Cherreads

Chapter 6 - Chương 3: Trừ Yêu Hàng Ma Không Phải Chuyện Dễ

Sau khi tiễn Verr Goldet xong, tôi chẳng còn tí sức lực nào để duy trì dáng vẻ lịch sự này nữa. Cứ như thế, tôi nhanh nhẹn mở cửa và lập tức phi thẳng vào phòng với tốc độ nhanh nhất có thể.

Nhìn quanh một vòng trong căn phòng, một luồng hương gỗ trầm dịu nhẹ phảng phất trong không khí khiến tôi không kìm được mà thở ra một tiếng thư thái.

Ánh đèn lồng giấy vàng dịu hắt xuống, tỏa ra những hoa văn uốn lượn trên vách gỗ, tạo nên cảm giác ấm cúng nhưng không kém phần thanh nhã. Căn phòng này không lớn, nhưng được bài trí rất tỉ mỉ.

Trong góc phòng là một chiếc giường đơn được trải nệm bông dày, bên trên đặt chiếc gối thêu hoa mẫu đơn màu đỏ thắm – biểu tượng của sự thanh cao và may mắn ở Liyue.

Bên cửa sổ là một bàn gỗ thấp kèm theo bộ ghế tròn, trên bàn đã bày sẵn một bộ trà và một bình gốm cắm cành mận trắng khô nghiêng nghiêng trông tinh tế vô cùng.

Cạnh đó là chiếc tủ gỗ khắc hoa văn tường vân, phía trên đặt một chiếc đèn nhỏ bằng đá thạch anh ngà, bên trong ánh sáng vàng lập lòe như đom đóm.

Tôi rất bất ngờ vì đây là lần đầu tiên bản thân được tận mắt chứng kiến phòng ở nhà trọ Vọng Thư là như thế nào. Nhưng cũng đâu thể trách tôi được, vì Mihoyo còn chẳng buồn đề cập đến chi tiết này trong game cơ.

— Thôi kệ vậy.

Tôi vươn vai, thở hắt ra một cái, sau đó cởi giày rồi không chần chừ mà phóng thẳng lên chiếc giường mềm mại, như thể nó là thứ cứu rỗi tôi ngay lúc này.

Khi đặt được lưng xuống chiếc giường mềm mại, cơ thể tôi thư giãn đến mức mềm nhũn cả ra, như thể những chuyện vừa diễn ra đã vắt kiệt hết sức lực.

Ôm chiếc gối mềm mại và ấm áp trong tay, tôi lại dâng lên một niềm xúc động mà thốt lên:

— Xin chào bạn gối thêu hoa, từ nay chúng ta hãy làm bạn tốt nhé.

Tất nhiên tôi biết sẽ không ai đáp lại câu nói khùng điên này của mình. Nếu mà chiếc gối thêu này có thể trả lời lại thì lúc đó tôi sẽ ngất đi mất.

Nghĩ rồi, tôi lại áp mặt vào gối mà hít hà. Mùi hương dễ chịu tỏa ra từ nó khiến tôi cảm thấy an toàn, mà vô thức nhớ lại những chuyện đã diễn ra hôm nay.

— Điên thật chứ, mình thật sự đã xuyên đến đây thiệt hả trời? Lại còn không mang theo bất cứ thứ gì hữu ích nữa chứ.

— Đã thế còn bị hilichurl tấn công suýt hẹo nữa, huhu.

— Nhưng mà cũng khá may mắn là mình đã gặp được những người rất tốt bụng và trên hết là gặp được Xiao, hihi.

Mà nói mới nhớ, hình như có một lần mình đã từng đọc qua lore của nhà trọ Vọng Thư rồi thì phải.

Nếu tôi nhớ không lầm thì Nhà trọ Vọng Thư là một khu vực nằm ở đồng bằng Bishui, ban đầu được xây dựng để có tầm nhìn và vị trí chiến lược thuận lợi. Nó đã tồn tại ít nhất 500 năm, sau thảm họa “Thủy triều đen”.

