Cherreads

Đạo Tàng Vô Tận

Hoàn_Chân
49
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 49 chs / week.
--
NOT RATINGS
284
Views
VIEW MORE

Chapter 1 - Chương 1: Người Bị Thiên Đạo Ghi Tên

"Ngươi chỉ còn ba ngày để sống."

Giọng nói khàn khàn vang lên giữa khu tạp dịch Thanh Vân Tông.

Một lão y sư ném túi thuốc xuống đất, ánh mắt lạnh nhạt.

"Đưa người về lo hậu sự đi."

Trước cửa nhà tranh, một thiếu niên gầy gò đứng chết lặng.

Tên hắn là Lâm Vô Trần.

Mười sáu tuổi.

Người nằm trên giường là mẹ hắn.

Cơ thể bà đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

"Vô Trần…"

Giọng bà yếu ớt.

"Đừng bán mình nữa… ta không đáng…"

Thiếu niên siết chặt tay.

Móng tay cắm vào lòng bàn tay bật máu.

"Mẹ sẽ không chết."

Hắn nói.

Nhưng giọng hắn run.

Ba ngày sau.

Nấm mộ đất đơn sơ nằm phía sau núi Thanh Vân.

Gió thổi qua bãi cỏ khô.

Lâm Vô Trần quỳ trước mộ.

Không khóc.

Không nói.

Chỉ nhìn chằm chằm tấm bia gỗ thô ráp.

Trên bia chỉ có sáu chữ:

"Mẫu thân Lâm thị chi mộ."

Một lúc lâu sau.

Hắn khẽ hỏi.

"Người tốt… vì sao luôn chết sớm?"

Không ai trả lời.

Chỉ có gió.

Ba năm sau.

Thanh Vân Tông.

Một trong tam đại tông môn Nam Hoang.

Phía sau sơn môn nguy nga là khu tạp dịch.

Nơi tập trung những kẻ không linh căn.

Không tương lai.

Không ai nhớ tên.

Ầm!

Một thân gỗ lớn rơi xuống đất.

Lâm Vô Trần loạng choạng.

Máu từ trán chảy xuống mắt.

"Cẩn thận chứ phế vật!"

Một tạp dịch khác cười nhạo.

"Ba năm rồi vẫn không mở được khí hải."

Đám người cười ầm.

Lâm Vô Trần im lặng.

Nhặt lại thân gỗ.

Tiếp tục khiêng.

Hắn đã quen với điều đó.

Đối với hắn, sống sót là việc duy nhất còn lại.

Nhưng…

Hôm nay, thế giới bắt đầu thay đổi.

Ầm!!!

Bầu trời Thanh Vân Sơn đột nhiên vang lên tiếng sấm.

Một đạo lôi quang xé toạc tầng mây.

Rơi xuống phía sau núi.

Không ai chú ý.

Ngoại trừ Lâm Vô Trần.

Hắn vô thức quay đầu.

Trong khoảnh khắc tia chớp lóe sáng…

Hắn nhìn thấy thứ mà sau này sẽ ám ảnh hắn cả đời.

Một mạng lưới vô hình đang phủ kín bầu trời.

Hàng triệu sợi tơ.

Đan xen.

Chằng chịt.

Như mạng nhện khổng lồ bao phủ thiên địa.

Lâm Vô Trần nhắm mắt lại.

Tim đập dồn dập.

"Ta… hoa mắt sao?"

Khi hắn mở mắt lần nữa…

Mạng lưới vẫn còn.

Không chỉ trên trời.

Mà ở khắp nơi.

Trên thân gỗ hắn đang vác.

Có một sợi tơ mục nát.

Trên người tạp dịch bên cạnh.

Có sợi tơ xám đang dần đứt gãy.

Trên chính cơ thể hắn…

Vô số sợi tơ mỏng như khói đang lặng lẽ trôi nổi.

Một cơn đau nhói xuyên qua mi tâm.

Ầm!

Thế giới trước mắt vỡ vụn.

Trong đầu hắn…

Một quyển kinh thư cổ xưa chậm rãi mở ra.

Hai chữ cháy sáng giữa hư không.

ĐẠO TÀNG

Giọng nói cổ lão vang lên.

"Người đọc Đạo Tàng…"

"Có thể nhìn thấy dòng chảy nhân quả."

Hơi thở Lâm Vô Trần trở nên dồn dập.

"Nhưng…"

Giọng nói kia tiếp tục.

