Nathan lặng lẽ đặt tách trà xuống trước mặt Alex. Dù đã cố dặn lòng phải giữ thái độ chuyên nghiệp, Alex vẫn không cưỡng lại được việc liếc nhìn anh. Cậu chậm rãi đưa tay nắm lấy quai tách, nhỏ giọng:
- Cảm ơn anh.
Nathan chỉ khẽ gật đầu rồi đi thẳng vào vấn đề bằng tông giọng công việc, thứ tông giọng mà Alex có lẽ sẽ không bao giờ có thể làm quen được:
- Tôi đã xem qua các tài liệu cậu gửi. Đúng như phía viện nghiên cứu dự đoán, các nạn nhân tử vong do tác dụng phụ của quá trình biến đổi hình thái cưỡng bức. Tôi đã tìm ra một vài chi tiết có thể sẽ hữu ích, tôi sẽ giải thích cụ thể khi Thanh tra Wayne quay lại.
Alex nhấp một ngụm trà, lắng nghe những lời giải thích khô khan ấy. Thân thể và linh hồn cậu ghi nhớ từng hơi thở của người đàn ông này, vậy mà người trước mặt lại đối xử với cậu như một kẻ hoàn toàn xa lạ.
Nhưng ngay khoảnh khắc vị trà đen lan tỏa trên đầu lưỡi, Alex sững sờ.
Tách trà ngọt quá. Cậu chưa hề nói gì về sở thích của mình, nhưng vị ngọt đậm đà này, vị ngọt của ít nhất hai viên đường bổ sung, là thứ chỉ dành riêng cho cậu.
Trong giây lát, đầu óc Alex hoàn toàn trống rỗng.
Cậu siết chặt tách trà, uống thêm một ngụm nữa để xác nhận. Vị ngọt lịm ấy trỗi dậy cùng một giả định điên rồ: Chẳng lẽ Nathan vẫn còn nhớ sao? Anh vẫn nhớ cậu thích đồ ngọt và đã pha tách trà này theo cách đó sao?
Alex bồn chồn xoay nhẹ tách trà rồi đặt xuống bàn, hàng lông mi run rẩy không ngừng. Cậu lấy hết can đảm, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm căn phòng bằng một cái tên đã kìm nén bấy lâu:
- Nathan.
Một cách gọi tên thân mật thay vì dùng họ, một lỗi lầm ngớ ngẩn trong giao tiếp chuyên nghiệp. Nathan từ từ quay đầu lại, đôi mắt xanh lục sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu.
- Nếu anh không phiền, thực ra... tôi có vài lời muốn nói...
Câu nói của Alex trở nên lộn xộn, vụng về. Nathan nhìn cậu một lúc rồi lại dời mắt về phía xấp tài liệu, như thể muốn phớt lờ sự bối rối ấy. Nhưng rồi, anh mở miệng, buông ra một câu nói khiến trái tim Alex lạnh toát:
- Nếu cậu định xin lỗi, thì không cần đâu.
Cả người Alex đông cứng lại.
- So với việc cứ dùng kính ngữ gượng ép như vừa rồi, chi bằng cứ nói chuyện với tôi như bình thường còn hơn.
Nathan đặt tập hồ sơ xuống bàn, đôi mắt xanh lục xoáy thẳng vào Alex. Gương mặt anh lạnh lẽo như một tảng băng vĩnh cửu. Bị đâm trúng tim đen, Alex chỉ biết cắn chặt môi, cảm nhận nhịp tim mình dồn dập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Suốt chín năm qua, cậu đã dày công chuẩn bị hàng vạn câu nói cho ngày này, vậy mà giờ đây, cậu đứng đơ ra như một phế tích, không thể thốt nên lời.
- Tôi sẽ nói cho rõ ràng. Cậu không cần phải xin lỗi.
