Sau sự cố tại Diễn Võ Trường, Lục Vân trở về đỉnh Tuyết Liên giữa bóng đêm tĩnh mịch. Bước chân của cậu bé sáu tuổi dẫm lên lớp tuyết mỏng, phát ra những tiếng lạo xạo đều đặn. Cậu không hề cảm thấy đắc thắng khi khiến Trần Hạo và đám đệ tử nội môn phải câm lặng, cũng không cảm thấy tức giận vì những lời mỉa mai. Thay vào đó, một sự thông suốt lạ kỳ đang len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể cậu.
Lục Vân đứng trước cửa hang động, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi nhấp nhô dưới ánh trăng bạc. Cậu nhận ra rằng, trong thế giới tu tiên khốc liệt này, lời giải thích là thứ rẻ mạt nhất. Ngươi có linh căn gì, ngươi ăn bao nhiêu đan dược, ngươi nỗ lực ra sao... tất cả đều không quan trọng. Thứ duy nhất có thể định đoạt sự tôn trọng, sự sống còn và chân lý, chính là thanh kiếm trong tay.
"Kiếm tu, chỉ cần đủ mạnh để chém đứt mọi hoài nghi."
Câu nói ấy như một tia sét đánh tan lớp sương mù cuối cùng trong tâm cảnh của Lục Vân. Khi tâm không còn vướng bận, đạo tâm của cậu trở nên cứng cỏi và sắc bén như một thanh kiếm vừa được tôi luyện qua nước lạnh. Chính sự thông suốt này đã vô tình mở ra cánh cửa cuối cùng của tầng ngăn cách giữa phàm nhân và tu sĩ.
Lục Vân bước vào hang, ngồi xếp bằng trên phiến đá quen thuộc. Cậu không cần đốt đèn, bởi lúc này, từ sâu trong cơ thể cậu, một luồng ánh sáng đỏ thẫm đang bắt đầu rực cháy.
Vừa nhắm mắt lại, Lục Vân lập tức cảm nhận được sự biến đổi dữ dội. Dòng dược lực khổng lồ từ những viên đan dược thượng hạng bấy lâu nay tích tụ trong các thớ cơ, ẩn giấu trong tủy xương, giờ đây đồng loạt bị kích hoạt bởi ý chí kiên định của chủ nhân. Chúng không còn là những dòng chảy lững lờ nữa mà hóa thành những con mãnh long hỏa thuộc tính, gầm thét lao đi trong kinh mạch.
Uỳnh!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong thức hải. Dòng linh khí hỏa thuộc tính bắt đầu xoáy mạnh xung quanh thân thể Lục Vân. Nếu như trước đây, cậu phải vất vả dẫn dắt từng sợi linh khí, thì giờ đây, linh khí trong hang động, và thậm chí là linh khí hỏa hệ từ địa hỏa ngầm dưới chân núi, đang điên cuồng tràn về phía cậu như trăm sông đổ về biển lớn.
Trong cơ thể nhỏ bé của Lục Vân, một trận "đại hồng thủy" bằng lửa đang diễn ra. Linh khí len lỏi vào từng kinh mạch nhỏ nhất, gột rửa mọi tạp chất cuối cùng còn sót lại. Đan điền vốn dĩ là một khoảng không tĩnh lặng, nay bắt đầu xuất hiện một điểm sáng đỏ rực. Điểm sáng ấy xoay tròn với tốc độ cực nhanh, dần dần hình thành một cơn lốc xoáy màu đỏ thẫm.
Cơn lốc xoáy này chính là biểu hiện của "Ngưng Khí Khởi Nguyên". Nó không ngừng nén ép, cô đặc hỏa linh khí lại thành một dạng năng lượng lỏng sền sệt nhưng chứa đựng sức mạnh kinh hồn.
Lục Vân nghiến chặt răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán nhưng ngay lập tức bị hơi nóng bốc lên hóa thành hơi nước trắng xóa. Cảm giác như toàn bộ huyết quản đang bị nung đỏ, như xương cốt đang bị đập đi xây lại. Đau đớn tột cùng, nhưng ý chí của cậu vẫn vững như bàn thạch. Cậu nhớ đến nhành cỏ dưới nắng mai, nhớ đến ánh mắt của Sư tôn – người tuy lạnh lùng nhưng lại âm thầm bảo bọc cậu bằng những lọ đan dược quý giá nhất.