"Mỗi lần can thiệp nhân quả…"

"Ngươi sẽ mất sinh mệnh."

Không gian im lặng.

Lâm Vô Trần cười khẽ.

Một nụ cười lạnh.

"Ta vốn đã chết từ ba năm trước."

Khoảnh khắc hắn chạm vào quyển kinh.

ẦM!!!

Quyển sách tan thành tro.

Chui thẳng vào mi tâm hắn.

Thiên địa rung chuyển.

Không ai trong Thanh Vân Tông nhận ra.

Ngoại trừ…

Một tồn tại đang ngủ say nơi sâu nhất bầu trời.

Lâm Vô Trần ngã quỵ xuống đất.

Thân thể run rẩy dữ dội.

Trong thức hải hắn…

Vô số ký tự cổ xưa đang xoay tròn.

Một dòng chữ hiện ra.

"Thiên địa không bất công."

"Chỉ là sinh linh không thấy nhân quả."

Cơ thể hắn chấn động.

Trong khoảnh khắc…

Hắn nhìn thấy toàn bộ Thanh Vân Tông.

Trưởng lão.

Đệ tử.

Linh thú.

Tất cả…

Đều bị trói trong những sợi tơ vận mệnh.

Đột nhiên.

Một dòng chữ đỏ xuất hiện.

"Cảnh báo."

"Tuổi thọ người đọc bắt đầu tiêu hao."

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.

Hắn cảm thấy…

Sinh mệnh mình đang bị rút đi.

Rất chậm.

Nhưng rõ ràng.

Lâm Vô Trần siết chặt tay.

"Nếu sống mà không hiểu thế giới…"

Hắn thì thầm.

"…thì sống cũng vô nghĩa."

Ngay lúc đó.

Xa xa trong tông môn.

Một tiếng nổ vang lên.

Linh khí bạo loạn.

Một trưởng lão đang đột phá thất bại.

Đệ tử hoảng loạn.

Chuông cảnh báo vang lên.

Chỉ có Lâm Vô Trần nhìn thấy.

Một sợi tơ đỏ rực đang thiêu đốt linh hồn trưởng lão kia.

Trong Đạo Tàng, chữ viết lại hiện ra.

"Phản phệ thiên đạo."

Ngay sau đó.

Một lựa chọn xuất hiện.

"Có thể sửa nhân quả."

"Giá phải trả: ba năm tuổi thọ."

Lâm Vô Trần run rẩy.

Ba năm.

Bằng với thời gian mẹ hắn chết.

Hắn nhìn bầu trời.

Mây đen đang tụ lại.

Nếu trưởng lão kia chết…

Linh khí bạo loạn có thể phá hủy nửa tông môn.

Tạp dịch như hắn chắc chắn không sống nổi.

Hắn nhắm mắt.

"Kẻ yếu không có quyền lựa chọn."

Hắn giơ tay.

Chạm vào sợi tơ đỏ kia.

Trong khoảnh khắc đó.

Thế giới lặng im.

Thời gian như ngừng trôi.

Một thiếu niên phàm nhân…

Đã chạm vào quy luật vận hành vũ trụ.

ẦM!!!!

Sợi tơ đỏ bị kéo lệch.

Trong tông môn.

Trưởng lão đột nhiên ổn định khí tức.

Mọi người reo lên.

Không ai biết…

Ba năm tuổi thọ vừa biến mất khỏi cơ thể một tạp dịch vô danh.

Lâm Vô Trần ngã quỵ.

Hơi thở hỗn loạn.

Hắn nhìn lên trời.

Trong mắt hắn…

Mạng lưới nhân quả đang rung động.

Đột nhiên.

Bầu trời nứt ra.

Một con mắt cổ xưa mở ra giữa tầng mây.

Ánh mắt ấy…

Lạnh lẽo.

Vô tình.

Như đang quan sát một sai sót trong hệ thống.

Trong thức hải hắn, Đạo Tàng rung lên dữ dội.

"Cảnh báo."

"Thiên đạo đã ghi nhận người đọc."

Gió núi gào thét.

Mây đen cuộn trào.

Lâm Vô Trần ngẩng đầu.

Ánh mắt bình tĩnh lạ thường.

"Ngươi nhìn thấy ta rồi sao…"

Hắn cười nhạt.

"Vậy thì… nhìn cho kỹ."

Khoảnh khắc đó.

Một vòng xoáy nhân quả cổ xưa…

Lặng lẽ bắt đầu chuyển động.