Tông giọng ấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đến nghẹt thở. Nó không còn là giọng nói của cậu thiếu niên năm nào, mà là thanh âm của một người dưng lạnh lùng.
- Tôi không quen biết người nào như cậu cả. Chúng ta gặp nhau ở đây thuần túy là vì công việc.
Alex nghẹn đắng. Cậu thậm chí không còn dũng khí để thanh minh hay xin lỗi vì đã lỡ lời gọi tên anh thân mật.
- Tôi không quan tâm quá khứ của cậu đã xảy ra chuyện gì. Cậu đã chọn cách làm tổn thương tôi, đó là sự thật. Hành động của cậu chính là câu trả lời cuối cùng, và tôi cũng chẳng mảy may bận tâm đến bất kỳ "nỗi khổ tâm" hay "ý định ẩn giấu" nào đằng sau đó. Đây là kết quả mà chính cậu đã lựa chọn.
Đôi lông mày của Nathan khẽ nhíu lại đầy vẻ chán ghét trước khi trở về trạng thái vô cảm thường thấy. Mọi lời giải thích về David Mack, về những tấm ảnh mà Jessica Bundy đã rêu rao... tất cả bỗng chốc trở nên thừa thãi. Nathan đã đóng sập cánh cửa tâm hồn mình. Dù anh có chấp nhận lời xin lỗi hay không, Alex nhận ra rằng mình thậm chí không còn tư cách để giãi bày.
Alex run rẩy đưa tay lên xoa má, rồi gục đầu xuống, mím chặt đôi môi. Cậu thì thầm bằng chất giọng vỡ nát:
- … Tôi xin lỗi.
- Xin lỗi gì cơ?
Nathan không mỉa mai, anh chỉ hỏi lại bằng một vẻ thờ ơ đến tàn nhẫn.
- Ừ. Tôi thực sự xin lỗi.
- Vậy thì cứ tiếp tục cảm thấy tội lỗi đi. Cứ dằn vặt cho đến khi nào cậu thấy thoải mái thì thôi. Việc cậu cảm thấy tồi tệ chẳng liên quan gì đến tôi cả. Đó là cái giá mà cậu phải tự mình gánh chịu.
Suốt cuộc hội thoại, Nathan không hề lớn tiếng, không hề nổi giận. Sự điềm tĩnh này còn đáng sợ hơn cả cơn giận năm xưa. Anh không còn dành cho cậu dù chỉ là một chút cảm xúc tiêu cực.
- Tôi không có lý do gì để tha thứ, càng không có lý do để chấp nhận cậu thêm lần nữa.
Dứt lời, Nathan đứng dậy bước thẳng ra phía cửa khi tiếng chuông vang lên, tuyệt nhiên không thèm liếc nhìn Alex lấy một lần. Alex lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Cổ tay trái, nơi từng luôn hiện diện chiếc băng tay bảo vệ, giờ đây trống trải đến lạ kỳ. Chỉ còn lại làn da trắng bệch với những vết sẹo cũ mờ nhạt, một hình ảnh cô độc và tàn tạ.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
- Không có chuyện gì tồi tệ xảy ra đấy chứ?
Matthew hỏi ngay khi họ vừa rời khỏi nhà Nathan.
Bầu trời London sau cơn mưa chuyển sang màu đen kịt dù chỉ mới quá trưa. Tiếng giày giẫm lên những vũng nước đọng trên vỉa hè phát ra những âm thanh lạch tạch đơn điệu. Một cơn gió thu mang theo hơi ẩm lạnh lẽo luồn lách qua lớp áo khoác, gieo rắc sự u uất lên vạn vật.
- Chuyện gì cơ?
Alex hỏi khẽ.
- Giữa cậu và anh ta ấy.
Dù đã quay lưng đi để Alex có không gian riêng, Matthew vẫn không giấu nổi vẻ lo lắng. Lần đầu tiên trong ngày, Alex hé môi cười,một nụ cười khô khốc và đắng ngắt. Cậu chợt nhớ rằng trong quá khứ, Nathan chính là lý do duy nhất khiến cậu biết cười. Thật mỉa mai làm sao.
