“Canh hai – Nhà trọ Vọng Thư”
Cơn buồn ngủ kéo đến nặng trĩu, khiến tôi gần như dán chặt vào mặt bàn gỗ cũ kỹ trong căn phòng nhỏ. Ngáp dài liên tục, mắt dụi đến cay xè, tôi cố gắng lắm mới đổ được dòng nước nóng từ chiếc ấm sứ vào tách trà. Hơi khói nghi ngút bốc lên, phả vào mặt hơi nóng rát, nhưng thứ hương thơm thoang thoảng, dịu nhẹ tỏa ra lại như một liều thuốc đánh thức mọi giác quan đang uể oải của tôi.
- Haizz, cuối cùng thì cũng có chút thời gian tĩnh lặng để xâu chuỗi mọi thứ lại với nhau.
Cái quest ở Sumeru đó tên là gì nhỉ? Mắt tôi nheo lại cố nhớ, một ký ức mơ hồ chợt lóe lên. À đúng rồi, hình như là ‘Một Phần Của Vương Quốc Dưới Lòng Đất’ thì phải. Lời thoại cụ thể của từng NPC thì tôi không dám chắc, nhưng diễn biến chính thì in sâu trong trí nhớ, một trong số ít những nhiệm vụ phụ mà tôi thực sự yêu thích.
Đó là câu chuyện về Nhà Lữ Hành đồng hành cùng một nhà thơ ở Mondstadt – một học trò cũ của Khemusanta. Qua lời kể đầy trăn trở của người học trò ấy, người chơi dần hiểu được mục đích sâu xa của ông: tìm kiếm sự thật đằng sau những lời đồn đại về người thầy đáng kính của mình.
Hành trình đó đã dẫn họ đến những cồn cát bỏng rát của sa mạc Sumeru, nơi họ khám phá ra cuốn sách cổ “The Vanity of the Wind” cùng bí mật kinh hoàng ẩn giấu trong nó – thuật “bụi vàng”.
Theo những gì tôi nhớ, đây là một loại thuật được sử dụng khá phổ biến ở Khaenri’ah vào khoảng năm trăm năm trước, một phương thức liên lạc bí mật với thế giới bên ngoài. Khả năng đặc biệt của ‘bụi vàng’ là che giấu đi nội dung thực sự của một bức thư, chỉ khi được hóa giải, những dòng chữ thực sự mới hiện ra.
Khemusanta trong một lần khám phá những hang động kỳ bí dưới lòng sa mạc Sumeru, đã vô tình tìm thấy bí mật này. Thời khắc thuật ‘bụi vàng’ được hóa giải cũng là lúc sự thật cay đắng được phơi bày. Khemusanta không phải là một kẻ bán rẻ danh dự để viết nên một tác phẩm vô giá trị như lời đồn.
Vào thời điểm đó, khoảng mười một năm trước, đã có một phe phái phản động âm thầm hoạt động ở Mondstadt. Chúng gieo rắc mầm mống bất ổn, cố tình tạo ra những hiềm khích và lan truyền những tin đồn thất thiệt, bôi nhọ hình ảnh đất nước tự do trong mắt các quốc gia khác. Chúng thậm chí còn đe dọa đến tính mạng gia đình Khemusanta, ép buộc ông phải chấp bút viết theo ý chúng.
Vì sự an toàn của những người thân yêu, người đàn ông ấy đã phải nuốt cay đắng, cắn răng bán đứng danh dự của mình. Ông bị giam cầm trong suốt bốn năm trời, sống trong bóng tối và cô độc để hoàn thành “tác phẩm rác rưởi” theo yêu cầu của chúng. Nhưng điều mà lũ phản động không thể ngờ tới, chính là Khemusanta đã âm thầm phủ lên những trang sách lớp thuật ‘bụi vàng’ tinh vi, ẩn giấu một tầng ý nghĩa sâu xa khác.
Sau khi có được cuốn sách, bọn trong phe phái đã nhanh chóng tung tin đồn ra bên ngoài: “Khemusanta, một trong những nhà văn nổi tiếng nhất của Mondstadt, đã bất mãn với chính quyền thối nát và viết một tác phẩm phê phán gay gắt đất nước tự do này”.