Hiện tại, nhà trọ được điều hành bởi Verr Goldet và chồng của cô là Huai’an. Cả hai đều là điệp viên bí mật dưới quyền của Thất Tinh Liyue. Bề ngoài, nhà trọ lập ra để kinh doanh, nhưng mục đích thực sự của nó là bí mật hỗ trợ cho Xiao trong hành trình trừ ma của cậu ấy.

— Mình không thể nhớ thêm được chút gì về nơi này cả. Haizz, đành chịu thôi, não bộ con người cũng phải có giới hạn mà.

— Ước gì có điện thoại ở đây thì hay quá rồi, chỉ cần search một cái là ra luôn.

Tôi cứ thế mà đắm chìm trong những suy nghĩ hỗn độn của bản thân, đến khi cơn buồn ngủ bất giác ập đến và thiếp đi lúc nào không hay.

________________________________________

“ Buổi sáng – nhà trọ Vọng Thư ”

Mei lúc này bị đánh thức bởi những tia nắng chói chang len lỏi qua khung cửa sổ.

Cô ngáp dài một tiếng, rồi bất giác xoa xoa bụng như thể bản thân đã bỏ đói nó trong hàng thiên niên kỷ.

Nhìn sang phía bên bàn, từ bao giờ đã có sẵn một chậu nước và một tấm khăn vải đặt kế bình gốm. Thấy thế, Mei không chút do dự tiến đến nhúng chiếc khăn vào nước rồi nhẹ nhàng lau mặt.

Dòng nước mát lạnh lại cộng thêm tiếng chim hót ríu rít ở ngoài khiến Mei tỉnh táo bội phần mà thất vọng thốt lên.

- Mei : mình đã thật sự nghĩ rằng, chỉ cần ngủ một đêm ở đây bản thân sẽ được trở về thế giới thực.

- Mei : mình đang trông chờ vào điều gì vậy trời?

Ọt... Tiếng cái bụng đáng thương đang tru tréo vì đói, khiến Mei không còn tâm trí mà nghĩ đến việc này nữa, cô bước ra khỏi phòng và tìm thứ gì đó lấp bụng.

Đến tầng hai, trong một góc khuất kế bên một chậu cây. Cô thấy một người đàn ông có thân hình cường tráng, khuôn mặt nghiêm nghị với những nét trưởng thành đang tỏ ra khá sợ hãi mà đứng như trời tròng.

- Mei ( nghĩ thầm ) : mình nhớ rõ, trong game người này chính là đầu bếp của nhà trọ Vọng Thư. Tên là... Yanxiao...đúng không ta?

- Mei : mặc kệ đi, anh ta tên gì cũng được. Miễn có thể nấu cho mình chút gì đó, là ok rồi.

Nói rồi, cô không nghĩ nhiều mà tiến đến bắt chuyện với người đàn ông. Thấy cô đột nhiên xuất hiện, người đàn ông giật mình một cái nhưng nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

- Mei : xin chào, tôi nghe mọi người nói rằng anh chính là đầu bếp ở đây, tên là Yanxiao đúng không?

- Đầu bếp : đúng vậy, có chuyện gì sao?

- Mei : tôi đói quá, anh có thể nấu chút gì đó được không.

- Yanxiao: không được.

- Mei ( không nhịn nổi mà thốt lên ) : why...tại sao?

- Yanxiao ( hơi khó hiểu nhưng vẫn đáp lại ) : trong bếp hết nguyên liệu để nấu nướng rồi.

- Mei ( khoanh tay lại một cách nghiêm túc ): anh có thể nói lí do nào đáng tin hơn được không? Ví dụ như tay bị thương hay chân anh bị gãy chẳng hạn.

- Yanxiao : hiện tại tôi đang trong thời gian nghỉ ngơi , xin dừng làm phiền.

- Mei ( bất lực không thể thốt lên thành lời ) :.....

- Mei ( nghĩ thầm ) : đói quá đi mất, đói đến phát điên luôn rồi, mình phải tung ra tuyệt chiêu này thôi.

- Mei : này, ngài đầu bếp anh không biết gì sao? Tôi chính là khách quý của bà chủ đó.