- Hay là cậu thấy tội lỗi vì đã bỏ tôi một mình với anh ta thế?
Alex đùa nhạt.
- Không, tôi chỉ nghĩ hai người cần thời gian để đối diện với nhau thôi.
Matthew thực sự quan tâm đến cậu, vì anh ta biết việc xích mích với một nhân chứng quan trọng sẽ chỉ làm cuộc điều tra thêm bế tắc.
- Ra vậy.
- Thế có thu hoạch được gì không?
- Không.
Alex vô thức xoa nắn cổ tay trống trải của mình rồi lắc đầu. Cậu từng cố mua lại những chiếc băng tay cùng thương hiệu để đeo, nhưng mỗi khi nhìn thấy chúng, trái tim cậu lại đau đớn đến mức không thể thở nổi. Giờ đây, cậu siết chặt cổ tay mình, giọng trầm xuống:
- Anh ấy bảo tôi đừng xin lỗi nữa.
- Cậu đã phạm phải tội chết người à?
Matthew buột miệng.
Alex im lặng. Đó là một câu hỏi không có lời giải. Chỉ có Nathan mới biết anh đã từng yêu cậu sâu đậm đến nhường nào, và vì thế, vết thương mà Alex gây ra cũng sâu hoắm bấy nhiêu.
Suốt nhiều năm sau khi chia tay, Alex đã vô số lần đặt mình vào vị trí của Nathan. Nếu Nathan nói với cậu những lời tuyệt tình đó, cậu sẽ đau đớn đến mức nào chứ? Chỉ cần tưởng tượng thôi, cậu đã thấy đất trời như sụp đổ. Thế nhưng, Alex biết mình khác Nathan. Nếu Nathan làm thế với cậu, cậu sẽ vẫn bám víu một cách ngu ngốc, vì cậu không thể ngừng yêu anh. Cậu sẽ chỉ rời đi nếu điều đó làm anh thấy dễ chịu hơn.
Alex thường tự hỏi, cảm xúc này là tình yêu chân chính, hay là một sự ám ảnh? Là sự tôn thờ mù quáng, hay đơn giản chỉ là thiếu thốn tình cảm?
Không phải Alex chưa từng thử mở lòng với người khác. Suốt những năm đại học, Ian đã dùng sự cưỡng ép để ở bên cạnh cậu, nhưng sau khi chia tay, Alex nhận ra việc có một ai đó bước vào thế giới của mình trở nên khó khăn đến mức cậu đã sống cô độc suốt hai năm ròng. Ngay cả khi khoác lên mình bộ quân phục hay khi đã trở thành thanh tra, cậu vẫn nhận được không ít lời tỏ tình từ các đồng nghiệp Omega hay Beta.
Thế nhưng, trong tất cả những khoảnh khắc ấy, trái tim Alex chưa từng một lần rung động. Cậu luôn từ chối lịch sự, mặc cho đối phương có kiên trì đến đâu. Có đôi lúc, Alex cảm thấy bản thân mình thật thảm hại, để rồi khi đó...
Alex đột ngột cắt đứt dòng hồi tưởng. Cậu nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục soi xét, cuộc đời cậu chỉ là một mớ hỗn độn không hơn không kém.
- Ừ...
Nếu Matthew coi đó là tội chết, thì cứ cho là tội chết đi. Alex tự nhủ mình không còn tư cách để định mức sự nghiêm trọng cho những lỗi lầm mình đã gây ra.
- Tôi nghĩ cậu là một người tốt.
Matthew đột ngột lên tiếng.
- Tôi không tin một người như cậu lại làm sai mà không có lý do chính đáng.
- Lạ quá trời, một thằng như cậu lại nói ra điều đó hả.
