Alex nhìn bạn mình đầy ngạc nhiên. Matthew vốn là người tôn sùng thuyết bản tính con người là ác. Anh ta không phải hạng cảnh sát tồi tệ hay dùng bạo lực, nhưng về cơ bản thì anh ta không bao giờ tin vào lời nói của bất kỳ ai. Anna từng đoán Matthew có một quá khứ đầy bi kịch, nhưng Thanh tra Janice chỉ nhún vai bảo rằng anh ta sinh ra đã thế.
- Thế giới này là nơi mà ngay cả tội phạm cũng được tha thứ, đúng không? Chà, một sự tha thứ cưỡng ép hay không được nạn nhân mong muốn thì đúng là sai lầm... nhưng ít nhất, cậu cũng nên thể hiện sự hối hận và cố gắng hết mình chứ?
Matthew kiên quyết nói hết suy nghĩ của mình, phớt lờ mấy lời của Alex.
Alex lặng lẽ gật đầu. Nathan đã tuyên bố không muốn nghe lời xin lỗi, không có lý do để tha thứ và muốn cậu cứ việc chìm đắm trong sự dằn vặt. Cậu thực sự bế tắc, không biết phải bắt đầu từ đâu để chuộc lỗi.
- Tôi không biết phải làm gì cả.
- Thì hãy,... cứ thể hiện sự hối hận của cậu đi.
- Nếu là cậu, cậu sẽ làm gì?
- Tôi á? Tôi sẽ không hèn nhát như cậu. Tôi sẽ khiến anh ta phải ghét tôi cả đời.
Matthew cười khẩy như thể vừa nghe một vở hài kịch, rồi vỗ mạnh vào lưng Alex một cú đau điếng khiến tầm mắt cậu rung chuyển. Họ đã đi đến Chợ Old Spitalfields từ lúc nào không hay.
- Đã đến đây rồi, ăn trưa xong rồi về đồn.
Matthew dứt khoát dẫn Alex vào chợ.
Tâm trạng Alex dần nhẹ nhõm hơn kể từ khi họ bắt đầu bữa trưa muộn. Vừa chậm rãi nhấm nháp từng miếng khoai tây chiên, cậu vừa suy ngẫm về lời Matthew: cậu nên thể hiện sự hối hận của mình thì hơn.
Suốt mấy ngày sau đó, Alex không có cơ hội gặp lại Nathan, nhưng hình bóng anh cứ ám ảnh tâm trí cậu, khiến những đêm mất ngủ càng thêm dài. Thật khó để không nghĩ đến anh, khi cái tên Nathan liên tục được nhắc đến xuyên suốt cuộc điều tra.
Nghe tên anh thường xuyên như vậy, Alex thấy mình khát khao được gặp lại Nathan, dù đó không còn là Nathan dịu dàng năm nào, người từng khiến cậu run rẩy vì hạnh phúc. Liệu cậu có đang nuối tiếc những kỷ niệm đẹp đẽ ấy không? Ngay cả khi gặp lại, cậu biết mình sẽ chẳng nhận được gì ngoài ánh mắt khinh miệt.
Alex cầu mong đây không phải là tình yêu. Vì nếu đó là tình yêu, cậu đã phạm phải một sai lầm không thể tha thứ với Nathan.
Thế nhưng, vào chiều thứ Sáu, ngay từ khoảnh khắc đặt chân đến bệnh viện để tìm phòng nghiên cứu kiểu hình, Alex nhận ra cơ thể mình đang căng cứng và run rẩy. Trong nỗi căng thẳng ấy, một niềm hy vọng rõ rệt đang âm thầm cháy - hy vọng được nhìn thấy Nathan.
- Alex! Sao cậu lại ngây ra đó!
Tiếng hét của Matthew vang lên từ phía trước. Anh ta đang lộ rõ vẻ ghê tởm đối với Ilay - gã nhân viên pháp y lập dị đang chễm chệ ở ghế phụ. Ilay với mái tóc màu xám tro nhạt được chải chuốt bóng bẩy, đang thản nhiên bày bừa đống tập tin nặng trịch lên khắp chỗ để đồ cá nhân của Matthew.