Cậu không thể thất bại. Cậu phải trở nên mạnh mẽ để xứng đáng với vị trí đệ tử thân truyền của Thiên Kiếm Tông, để bảo vệ ngọn lửa nhỏ nhoi trong tim mình.
Cùng lúc đó, trên đỉnh núi, Tuyết Nhược Vũ đang đứng trên ban công điện Tông chủ. Nàng bỗng nhiên xoay người, ánh mắt phượng sắc lẹm nhìn về phía hang động của Lục Vân. Nàng cảm nhận được một sự xáo trộn linh khí vô cùng lớn. Áp suất trong không khí bắt đầu tăng cao, tuyết rơi xung quanh hang động chưa kịp chạm đất đã tan chảy thành hơi nước.
"Đột phá sao? Áp lực này... không giống như Ngưng Khí bình thường." Tuyết Nhược Vũ khẽ lẩm bẩm, trong mắt hiện lên sự lo lắng lẫn kỳ vọng. Nàng vốn định ra tay hỗ trợ, nhưng khi thấy luồng linh khí vận hành cực kỳ trật tự và ổn định, nàng lại khựng lại. "Không, tâm cảnh của nó quá vững. Nó đang tự mình hoàn thiện quá trình này."
Bên trong hang, cơn lốc trong đan điền của Lục Vân đã đạt tới giới hạn. Màu đỏ của nó chuyển từ rực rỡ sang một sắc thẫm sâu thẳm, gần như hóa thành một màu vàng kim của hỏa diễm tinh túy nhất.
Răng rắc!
Một âm thanh giòn giã vang lên trong tâm khảm Lục Vân, tựa như tiếng vỏ trứng vỡ ra. Một luồng sức mạnh mới mẻ, thanh khiết và tràn đầy uy lực bùng phát từ đan điền, lan tỏa ra toàn bộ cơ thể.
Lục Vân mở bừng đôi mắt. Trong đồng tử của cậu, hai ngọn lửa nhỏ bùng lên rồi lặn sâu vào đồng tử đen láy. Một luồng khí thế sắc bén như kiếm quang phóng thẳng ra ngoài, chấn động cả vách đá hang động.
Nhất khí xung thiên!
Bầu trời đêm trên đỉnh Tuyết Liên bỗng nhiên bị xé toạc bởi một cột sáng màu đỏ thẫm, lao thẳng lên chín tầng mây, xua tan mọi mây mù và sương giá. Cột sáng ấy mang theo kiếm ý rực lửa, thông cáo với toàn bộ Thiên Kiếm Tông rằng: Một tu sĩ chân chính đã ra đời.
Lục Vân đứng dậy, cảm giác cơ thể nhẹ nhõm như lông hồng nhưng sức mạnh lại dồi dào như biển cả. Cậu nhìn đôi bàn tay mình, cảm nhận được dòng linh khí đang ngoan ngoãn vận hành theo ý nghĩ. Cậu đã chính thức bước chân vào Ngưng Khí cảnh — cảnh giới đầu tiên trên con đường trở thành Thần Tiên đầy gian nan.
Cậu bước ra khỏi hang, hít một hơi thật sâu không khí lạnh giá của đêm khuya. Phía xa, bóng trắng của Tuyết Nhược Vũ lơ lửng giữa không trung, ánh trăng chiếu rọi làm nàng càng thêm thoát tục. Lục Vân quỳ một gối xuống tuyết, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định vang lên giữa không gian:
"Đệ tử Lục Vân, cảm tạ Sư tôn đã thành toàn. Đệ tử đã không phụ lòng mong mỏi."
Tuyết Nhược Vũ hạ xuống mặt đất, nhìn đồ đệ bé nhỏ nay đã mang khí chất của một người tu hành thực thụ, nàng khẽ mỉm cười — một nụ cười ấm áp nhất từ trước đến nay. Nàng hiểu rằng, hành trình của Lục Vân bây giờ mới thực sự bắt đầu, và cái tên "Thành Tiên Sao Khó Đến Vậy" của truyện này, có lẽ sẽ sớm bị cậu nhóc này chinh phục bằng thanh kiếm trong tay.