- Mei: Nhớ lúc tôi mới ngủ dậy, cô ấy đã đặt biệt căn dặn tôi rằng nếu muốn ăn gì thì cứ xuống nói với đầu bếp là được.

- Yanxiao ( hoài nghi ) : thật sự là bà chủ đã căn dặn như vậy sao?

- Mei ( gật đầu lìa lịa ) : tất nhiên rồi.

Cả hai cứ thế nhìn nhau mà không rời mắt, như thể nếu ai né tránh sẽ là kẻ thua cuộc. Nhưng không lâu sau đó Yanxiao là người từ bỏ trước, anh ta bất lực mà cất tiếng.

- Yanxiao ( thở dài ) : thôi được rồi, nói thật với cô vậy, nhà bếp hiện tại đang có ma nên tôi không dám xuống đó nữa.

- Mei : hả?

- Yanxiao : điều tôi nói là thật đó, lúc tôi đang gọt củ cải thì có bóng một đứa bé lướt qua trước mắt, nó còn đứng lại trêu đùa tôi nữa chứ.

- Mei : anh có nhìn lầm không vậy?

- Yanxiao ( quả quyết ) : vạn phần là không, tôi đã bị nó chọc phá trong nguyên buổi sáng nay đó.

- Mei ( tỏ vẻ không tin ) : để tôi xuống xem thử coi sao.

Nói rồi không để Yanxiao đáp lại, Mei đã một mạch nhắm hướng nhà bếp mà bước đi.

Đến nơi, cô bất giác rùng mình một cái vì không khí vừa u ám lại vừa lạnh lẽo nơi đây. Mei chửi thầm tên Yanxiao một tiếng, vì tại những câu nói linh tinh của hắn mà khiến cô nghĩ đến những điều đáng sợ.

Bỗng một tiếng hát nho nhỏ cất lên tựa như vừa bước ra khỏi âm ti địa ngục vọng về.

- Tiếng hát bí ẩn : đại hilichurl bị bệnh, nhị hilichurl trông chừng....

Tiếng hát vừa cất lên, đã có một bóng ma bé gái thình lình xuất hiện trước mặt Mei. Bàn tay nhỏ nhắn mờ mờ như sương giá của nó nhẹ nhàng đưa lên, ra hiệu ‘suỵt’ với cô, như thể nếu Mei mà bép xép cái miệng thì nó sẽ tiễn cô đi một đoạn.

Thấy thế Mei tái xanh mặt mày mà lùi lại vài bước, va trúng kệ bếp làm đổ hết mớ rau củ đã được sắp xếp gọn gàng. Cô hét lên thất thanh, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

- Mei ( sợ hãi ) : a..m..a...là ma thật kìa má ơi.

Không chần chờ thêm phút giây nào, Mei phóng đi như một cơn gió mà chạy lao ra khỏi nhà bếp.

- Yanxiao ( đồng cảm mà cất tiếng ): thấy vẻ mặt cắt không còn giọt máu nào của tiểu thư đây, thì hẳn là đã gặp nó rồi chứ gì.

Mei lúc này mặt mày bơ phờ mà gật đầu không nói gì, như thể còn đang bàng hoàng về điều mình vừa thấy.

- Yanxiao: thôi được rồi, cái bánh mora này cho cô, cầm lấy ăn lót dạ đi.

- Mei ( vẫn còn hơi bàng hoàng ) : cảm...cảm ơn nhiều.

Nói rồi,cô chậm rãi cắn một miếng mà nuốt xuống. Mắt Mei sáng lên, cảm nhận rõ hương vị mặn ngọt của thịt rim hoà quyện với vỏ bánh mềm mại, lại cộng thêm chiếc bụng đói, khiến cô phải cắn thêm miếng nữa mà giảm bớt sự sợ hãi đi bội phần.

- Mei ( nghĩ thầm ): ngon quá nhưng cũng sợ vãi, sao tình tiết này giống với cốt truyện ma thần ở Liyue, chương Vọng Thư vậy ta? Hình như chính là nó thì phải.