Nhận thấy mối nguy hại tiềm tàng từ những lời lẽ trong cuốn sách, Đội Kỵ Sĩ Tây Phong đã vào cuộc, nhanh chóng phong tỏa mọi nhà xuất bản và ra lệnh cấm lưu hành vĩnh viễn “The Vanity of the Wind” trên toàn Mondstadt.
- Đó là lý do ‘The Vanity of the Wind’ chỉ còn tồn tại một bản gốc duy nhất ở đây.
Nhưng theo những gì tôi nhớ, Đội Kỵ Sĩ Tây Phong vào khoảng mười một năm trước cũng đang trải qua một giai đoạn khủng hoảng. Tinh thần hiệp sĩ cao thượng đã phai nhạt trong lòng một số kỵ sĩ cấp cao, và bộ máy tổ chức đã xuất hiện những dấu hiệu thối rữa từ bên trong.
Thay vì đứng ra bảo vệ và giúp đỡ một công dân vô tội như Khemusanta, những thành phần tha hóa đó lại nhẫn tâm đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu ông, lừa dối người dân rằng ông là một kẻ phản quốc, một kẻ hám tiền đã bán rẻ lương tâm và danh dự.
Từ đó, những lời đồn đại xấu xa về Khemusanta không ngừng lan rộng, vấy bẩn thanh danh của ông.
Mệt mỏi xoa xoa thái dương, tôi cố gắng xua đi những dòng suy nghĩ hỗn loạn đang bủa vây lấy tâm trí. Lượng thông tin khổng lồ ùa về liên tiếp khiến đầu óc tôi có chút choáng váng. Vội với lấy một miếng bánh hoa sen do Yanxiao làm, vị ngọt dịu tan chảy trên đầu lưỡi mới giúp tôi cảm thấy tỉnh táo hơn đôi chút.
- Tựu chung lại, nội dung thật sự của quyển sách chính là cuốn nhật ký đẫm nước mắt của Khemusanta, ghi lại toàn bộ sự thật về những gì ông đã phải trải qua.
- Nhưng sao ổng không hé lộ thêm bất kỳ điều gì về thuật ‘bụi vàng’ vậy trời? Không một dòng nào về cách hóa giải nó được nhắc đến sao?
- Đó mới chính là thứ quan trọng nhất mà mình cần biết lúc này.
Chán nản, tôi lại gục mặt xuống bàn, ánh mắt vô hồn dõi theo những ngọn đèn tiêu màu cam ấm áp đang lơ lửng bên ngoài khung cửa sổ. Một cảm giác bình yên kỳ lạ bao trùm lấy không gian, nhưng trong lòng tôi vẫn chất chứa một nỗi niềm khó tả.
- Nhìn đẹp thật, nó giống như một ngọn đuốc nhỏ, có thể soi sáng mọi ngóc ngách, thiêu rụi những thứ xấu xa.
- ...Khoan đã, thiêu rụi những thứ xấu xa sao?
Câu nói này hình như tôi đã nghe thấy ở đâu đó rồi thì phải? Mày mò lục lại những ký ức rời rạc, sau một hồi lâu chìm đắm trong dòng suy nghĩ miên man, cuối cùng tôi cũng tìm được câu trả lời cho riêng mình – đó chính là một câu nói của Dainsleif trong chương cốt truyện của Nhà Lữ Hành, khi được hỏi về ý nghĩa của ngọn lửa.
- Dainsleif: Ở quê hương tôi, ngọn lửa có ý nghĩa là sự thanh tẩy, giải thoát. Nó có thể thiêu rụi sự xấu xa, mang lại sự tinh khiết.
Câu nói đó cứ văng vẳng bên tai, như một tiếng vọng không ngừng. Nếu ngọn lửa là sự thanh tẩy, thiêu rụi mọi điều xấu xa... một ý nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu tôi.
- Nếu ví thuật ‘bụi vàng’ là một lời nguyền, hay một dạng ma thuật hắc ám, thì chẳng phải...
