu chạm vào chiếc bẫy sắt đen kịt. Ngay lập tức, ma khí từ chiếc bẫy như những con rắn độc muốn bò lên tay cậu.

"Hừ, chút thủ đoạn hèn mọn."

Lục Vân hừ lạnh, hỏa linh lực trong tay cậu bùng phát. Một luồng hơi nóng tinh thuần như lửa mặt trời trực tiếp nung đỏ chiếc bẫy sắt.

Rắc!

Dưới sức mạnh của tu sĩ Minh Tuyền cảnh, chiếc bẫy ma đạo bị bẻ gãy một cách dễ dàng. Lục Vân nhanh tay quăng nó sang một bên, chiếc bẫy vừa chạm đất đã bị hỏa diễm thiêu rụi thành một đống sắt vụn đen ngòm.

Tuy nhiên, vết thương trên chân con linh thú vô cùng nghiêm trọng. Những chiếc răng cưa của bẫy đã đâm xuyên qua xương, và ma khí đang bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch của nó. Nếu không được xử lý ngay, nó sẽ tàn phế, hoặc tệ hơn là bị ma hóa.

Lục Vân không hề do dự. Cậu lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bình ngọc nhỏ chứa "Huyết Liên Phục Nguyên Dịch" – loại dược dịch quý giá mà sư tôn đã chuẩn bị. Cậu nhẹ nhàng nâng chiếc chân bị thương lên, dùng linh lực hỏa hệ để đẩy lùi từng chút một ma khí đen kịch ra ngoài. Mỗi lần ma khí bị thanh lọc, con linh thú lại khẽ rên rỉ, nhưng nó không hề cào cấu, trái lại còn dùng cái đầu nhỏ dụi vào tay Lục Vân như một sự tin tưởng tuyệt đối.

Khi lớp dược dịch màu đỏ thắm thấm vào vết thương, máu ngừng chảy, và lớp da thịt bắt đầu khép miệng thần kỳ. Lục Vân dùng một miếng vải trắng sạch sẽ băng bó lại cho nó.

Lúc này, con linh thú nhỏ nhìn Lục Vân với ánh mắt hoàn toàn khác. Sự cảnh giác biến mất, thay vào đó là một sự gắn kết tâm linh vô hình. Nó là một loài linh thú cao cấp, có trí tuệ và trực giác vô cùng nhạy bén. Nó biết rằng, nếu không có thiếu niên này, định mệnh của nó sẽ kết thúc trong sự tra tấn của đám tà tu.

Lục Vân khẽ mỉm cười, dùng ngón tay gãi nhẹ dưới cằm nó. "Ngươi nhỏ bé thế này mà lại có đôi mắt rực lửa, thật giống với linh căn của ta. Chúng ta gặp nhau ở đây, có lẽ cũng là ý trời."

Ánh sáng lân tinh trong hang động chiếu rực lên hai bóng hình: một thiếu niên trường bào trắng và một linh thú trắng muốt mắt lửa. Đây không chỉ là một cuộc cứu giúp tình cờ, mà là khởi đầu cho một tình bạn gắn bó giữa một kiếm tu giữ đạo và một linh vật huyền thoại trên con đường tu tiên đầy gian khổ phía trước.

More Chapters