Thiên Kiếm Tông vốn là nơi tôn sùng thực lực, vạn người khao khát bước vào. Trong một hệ thống thứ bậc nghiêm ngặt như vậy, sự xuất hiện của Lục Vân giống như một hòn đá ném vào mặt hồ đang yên ả, tạo nên những gợn sóng đố kỵ không dứt. Tin tức về một đứa trẻ sáu tuổi, linh căn chỉ dừng lại ở mức "trung phẩm" nhưng lại được đích thân Tông chủ Tuyết Nhược Vũ nhận làm đệ tử thân truyền duy nhất, đã lan truyền khắp các đỉnh núi với tốc độ chóng mặt.
Ở các phong khác, không ít đệ tử nội môn – những kẻ vốn tự hào về Thiên linh căn hay các loại thể chất đặc dị – cảm thấy bất công. Họ phải trải qua hàng chục cuộc khảo hạch sinh tử, đổ bao mồ hôi và máu mới có thể bái vào môn hạ của một vị trưởng lão. Vậy mà một đứa trẻ làng quê, tư chất tầm thường, lại nghiễm nhiên ngồi lên vị trí đệ tử thân truyền của Tông chủ, hưởng dụng tài nguyên vô tận trên đỉnh Tuyết Liên.
"Hừ, chẳng qua là gặp may thôi. Nghe nói Tông chủ vì mới nhậm chức, muốn tìm một đứa trẻ dễ bảo để làm bù nhìn cho vị thế của mình."
"Linh căn trung phẩm thì tu luyện được gì? Chắc chắn là dùng đan dược để đắp lên thôi. Loại 'thiên tài' dùng thuốc này, cả đời cũng chẳng bước qua nổi Trúc Cơ đâu!"
Những lời ra tiếng vào ấy không chỉ dừng lại ở những lời bàn tán sau lưng.
Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả rặng núi, Lục Vân mang theo lệnh bài của đỉnh Tuyết Liên đi xuống Diễn Võ Trường ở ngoại vi nội môn để tìm một vài loại dược liệu cơ bản tại các sạp hàng trao đổi. Đây là lần đầu tiên cậu xuất hiện ở nơi đông người kể từ khi nhập môn sáu tháng trước.
Ngay khi bóng dáng nhỏ thốn của Lục Vân xuất hiện, không gian tại Diễn Võ Trường bỗng chốc lặng ngắt, sau đó là những tiếng xì xào vang lên như ong vỡ tổ.
"Nhìn kìa, là đệ tử của Tông chủ đó sao? Trông chẳng có gì đặc biệt, gầy gò như con khỉ nhỏ."
Một nhóm đệ tử nội môn, dẫn đầu là Trần Hạo – kẻ vừa mới đột phá Ngưng Khí tầng thứ tư và là con trai của một vị chấp sự — bước ra chặn đường Lục Vân. Hắn nhìn xuống cậu bé sáu tuổi với ánh mắt khinh khỉnh, giọng nói đầy sự mỉa mai:
"Dừng bước! Ngươi chính là Lục Vân? Kẻ sáu tháng nay chỉ biết trốn trên đỉnh Tuyết Liên ăn đan dược thượng hạng như ăn kẹo đó sao? Nhìn làn da hồng hào kia kìa, chắc hẳn dược lực tích tụ nhiều lắm mà không tiêu hóa hết được đúng không? Có cần sư huynh đây giúp ngươi 'vận động' một chút để tiêu thuốc không?"
Đám đông xung quanh cười rộ lên. Những ánh mắt soi mói, giễu cợt đổ dồn về phía cậu bé. Họ muốn thấy Lục Vân sợ hãi, muốn thấy cậu khóc lóc hoặc chạy về tìm sư tôn che chở. Như vậy, họ mới có thể tự an ủi rằng sự đố kỵ của mình là đúng đắn.
Thế nhưng, Lục Vân chỉ đứng đó, bình tĩnh đến lạ kỳ. Cặp mắt đen láy của cậu nhìn thẳng vào Trần Hạo, không có lấy một tia gợn sóng. Sự tĩnh lặng mà cậu rèn luyện được dưới Thác Hàn Băng đã thấm vào tận xương tủy. Đối với Lục Vân, những lời nhục mạ này còn chẳng ồn ào bằng tiếng nước đổ, và sự áp bức này còn chẳng lạnh lẽo bằng hơi sương đỉnh Tuyết Liên.