Ánh mắt tôi bất giác hướng về phía quyển sách cổ đặt trên bàn. Lòng dâng lên một chút bồn chồn khó tả, nhưng quyết tâm trong tôi lại trỗi dậy mạnh mẽ. Bàn tay run run đưa ra, xé đi một góc nhỏ của một trang sách đã úa vàng, rồi cẩn thận đưa về phía ngọn đèn dầu đang cháy leo lét bên cạnh.
- Huhu, xin lỗi Elzer. Nhưng dù gì thì anh cũng muốn đốt nó đi mà, đúng không? Để tôi thử nghiệm giúp anh trước một bước nha.
Mẩu giấy nhỏ cháy dần, những đốm lửa li ti nhảy múa rồi tắt lịm. Tro tàn... À không. Thay vì tro tàn lạnh lẽo, thứ hiện ra trước mắt tôi lại là những ký tự mờ ảo, đang dần hiện rõ trên nền giấy cháy dở. Một bí mật! Chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu này, đôi mắt tôi không khỏi mở to kinh ngạc, khóe miệng bất giác nở một nụ cười rạng rỡ.
- Được rồi!
---
“Cùng lúc đó – Trong một căn phòng ở tầng cao nhất nhà trọ Vọng Thư”
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng nhỏ, đặc quánh và nặng nề đến mức tiếng tách trà sứ khẽ chạm vào chiếc đĩa kê cũng tạo ra một âm thanh vang vọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Ánh trăng nhợt nhạt từ bên ngoài khung cửa sổ chỉ vừa đủ hắt vào, làm nổi bật thêm sự căng thẳng đang hiện hữu rõ trên gương mặt mỗi người.
Verr Goldet lúc này sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt dò xét liếc nhìn hai vị khách quý đang ngồi đối diện. Trái ngược với vẻ căng thẳng của vợ, Huai’an vẫn giữ nụ cười tươi rói trên môi, nhưng ánh mắt ẩn sau làn mi khẽ nheo lại, âm thầm quan sát.
Huai’an nhẹ nhàng rót thêm trà vào tách, tiếng nước chảy róc rách khẽ khàng. Vừa rót ông vừa cất tiếng:
- Huai’an: Đây là trà thượng hạng do phu nhân ta đích thân mang về đó. Hai vị cứ tự nhiên nhé.
Elzer mỉm cười nhã nhặn đáp lại, giọng điệu lịch thiệp thường thấy.
- Elzer: Haha, sự hiếu khách của nhà trọ Vọng Thư quả nhiên là danh bất hư truyền mà.
Verr Goldet vẫn giữ nguyên nét mặt nghiêm túc, không hề nao núng.
- Verr Goldet: Hai vị khách quý lặn lội đường sá xa xôi đến đây, chắc hẳn là vì chuyện hợp tác đã đề cập nhỉ?
Diluc không chút do dự, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Verr Goldet.
- Diluc: Phu nhân nói rất đúng, chúng tôi đến đây chính là vì việc đó.
- Verr Goldet (trong lòng dâng lên chất nghi ngờ, thầm nghĩ): Tên này đích thân đến tận đây... chẳng lẽ là vì lần trước mình chưa đồng ý lời đề nghị của Elzer sao?
Huai’an khẽ cười, xua tan bầu không khí có phần căng thẳng.
- Huai’an: Haha, dù sao thì việc hợp tác này cũng nên được bàn bạc rõ ràng. Không nên kéo dài quá lâu nữa.
- Diluc (giọng điềm tĩnh): Vậy về việc hợp tác mà chúng tôi đã đề cập trước đó, các vị thấy thế nào?
Huai’an nghe thấy câu hỏi đó thì âm thầm đánh giá người thanh niên trẻ tuổi trước mặt.
- Huai’an: Diluc... không phải là một người đơn giản. Liệu việc hợp tác này có thực sự chỉ đơn thuần là muốn hợp tác làm ăn không? Hay đang ẩn chứa một kế hoạch nào khác sâu xa hơn?
- Verr Goldet (khẽ nhíu mày, vẻ mặt vẫn đầy sự cân nhắc): Hai vị đã đưa ra một lời đề nghị rất hấp dẫn, nhưng tôi vẫn còn vài điều băn khoăn. Một thương vụ lớn như vậy cần được xem xét kỹ lưỡng.