- Bình tĩnh nào, tình yêu của anh.
Giọng nói trầm ấm, phong lưu của Ilay vang lên như đổ thêm dầu vào lửa. Matthew như muốn phát điên trước tông giọng cợt nhả ấy.
- Đồ điên!
Matthew gầm lên.
Matthew mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nặng nề, anh ta chỉ cho phép những người cực kỳ ngăn nắp như Alex được ngồi vào ghế phụ chiếc xe cưng của mình. Thế nhưng, Ilay lại là kẻ coi việc chọc điên Matthew là một thú vui tao nhã. Dù thừa biết thói quen của cộng sự, anh ấy vẫn cố tình bày bừa như một cách để thử thách giới hạn của Matthew.
- Thông thường, những thiên tài đều có một chút điên rồ mà. Giống như Matthew xinh đẹp của chúng ta vậy.
Ilay cợt nhả.
Matthew trợn mắt nhìn anh ấy. Mái tóc nâu rũ xuống che gần hết đôi mắt đang bốc hỏa, khiến vẻ tức giận không lộ rõ hoàn toàn, nhưng nếu Matthew là một Alpha, chắc hẳn pheromone cuồng nộ của anh ta đã bóp nghẹt cả không gian.
- Cậu làm cái quái gì thế, không định đi à?
Trước sự trơ trẽn tột cùng của Ilay, Matthew chậm rãi quay đầu lại. Anh ta không nói một lời, chỉ lẳng lặng bật nhạc heavy metal với âm lượng cực đại - loại âm thanh chát chúa mà không ai trong số họ có thể chịu nổi. Matthew chỉ nhấn ga khởi hành khi xác nhận gương mặt Ilay đã tái mét vì bị tra tấn lỗ tai. Alex lặng lẽ bịt tai, hướng mắt ra ngoài cửa sổ để tìm kiếm chút bình yên giữa cuộc chiến của hai người đồng nghiệp.
Thứ Sáu, khu Whitechapel nhộn nhịp hơn hẳn thường ngày. Dù vốn là nơi đông đúc, nhưng sau vụ bắt cóc hụt vừa qua, dòng người Beta dường như có phần dè chừng và thưa thớt hơn. Tại sở cảnh sát, ai nấy đều đang nín thở chờ đợi những manh mối then chốt dự kiến sẽ được công bố vào hôm nay để thu hẹp phạm vi nghi phạm.
Trong lúc Matthew tìm chỗ đỗ xe, Alex đi trước đến quán cà phê gần bệnh viện. Cậu đứng trước thực đơn, ngẩn ngơ một hồi rồi quyết định mua thêm một ly nữa ngoài hai ly latte cho Matthew và Ilay. Chính cậu cũng không rõ hành động này là vì ý định gì, hay chỉ là một sự thôi thúc mù quáng từ sâu thẳm tâm hồn.
Alex xách túi đựng ba ly latte bước vào tòa nhà phụ của bệnh viện. Bầu không khí tĩnh lặng, lạnh lẽo đặc trưng tràn ngập hành lang. Ngay khi vừa chuẩn bị bước lên cầu thang, một bóng dáng áo blouse trắng lọt vào tầm mắt cậu. Dù ở bệnh viện có hàng trăm bác sĩ, nhưng Alex vẫn khựng lại như một phản xạ có điều kiện.
Khi ngẩng đầu lên, mái tóc vàng rực rỡ ấy hiện ra. Đó thực sự là Nathan.
Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc. Nathan nhìn Alex bằng vẻ vô cảm tột độ rồi lạnh lùng quay người đi tiếp. Thái độ dửng dưng ấy còn tàn nhẫn hơn cách người ta đối xử với một bệnh nhân xa lạ. Alex đứng chết trân, đôi bàn tay vô thức siết chặt túi cà phê đến mức quai giấy cứa sâu vào da thịt. Cơn đau khiến cậu sực tỉnh, cậu vội vã đuổi theo bóng lưng ấy, tiếng bước chân vang vọng đơn độc giữa hành lang vắng.
- Na... Nathan!