Lúc này Verr Goldet từ phía thang gỗ bước đến, nhìn thấy cả hai người thất thần ngồi bệt trên ghế, cô không khỏi thắc mắc mà lên tiếng.

- Verr Goldet: ái chà, là Mei tiểu thư và Yanxiao sao. Hai vị làm gì ở đây thế?

- Yanxiao : tôi chỉ đang....hóng mát xíu thôi.

- Mei ( lúc này đang gặm dở chiếc bánh mà lên tiếng ) : bà chủ, ma...có ma trong nhà bếp đó !

- Verr Goldet : haha, hai vị bị chuyện nhỏ như vậy doạ đến nói lắp bắp luôn rồi sao?

- Mei ( thắc mắc lên tiếng ) : bà chủ không sợ à?

- Verr Goldet: thần thần quỷ quỷ như vậy, tôi gặp qua nhiều rồi.

-Verr Goldet ( thở dài một cách mệt mỏi ) : haizz, tiểu quỷ đó lại lộng hành rồi. Chắc tôi phải cử người đi một chuyến đến thương cảng, để mời vài vị phương sĩ đến trừ tà mới được.

- Mei ( nghĩ thầm ) : trừ tà sao? A! Đúng rồi, trong cốt truyện gốc nhà lữ hành đã sử dụng ấn hàng ma trong nhà trọ để áp chế tiểu quỷ.

- Mei ( nghĩ thầm ) : Nếu mình giúp được họ, mình có thể đề nghị họ cho mình ở lại lâu hơn. Sau đó, biết đâu mình lại tìm được manh mối để quay về thế giới thật thì sao.

- Mei ( nghĩ thầm ) : được rồi, quyết định vậy đi.

- Mei : bà chủ, hay để tôi đi trấn áp bóng ma đó giúp cho cô nha.

- Verr Goldet ( hoài nghi mà hỏi lại ) : Mei tiểu thư cô chắc chứ? Liệu có ổn không?

- Mei : không sao đâu, bà chủ chỉ cần cho tôi mượn ấn hàng ma ở nhà trọ là được.

- Verr Goldet: ấn hàng ma? Sao tiểu thư lại biết nhà trọ của chúng tôi có thứ đó.

- Mei ( nghĩ thầm ) : a...lỡ mồm mà nói ra mất tiêu rồi.

- Mei : tôi...tôi nghe mọi người nói rằng trong nhà trọ Vọng Thư ẩn chứa một ấn chú, gọi là hàng ma. Nó có thể trấn áp ma quỷ không cho chúng đến gần, nên tôi nghĩ nó sẽ giúp được bản thân khi đối đầu với bóng ma đó.

- Verr Goldet: ồ, ra vậy sao.

- Verr Goldet ( suy ngẫm một chút rồi mỉm cười ): Nếu Mei tiểu thư đã dám đề nghị, thì ắt hẳn có đôi phần bản lĩnh. Thôi thì, thử một lần vậy.

- Mei: khoan đã, vậy nếu tôi có thể trấn áp được nó. Bà chủ có thể cho tôi tá túc ở đây một thời gian được không?

- Verr Goldet ( mỉm cười ) : cái này thì còn tùy vào năng suất làm việc của tiểu thư đây nữa.

- Yanxiao : Nếu tiểu thư có thể đuổi được nó đi, thì tôi sẽ chiêu đãi cô bất cứ món nào trong thục đơn của nhà trọ, cô thấy sao?

- Mei ( háo hức ) : anh hứa rồi đó, bà chủ Verr Goldet nhớ làm chứng cho tôi nha. Vậy không làm phiền hai vị nữa, tôi đi đây.

Nói rồi, Mei theo chỉ dẫn của Verr Goldet tiến đến phía bên phải cầu thang rồi lấy ấn hàng ma. Cô bất giác hồi hộp, tay nắm chặt ấn chú, cố giữ cho tâm trí mình ổn định, rồi từ tốn bước xuống cầu thang mà lên đường đi tìm gặp hồn ma.