- Huai’an (gật đầu tiếp lời, ánh mắt nhìn Diluc và Elzer đầy ý thăm dò): Như các vị cũng đã thấy, Vọng Thư luôn coi trọng sự yên tĩnh và an toàn. Nơi này là điểm dừng chân của rất nhiều lữ khách, chúng tôi không muốn bất kỳ rắc rối không đáng có nào xảy ra.
- Elzer (đáp lại một cách lịch thiệp và đầy thiện chí): Chúng tôi hoàn toàn hiểu sự cẩn trọng của các vị. Chính vì vậy, chúng tôi đã có một kế hoạch vận chuyển và bảo quản hàng hóa một cách chuyên nghiệp nhất.
- Elzer: Mọi vấn đề an ninh phát sinh, chúng tôi xin chịu trách nhiệm hoàn toàn.
Diluc lúc này đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ khẽ chạm vào gỗ vang lên một cách dứt khoát trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt Huai’an và Verr Goldet, như thể thấu hiểu được những lo lắng ẩn sâu trong từng lời nói của họ.
- Diluc: Tôi hiểu sự lo ngại của hai vị. Có lẽ, các vị đã từng gặp phải những thương nhân chỉ nghĩ đến lợi nhuận trước mắt mà bỏ qua những yếu tố khác, nhưng tôi thì không.
- Diluc: Tôi coi trọng danh tiếng và uy tín của Tửu trang Dawn hơn bất cứ điều gì. Thương vụ này đối với chúng tôi không chỉ là lợi nhuận kinh tế, mà còn là một bước đi chiến lược quan trọng.
- Verr Goldet (ánh mắt vẫn đầy hoài nghi, cất tiếng): Đường từ Mondstadt đến Liyue rất xa xôi, thưa ngài Diluc. Nếu hàng hóa không may bị thất lạc hoặc hư hỏng trên đường đi, danh tiếng của quý trang có thể bị tổn hại và sự yên tĩnh vốn có của Vọng Thư cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
- Verr Goldet ( nhấn mạnh từng chữ ): Vậy ai sẽ chịu trách nhiệm cho những rủi ro đó?
Elzer nghe thế thì vội vàng cất tiếng, như muốn trấn an nỗi lo lắng của chủ nhà trọ.
- Elzer: Chúng tôi đã tính toán đến mọi rủi ro có thể xảy ra, và tất cả hàng hóa sẽ được bảo hiểm đầy đủ...
- Diluc: Không cần bảo hiểm.
Diluc bất ngờ cắt ngang lời Elzer, ánh mắt anh vẫn kiên định hướng về phía Huai’an và Verr Goldet. Giọng anh trầm và dứt khoát.
- Diluc: Sự yên tĩnh và an toàn của nhà trọ Vọng Thư là vô giá. Nếu có bất kỳ rắc rối nào xảy ra tại nơi này do việc hợp tác của chúng ta, chúng tôi, Tửu trang Dawn, sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm và bồi thường thiệt hại gấp đôi.
Lời nói đầy trọng lượng và sự tự tin của Diluc khiến cả Verr Goldet và Huai’an đều không khỏi bất ngờ. Verr Goldet lặng lẽ nhìn sang chồng, ánh mắt như ngầm hỏi ý kiến. Huai’an chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt tinh tường của ông vẫn không rời Diluc, như muốn dò xét thêm một chút nữa con người đầy bản lĩnh này.
- Huai’an (từ tốn lên tiếng, giọng điềm đạm): Lời nói của ngài quả thật rất có trọng lượng.
- Huai’an: Tuy nhiên, để có thể đi đến một quyết định cuối cùng, chúng tôi cần một bản kế hoạch chi tiết, một hợp đồng rõ ràng với đầy đủ các điều khoản. Và cũng sẽ cần một khoảng thời gian nhất định để xem xét kỹ lưỡng.
- Elzer (mỉm cười với vẻ mặt chân thành): Tất nhiên rồi, chúng tôi sẽ gửi bản kế hoạch chi tiết nhất đến hai vị trong thời gian sớm nhất.