"Tránh đường." Lục Vân nhẹ nhàng nói, giọng nói trẻ con nhưng lạnh nhạt.
Trần Hạo như bị chạm vào vảy ngược, hắn cười lạnh: "Muốn ta tránh đường? Được thôi, chỉ cần ngươi chứng minh được mình không phải là kẻ 'ăn bám đan dược'. Thiên Kiếm Tông dùng kiếm nói chuyện, ngươi có dám rút kiếm ra không? À, ta quên mất, chắc ngươi còn chưa biết cầm kiếm thế nào nữa là!"
Lục Vân nhìn xung quanh. Cậu không mang theo bội kiếm, vì sư tôn chỉ ném cho cậu kiếm kinh chứ chưa trao thần binh. Cậu chậm rãi cúi xuống, nhặt một cành cây khô nằm lăn lóc bên cạnh sàn đá vôi. Cành cây khẳng khiu, dài chừng hai thước, trông thật nực cười khi đặt cạnh thanh trường kiếm sáng loáng của Trần Hạo.
"Kiếm chỉ là hình thức. Kiếm ý mới là gốc rễ." Lục Vân nhớ lại lời của vị trưởng lão ở Vạn Kiếm Phong.
Cậu nhắm mắt lại. Trong một khoảnh khắc, hơi thở của Lục Vân đồng điệu với hỏa linh khí trong không gian. Cậu nhớ về nhành cỏ dại dưới nắng mai, nhớ về những đóa sen lửa xoay vần trong hang động.
Xoẹt!
Lục Vân bước lên một bước, thân hình nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện. Cậu không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một chiêu "Hỏa Vân Nhất Trảm" – thức đơn giản nhất trong chương đầu của Hỏa Vân Kiếm Kinh.
Một luồng nhiệt lượng kinh người bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể cậu. Cành cây khô trong tay Lục Vân không hề gãy nát, ngược lại, nó bùng cháy lên một ngọn lửa màu đỏ thẫm tinh thuần. Ngọn lửa ấy không tỏa ra xung quanh mà ngưng tụ lại trên đầu cành cây, hóa thành một lưỡi kiếm bằng lửa dài ba thước.
Lục Vân vung cành cây xuống sàn đá vôi của Diễn Võ Trường.
Ầm!
Một tiếng động trầm đục vang lên. Khói bụi mịt mù bốc lên kèm theo mùi khét của đá bị nung nóng. Khi khói tản đi, tất cả mọi người có mặt tại đó đều hóa thành tượng đá.
Trần Hạo đứng chết trân, thanh kiếm trong tay hắn khẽ run rẩy. Lưỡi kiếm lửa kia không chạm vào hắn, nhưng luồng kiếm khí nóng bỏng đã cắt đứt một lọn tóc mai của hắn, khiến da mặt hắn bỏng rát.
Dưới chân Lục Vân, trên sàn đá vôi vốn nổi tiếng cứng rắn, một vết kiếm sâu hoắm, dài hơn trượng hiện ra. Điều đáng sợ nhất là mép của vết chém vẫn còn đỏ rực, đá vôi bị nung chảy thành một lớp thủy tinh lỏng sền sệt.
Dùng cành cây khô, chém đá như chém bùn, lại còn mang theo hỏa diễm ý cảnh... Đây là trình độ mà ngay cả những đệ tử nội môn tu luyện ba bốn năm cũng khó lòng đạt tới.
Lục Vân buông tay, cành cây khô đã hoàn thành sứ mệnh của nó, lập tức hóa thành tro bụi trong gió. Cậu không nhìn Trần Hạo lấy một lần, chỉ bình thản đi qua đám đông đang dạt ra hai bên như gặp phải quỷ thần.
"Tư chất trung phẩm, nhưng kiếm tâm là nhất phẩm." Một vị trưởng lão đứng quan sát từ xa thầm thốt lên, ánh mắt đầy chấn động.
Từ sau ngày hôm đó, không còn ai dám gọi Lục Vân là kẻ ăn bám đan dược nữa. Họ hiểu rằng, trên đỉnh Tuyết Liên lạnh lẽo kia, một con quái vật thực sự đang dần tỉnh giấc. Và áp lực từ ngoại môn không những không dập tắt được ngọn lửa của Lục Vân, mà ngược lại còn trở thành mồi lửa khiến nó bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
