Sau khi đổ bỏng ra bát, Nathan mở tủ lạnh. Nhìn thấy lon bia trong một ngăn, Alex tròn mắt.
"Cậu uống bia hả?"
Nathan khẽ mỉm cười, tựa người vào cánh tủ lạnh đang mở.
"Thế cậu nghĩ không à?"
Câu hỏi đó khiến Alex chẳng biết trả lời thế nào. Thật ra, sẽ lạ hơn nếu một học sinh năm 6 chưa từng thử qua bia rượu trong các bữa tiệc tại gia. Trong những ngày hè rảnh rỗi, việc tụ tập uống vài lon ở bãi đất trống hay bờ biển vắng cũng chẳng có gì lạ.
Thậm chí, nếu có tin đồn ai đó mang theo cần sa, đám đông sẽ kéo đến xem ngay. Alex đã vài lần miễn cưỡng theo nhóm bạn trong đội bóng đến những chỗ như thế, nhưng chưa bao giờ nếm một giọt rượu nào. Cậu không muốn giống bố mình.
"Thì tôi chưa thấy bao giờ mà, nên không biếtấy."
"Của mẹ tôi đó."
Nathan vừa nói vừa lấy ra một hộp nước ép vải, rồi đưa cho Alex một hộp sữa sô-cô-la. Hả? Mắt Alex lại mở to.
"Tôi đâu có hay uống cái này?"
"Ừ. Tôi mua vì nghĩ cậu thích."
Cảm xúc ùa về dù chuyện chẳng có gì to tát, khiến Alex nghẹn lời. Cậu lén xoa nhẹ má mình rồi khẽ thốt lên.
"Cảm ơn nhé."
Nathan khẽ gật đầu, đóng tủ lạnh rồi cầm bát bỏng lên. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa rộng rãi trong phòng khách, xoay nhẹ chiếc điều khiển và hỏi Alex:
"Bộ này nhé?"
Màn hình hiện lên tựa phim với dòng chữ đỏ nổi bật trên nền đen. Nathan chọn ngay một phim kinh dị với vẻ mặt điềm nhiên. Alex chăm chú đọc phần giới thiệu.
"Nếu cậu muốn thì tôi cũng xem."
Alex thường sợ Nathan gặp rắc rối, nhưng về cơ bản, cậu không hề sợ những mối đe dọa bên ngoài hay cả chuyện bị thương. Vì vậy, phim kinh dị với cậu chẳng có gì đáng ngại. Thấy vậy, Nathan chuyển thể loại.
Lần này là một bộ phim tài liệu. Tựa đề liên quan đến… sự hình thành của vũ trụ. Chỉ nghe thôi đã thấy không hấp dẫn chút nào.
"Thế này thì sao?"
Alex bối rối trong giây lát. Cậu thận trọng hỏi:
"Cậu hay xem phim tài liệu á?"
"Bật lên mỗi khi thấy chán thôi."
"Nghe… có vẻ hay...."
Nhưng Alex nhanh chóng mất hứng với loại phim này. Cậu do dự rồi gật đầu. Nếu không thú vị, cậu có thể lén ngắm khuôn mặt Nathancũng được.
"Vậy mình xem đi."
Nhưng Nathan lại chọn một phim khác thay vì tài liệu. Lần này là phim về một chú chó – câu chuyện về một sinh linh dễ thương được tái sinh qua nhiều kiếp. Alex nhớ mình đã từng nghe qua.
"Còn bộ này?"
"Ừ, có vẻ hay đấy."
Alex bất giác mỉm cười. Nathan khẽ cười theo rồi nhấn chọn. Anh tắt đèn phòng khách, quay lại sau khi phim đã bắt đầu. Khi ngồi xuống, Nathan ở gần hơn một chút so với khoảng cách ban nãy, chỉ một chút xíu thôi.
Nhận ra điều đó, miệng cậu có chút khô rát. Căng thẳng đến mức ngộp thở, cậu cẩn thận cắm ống hút vào hộp sữa sô-cô-la và uống một ngụm dài. Nathan lúc ấy mới hỏi:
"Ngon không?"
"Ừ. Cậu muốn thử không?"
Nhưng ngay khi cất lời, Alex đã nhận ra sai lầm của mình. Mình khờ quá, sao lại hỏi vậynhỉ? Trước đây, anh từng từ chối lạnh lùng, bảo sô-cô-la quá ngọt. Vậy mà giờ…
"Ừ."
Lẽ nào cậu ấy đã đổi ý rồi?…
Alex hít một hơi đứt quãng. Nathan đang nhìn cậu. Trong khi đó, phim đã bắt đầu. Ánh sáng trắng ngà từ màn hình chiếu nhẹ lên gò má bên kia của anh, làm nổi bật làn da trắng và hàng mi dài rủ trên sống mũi thẳng. Khuôn mặt anh từ từ nghiêng lại gần.