- Verr Goldet (khẽ gật đầu, ánh mắt đã dịu đi đôi chút): Vậy xin phép hai vị, hai ngày sau, chúng tôi sẽ đưa ra câu trả lời cuối cùng.
Diluc đứng dậy, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh và tự tin như lúc ban đầu.
- Diluc: Được, vậy tôi sẽ đợi câu trả lời của hai vị.
Trong một căn phòng khác của nhà trọ, không gian lúc này yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở đều đều của hai vị khách quen thuộc khẽ vang lên. Sau khi nhấp một ngụm trà nóng, Diluc là người phá vỡ sự im lặng trước. Anh khẽ nghiêng đầu, nhìn sang Elzer với ánh mắt dò xét.
- Diluc: Đang có tâm sự sao?
Im lặng một thoáng, Elzer mới khẽ cất tiếng đáp lại, giọng có chút ủ rũ.
- Elzer: Lời nói của cô gái đó... làm cho tôi rất mơ hồ, thưa ngài.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ cả một vùng trời rộng lớn.
- Elzer: Nếu đúng là cha của tôi đã bị oan... thì liệu vào thời điểm đó, có ai đã tin tưởng và đứng ra nói giúp ông ấy không?
Diluc im lặng một lát, giọng trầm thấp khẽ đáp.
- Diluc: Có thể...
Câu nói ngắn gọn đó lại kéo anh vào một dòng ký ức đã bị chôn vùi sâu kín từ rất nhiều năm trước, cái thời điểm anh vẫn còn là một kỵ sĩ Tây Phong trẻ tuổi.
---
Hình ảnh chàng thiếu niên Diluc với gương mặt cương nghị, đôi mắt đỏ rực đầy phẫn nộ, đang sừng sững đứng trước mặt một vài kỵ sĩ cấp cao hiện ra rõ mồn một. Giọng anh vang lên, không giấu nổi sự bất bình.
- Diluc: Các ngài nói vậy nghĩa là sao chứ!?
- Một kỵ sĩ trung niên với vẻ mặt lạnh lùng đáp lại: Rõ ràng như vậy rồi mà cậu vẫn không hiểu sao? Hãy dừng ngay cuộc điều tra vô ích đó lại đi, để mọi chuyện dần lắng xuống.
Diluc siết chặt nắm đấm, giọng nghẹn lại vì tức giận.
- Diluc: Chúng ta có bằng chứng nào cho thấy ông Khemusanta đã nhận tiền từ phe phản động không!? Vì sao các ngài lại vội vàng đưa ra kết luận như vậy chứ!?
- Một kỵ sĩ khác, vẻ mặt có phần mệt mỏi, lên tiếng: Vì sự ổn định của Mondstadt, chúng ta không thể để danh tiếng của Đội Kỵ Sĩ bị ảnh hưởng bởi những tin đồn vô căn cứ.
- Eroch (ánh mắt sắc lạnh, nhìn thẳng vào Diluc): Diluc à, sự thật đôi khi không phải là điều quan trọng nhất. Cậu cũng sắp đến buổi lễ trưởng thành rồi, đừng để Crepus phải lo lắng thêm nữa.
Khi nghe được những lời lẽ lạnh lùng và đầy toan tính đó, Diluc cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim mình. Anh ngơ ngác, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Chẳng phải Đội Kỵ Sĩ Tây Phong được thành lập để bảo vệ sự tự do, hòa bình và hạnh phúc của người dân Mondstadt sao? Niềm tin của Diluc vào tổ chức mà anh luôn tôn kính giờ đây trở nên mong manh hơn bao giờ hết, như một chiếc bình thủy tinh sắp tan vỡ.
Không nói thêm một lời nào nữa, Diluc siết chặt hai bàn tay đến nỗi các khớp ngón tay kêu răng rắc. Anh nghiến răng quay đầu rời khỏi căn phòng, bước chân nặng trĩu như mang theo cả một bầu trời thất vọng. Trước khi khép cánh cửa lại sau lưng, anh chỉ khẽ thốt lên một câu, giọng đắng ngắt, như một lời ai oán.
- Diluc: Đây chính là ‘lý tưởng của Vennessa’ mà các người luôn miệng hướng đến sao?
