Cherreads

Chapter 5 - Chương 5: Thành Phố Bị Lãng Quên

Bóng tối trong di tích… không giống bóng tối bình thường.

Nó không che giấu ánh sáng.

Nó nuốt ánh sáng.

Lâm Vô Trần bước qua ranh giới vết nứt.

Phía sau hắn, Thanh Vân Sơn khép lại như một giấc mơ chưa từng tồn tại.

Không gian trước mặt hắn rộng lớn đến mức khiến cảm giác phương hướng trở nên vô nghĩa.

Không có bầu trời.

Không có mặt đất.

Chỉ có tro.

Tro bay lơ lửng trong không khí, phát sáng yếu ớt như những vì sao đã chết.

Mỗi bước chân hắn chạm xuống… tro dạt sang hai bên.

Không có tiếng động.

Chỉ có cảm giác như đang bước qua ký ức của một thế giới.

Trong thức hải hắn, Đạo Tàng rung lên.

Trang kinh trống hiện ra một dòng chữ mờ:

“Người đọc tiến vào tầng ký ức thứ nhất.”

Gió lạnh thổi qua không gian.

Mang theo âm thanh rất nhỏ.

Giống tiếng người thì thầm… nhưng không có ngôn ngữ.

Lâm Vô Trần ngẩng đầu.

Xa xa phía trước… một thành phố đang đứng trong tro.

Những tòa tháp đá cao vút.

Những cây cầu lơ lửng nối giữa không trung.

Những quảng trường rộng lớn, nơi tượng đá của những sinh linh lạ đang quỳ gối… hướng về bầu trời đã không còn tồn tại.

Thành phố không đổ nát.

Không cháy rụi.

Nó đứng đó.

Nguyên vẹn.

Giống như bị dừng lại giữa một khoảnh khắc.

“Đây là… nơi họ sống?”

Giọng Tô Thanh Nguyệt vang lên phía sau.

Lâm Vô Trần quay đầu.

Nàng cũng đã bước qua vết nứt.

Áo trắng của nàng phủ đầy tro mỏng, khiến nàng giống một ký ức đang bị thời gian phủ bụi.

“Ngươi không nên đi theo.”

Hắn nói.

“Ta không đi theo ngươi.”

Nàng đáp.

“Ta đi theo vận mệnh đang bị xé rách.”

Gió thổi qua quảng trường phía trước.

Những bức tượng đá rung nhẹ.

Lâm Vô Trần nhìn chúng.

Trong mắt hắn, những sợi tơ mục nát đang quấn quanh từng pho tượng.

Chúng không phải tượng.

Chúng từng là người.

Đạo Tàng rung lên lần nữa.

Một dòng chữ xuất hiện:

“Cư dân thành phố bị đóng băng trong khoảnh khắc lịch sử kết thúc.”

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng hắn.

“Vì sao họ không chết?”

Hắn hỏi.

“Có lẽ…” Tô Thanh Nguyệt nói, “cái chết cũng bị phong ấn.”

Hai người bước sâu hơn vào thành phố.

Tro bay lên quanh chân họ.

Những con đường lát đá vẫn sáng bóng, như thể mới được lau dọn vài ngày trước.

Một cửa tiệm mở hé.

Bên trong, những cuộn kinh thư vẫn nằm trên kệ.

Nhưng khi Lâm Vô Trần chạm vào một cuộn kinh—

ẦM!

Nó tan thành tro trong tay hắn.

Tro bay lên, xoay quanh không khí, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

“Thời gian không trôi ở đây.”

Tô Thanh Nguyệt nói.

“Thời gian… bị xóa.”

Lâm Vô Trần bước tiếp.

Hắn cảm thấy tim mình đập chậm hơn.

Không phải vì sợ.

Mà vì nơi này khiến hắn cảm giác như đang bước vào một câu chuyện chưa kịp kết thúc.

Đột nhiên—

Một âm thanh vang lên từ cuối quảng trường.

Không lớn.

Nhưng đủ để khiến tro trong không khí rung động.

Một bóng người đang đứng giữa quảng trường trung tâm.

Không.

Không phải người.

Một hình thể được ghép từ tro.

Nó quay đầu về phía họ.

Hai hốc mắt trống rỗng phát sáng bằng ánh tro mờ.

“...Lại có người đến…”

Giọng nó khô khốc, như cát chảy qua xương.