Bàn tay anh đưa ra, chạm nhẹ vào tay Alex đang đặt bên cạnh. Cậu có cảm giác như cả người mình và chiếc ghế sofa đang chìm xuống cùng lúc. Một cảm giác nhói nhẹ ở bụng.
Quá gần rồi.
Mùi sữa tắm thoang thoảng, hương mát dịu hòa với mùi da ấm ngọt, càng lúc càng rõ. Chỉ khi nghe thấy hơi thở của Nathan, Alex mới nhận ra mình đang nín thở. Nhưng cậu không dám thở ra. Bởi nếu thở, môi cậu có thể chạm vào môi anh mất.
Nathan từ từ cúi đầu. Mái tóc vàng óng ánh rủ nhẹ xuống trán. Đôi môi có vẻ đỏ hơn bình thường hé mở, ngậm lấy ống hút – chính là nơi môi Alex vừa chạm vào. Mặt cậu bừng nóng lan xuống cả cổ, vội vàng quay mặt đi. Trên màn hình, chú chó đang vui vẻ chạy nhảy. Vào khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy tội lỗi dâng trào.
Chuyện này chẳng có gì lạ cả.
Chỉ là Nathan đang uống chung ống hút với mình, thứ mà chính mình vừa… Chết tiệt, nghe sao mà kỳ quặc thế không biết.
"Ngọt quá."
Nathan thản nhiên nói sau khi rời môi khỏi ống hút.
"Không… không ngon hả?"
Giọng cậu hỏi hơi lạc đi, nghe khàn khàn một cách khó tả. Hàng mi Nathan chớp chậm rãi, rồi một từ nhẹ nhàng thoát ra từ đôi môi anh:
"Ngon."
Rồi anh quay mặt đi. Alex nín thở trong giây lát. Âm thanh ấy nghe quá đỗi ngọt ngào. Nathan không nói thêm gì nữa, chỉ tựa lưng vào sofa và chăm chú xem phim. Nhưng Alex thì hoàn toàn không thể tập trung.
Bàn tay Nathan đặt cạnh ngón út cậu cứ khiến tâm trí cậu rối bời. Khuôn mặt anh lúc nãy áp sát, cùng từ "ngon" ấy, cứ vang vọng mãi trong đầu cậu, như một điều gì đó cần được giải mã.
Những câu hỏi cậu cố kìm nén bấy lâu bỗng trỗi dậy. Có lẽ nào…? Liệu có thể…? Không, không thể nào… Cậu muốn hỏi những điều mình từng trốn tránh bằng trăm ngàn lý do. Cậu sợ bị từ chối phũ phàng, nhưng cũng muốn hỏi để không còn phải hoang mang nữa. Phải rồi, cậu muốn hỏi.
"Này, Nate…"
Cậu mở lời, mắt giả vờ dán vào màn hình dù chẳng tiếp thu được gì.
"Ừ."
"Tôi chỉ tò mò thôi, nên mới hỏi thế này…"
"Tôi nghe đây."
"Nếu… nếu Tina và Jude bảo họ muốn luyện tập… hẹn hò, cậu cũng sẽ giúp họ chứ?"
Tim cậu đập thình thịch như vừa phạm tội, mạnh đến nỗi tưởng âm thanh ấy sẽ lọt ra ngoài. Sợ phải nhìn mặt Nathan, Alex kiên quyết nhìn thẳng về phía trước, giả vờ như chuyện vừa hỏi chẳng có gì quan trọng.
"Không."
Câu trả lời đến bình tĩnh và nhẹ nhàng đến lạ. Chính Alex cũng ngạc nhiên trước sự điềm tĩnh ấy. Đôi mắt đang cố dán vào màn hình bỗng quay sang bên cạnh. Ánh mắt hai người gặp nhau.
"…Không ư?"
"Ừ."
Cậu cảm thấy choáng váng.
"Vậy… tại sao cậu lại giúp tôi?"
"Tôi cũng không biết nữa."
Ngón tay Nathan đặt cạnh lòng bàn tay cậu khẽ động đậy. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên mu bàn tay cậu, chạm vào da thịt.
"Thế cậu nghĩ là tại sao?"
Một cảm giác tê ngứa lan tỏa từ nơi chạm vào, chạy dọc sống lưng rồi thấm đẫm toàn thân như một cơn rùng mình. Môi cậu hé mở.
Nghe này, Yeon Joo Hyuk.
Nếu điều mày đang nghĩ… chỉ là "có thể" thôi…
"Suy nghĩ kỹ vào."
Mày sẽ làm gì nếu nó là thật chứ?
"Nếu cậu trả lời đúng, tôi sẽ thưởng cho cậu."
Một nụ cười mệt mỏi thoáng hiện trên gương mặt vốn điềm nhiên, nhưng lời thì thầm lại ngọt ngào đến chết người.