________________________________________

Tôi cầm ấn hàng ma trong tay nhưng vẫn loay hoay chưa biết cách sử dụng nó như thế nào.

- Lạ thật, trong game nhà lữ hành chỉ cần giơ nó lên là được rồi mà nhỉ.

Bỗng, ấn chú phát ra ánh sáng vàng nhạt, từng gợn sóng năng lượng từ từ toả ra xung quanh, như đang dò tìm oán khí quanh quẩn nơi đây.

Lúc này tôi phát hiện thấy một luồng hắc khí đang toả ra từ một phía...đó chính là cây cầu dẫn tới Quy Li Nguyên.

- Là hướng đó.

Tôi nuốt nước bọt, chân có phần hơi do dự nhưng rồi vẫn tiếp tục bước đến cây cầu gỗ.

Bước đến Quy Li Nguyên, tôi thấy được một vùng đồng bằng rộng lớn hiện ra, những cơn gió lạnh thổi qua khiến tôi bất giác lạnh gáy, đi tiếp được một chút lại là một khu rừng u tối và vắng vẻ.

Càng đi sâu, khu rừng lại càng âm u như nuốt lấy tôi. Sương mù mỗi lúc một dày đặc, thi thoảng lại nghe thấy tiếng cười khúc khích của trẻ con, rồi lại đến những tiếng hát u uất đâu đó cất lên.

- Bóng ma: đại hilichurl bị bệnh, nhị hilichurl trông chừng....

Tôi siết chặt ấn hàng mà trong tay, thở ra một cái rồi lấy hết can đảm bước tiếp.

Đang đi thì chân tôi vấp phải một thứ gì đó, lúc này một tinh linh nham lập loè xuất hiện soi sáng cho tôi thấy thứ trước mắt. Đó là một con Thủ vệ Di Tích to lớn đang bất động, chưa được kích hoạt mà ngồi bên một gốc cây.

Ngay lúc này ấn hàng ma phát sáng một cách mãnh liệt, như thể đang xua đuổi thứ gì đó rất nguy hiểm ra khỏi đây.

Luồng hắc khí đột ngột bùng phát bao trùm lấy khu rừng, khi bóng ma đó xuất hiện, nó cười khanh khách rồi cất tiếng.

- Bóng ma: có muốn chơi với Ming không?

Bóng ma nói xong thì tan vào không khí, rồi nhập Thủ vệ Di Tích đang bất động gần đó. Đôi mắt nó phát sáng, tiếng máy móc rền vang khi cơ thể cồng kềnh bắt đầu chuyển động.

Tay chân tôi run lên bần bật, tim đập dồn dập như muốn thoát khỏi lồng ngực, chỉ mong có thể tiếp tục thở nổi.

Tôi vừa nhấc chân lên chạy được một đoạn, thì lại bị những luồng hắc khí bảo vây. Tên Thủ vệ đã tiến đến gần, giơ nắm đấm lên tấn công tôi.

Đúng lúc này, ấn hàng ma bay lên, lơ lửng trên không trung tạo ra một kết giới bảo vệ bao quanh tôi.

Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì tên Thủ vệ lại giáng liên tiếp những cú đấm nặng như búa tạ lên kết giới. Mỗi lần va chạm, ánh sáng lại chớp lóe liên hồi.

Tôi run rẩy, cảm giác an toàn như sợi chỉ mong manh. Thầm cầu nguyện rằng kết giới này có thể bảo vệ mình sống sót.

Nhưng vào lúc này, một tiếng rắc giòn tan vang lên... Kết giới đã bị phá hủy. Tôi chưa kịp phản ứng lại mà đứng lên bỏ chạy, thì đã thấy một nấm đấm tung về phía mình.

Tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết, như thể nó muốn nổ tung và đình công ngay tại chỗ. Tôi thả lỏng cơ thể, cam chịu số phận đến với mình như một nạn nhân của lag spike trong game.

- Mong rằng sau khi chết, mình sẽ được trở về thế giới cũ, hoặc ít nhất có thể win 50/50 trong banner sắp tới.

More Chapters