Alex gọi tên anh, trái tim cậu đập loạn xạ như muốn vỡ tung. Cậu biết rõ hành động này thảm hại đến nhường nào. Việc cố gắng tiếp cận anh theo cách này chẳng khác gì một sự tự lừa dối nực cười. Nathan khẽ dừng bước, quay đầu lại. Alex đứng trước mặt anh, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối và căng thẳng tột độ. Chiều cao chênh lệch khiến cậu phải ngước nhìn anh, đó là một cảm giác khó xử và xa lạ chưa từng có.
- Nếu anh không phiền... anh có muốn uống chút cà phê không? Là latte đấy.
Thật đáng thương làm sao. Alex tự sỉ nhục mình trong tâm tưởng.
Cậu cẩn thận lấy ly latte ra, cố gắng che giấu bàn tay đang run rẩy để đưa cho anh. Nathan nhìn ly cà phê với ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, rồi buông một câu ngắn gọn:
- Tôi không uống cà phê.
Dứt lời, anh quay lưng đi thẳng, không một giây chần chừ, không một lời từ biệt, mặc kệ Alex đứng đó với ly latte đang nguội dần trong tay.
- Xin lỗi.
Lời thì thầm muộn màng tan biến vào không gian vắng lặng của hành lang. Alex ngượng ngùng thu bàn tay đang chìa ra trong không trung, chậm rãi đặt ly cà phê bị từ chối trở lại túi giấy. Cậu bước về phía phòng họp, đôi chân dường như nặng nề hơn sau mỗi bước đi.
Bên trong căn phòng màu trắng khổng lồ của tòa nhà nghiên cứu, một tấm bảng trắng dày đặc tài liệu đã được chuẩn bị sẵn. Ngay khi Nathan vừa bước vào, Ilay đã cất giọng vồn vã:
- Nathan, lâu rồi không gặp nha.
- Vâng.
Ilay vốn hơn Nathan năm tuổi, định tiến tới khoác vai anh một cách thân tình, nhưng Nathan đã khéo léo lách người né tránh rồi bước thẳng vào trong. Chứng kiến cảnh tượng đó, Matthew không giấu nổi một nụ cười nhạo báng dành cho gã pháp y phong lưu. Ilay chẳng hề bận tâm, anh ấy tiến thẳng về phía Alex, thản nhiên cầm lấy ly cà phê thừa:
- Tôi sẽ uống hộ ly này. Sao thế? Cậu mà cũng mua tận ba ly cà phê cơ à?
Ilay thắc mắc cũng phải, bởi Alex vốn là kẻ chẳng bao giờ động đến caffeine ngay cả khi phải thức trắng đêm điều tra. Matthew ném cho Alex một ánh nhìn dò hỏi. Cậu chỉ biết cười gượng gạo, lòng thầm cầu nguyện rằng Nathan không nghe thấy đoạn đối thoại này. Alex lặng lẽ tách khỏi đám đông, tìm một góc khuất phía sau phòng họp để ngồi xuống.
- Được rồi, giải thích cho chúng tôi nghe đi, Nathan.
Ilay thu lại vẻ cợt nhả, bắt đầu vào việc.
Nathan đứng trước tấm bảng, gương mặt vô cảm và giọng nói trầm tĩnh vang lên:
- Loại hoạt chất được sử dụng để cưỡng bức các nạn nhân biến đổi thành Omega có tên là "Pherin". Đây không phải loại thuốc thương mại, chỉ một nhóm nhỏ trong giới chuyên môn mới biết đến tên chính thức của nó. Về bản chất, nó là một công thức hóa học tái tạo pheromone mà chỉ những Alpha trội mới có thể sản sinh tự nhiên.
- Nó đã được ổn định hóa thành công rồi sao?
Ilay hỏi, vẻ mặt lộ rõ sự am hiểu.
- Chưa. Chính vì vậy nó mới gây ra thảm kịch. Các phòng thí nghiệm dược phẩm vẫn đang tranh cãi về việc sử dụng nó để nghiên cứu các bệnh lý liên quan đến cơ quan pheromone hoặc tác dụng phụ của việc khắc dấu, nhưng con đường đi đến thành công vẫn còn rất xa vời.
- Những bác sĩ nội khoa thông thường có được học về thứ này không?
Matthew chen ngang.