Tô Thanh Nguyệt rút kiếm.

Nhưng Lâm Vô Trần giơ tay ngăn lại.

Hắn bước lên phía trước.

Trong mắt hắn, sợi tơ trên sinh linh kia… không dẫn đến tương lai.

Chúng dẫn đến một vòng xoáy ký ức.

“Ngươi là ai?”

Hắn hỏi.

Sinh linh tro nghiêng đầu.

“Ta… là người giữ cổng ký ức.”

Tro trên cơ thể nó rơi xuống từng mảng.

“Ngươi đến để phá phong ấn…”

Nó nói.

“Hay đến để nhớ lại chúng ta?”

Gió thổi qua quảng trường.

Những pho tượng đá xung quanh phát ra âm thanh nứt nhỏ.

Lâm Vô Trần im lặng.

Sau đó hắn nói:

“Ta đến… để đọc sai lầm của thiên đạo.”

Sinh linh tro dừng lại.

Ánh tro trong mắt nó bùng lên.

“Vậy ngươi sẽ thấy điều mà cả thế giới đã quên.”

Nó giơ tay.

Khoảnh khắc đó—

ẦM!!!

Toàn bộ thành phố rung chuyển.

Những tòa tháp phát sáng bằng ánh tro.

Những pho tượng bắt đầu nứt.

Tro bay lên trời, tạo thành một bầu trời giả.

Trong bầu trời tro đó…

Một hình ảnh xuất hiện.

Một bầu trời thật.

Một bầu trời đang khép lại.

Hàng triệu tu sĩ trong thành phố quỳ xuống.

Không ai chống lại.

Không ai chạy trốn.

Họ chỉ nhìn.

“Vì sao họ không phản kháng?”

Tô Thanh Nguyệt thì thầm.

Sinh linh tro cười.

Âm thanh giống tiếng đá vỡ.

“Bởi vì họ tin… thiên đạo sẽ bảo vệ trật tự.”

Hình ảnh tiếp tục.

Bầu trời đóng lại.

Những sợi tơ khổng lồ rơi xuống thành phố.

Quấn quanh từng sinh linh.

Không giết họ.

Chỉ khiến họ đứng yên.

Đạo Tàng trong thức hải Lâm Vô Trần rung lên dữ dội.

Trang kinh trống hiện chữ.

“Thiên đạo lần đầu can thiệp lịch sử.”

Ngay sau đó—

Một dòng chữ khác xuất hiện.

“Người đọc đang đứng trước lựa chọn.”

“Giữ ký ức phong ấn.”

“Hoặc giải phóng ký ức… và phá vỡ cân bằng hiện tại.”

Gió tro thổi mạnh.

Tô Thanh Nguyệt nhìn hắn.

“Đừng chạm vào.”

Nàng nói nhỏ.

“Ngươi không biết hậu quả sẽ lớn thế nào.”

Lâm Vô Trần nhìn thành phố tro.

Những pho tượng xung quanh hắn.

Những sinh linh đã bị dừng lại giữa một khoảnh khắc chưa kịp sống xong.

Tro rơi xuống vai hắn.

Không nóng.

Không lạnh.

Chỉ nặng… như lịch sử.

Hắn khẽ hỏi:

“Nếu một thế giới bị quên… nó có từng tồn tại không?”

Không ai trả lời.

Chỉ có gió tro xoay quanh quảng trường.

Sinh linh giữ cổng ký ức giơ tay về phía hắn.

“Chạm vào… và đọc.”

Đạo Tàng rung lên lần nữa.

“Cảnh báo: xác suất sụp đổ dòng nhân quả – 62%.”

Lâm Vô Trần nhìn bàn tay mình.

Những sợi tơ vận mệnh đang rung lên.

Hắn nhớ đến mộ mẹ.

Nhớ đến khu tạp dịch.

Nhớ đến bầu trời Thanh Vân Sơn.

Hắn hít sâu.

“Ta không đến đây… để tiếp tục quên.”

Hắn giơ tay.

Chạm vào sinh linh tro.

Khoảnh khắc đó—

Toàn bộ thành phố phát sáng.

Tro bùng lên như ngân hà.

Và ở nơi sâu nhất của di tích…

Một tiếng động vang lên.

Giống như… một cánh cửa cổ xưa đang mở.

More Chapters