Cherreads

Chapter 19 - Chương 19

"Cậu đừng cảnh giác quá vậy chứ. Tôi chỉ lo cho cậu thôi. Nếu muốn trở thành chuyên nghiệp, cậu phải nghĩ đến danh tiếng của mình. Cậu không biết bọn săn ảnh để ý đến những cầu thủ có sở thích… 'khác lạ' đến mức nào đâu."

Giọng David điềm tĩnh, thản nhiên như đang nói một sự thật hiển nhiên, khiến Alex khựng lại. Cậu chưa từng nghĩ đến những điều như vậy. Dù đã đặt mục tiêu trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng vì còn ở đội hai, cậu chưa thể nào hình dung được một tương lai nơi mình bị các tay săn ảnh bám đuổi. Và cậu càng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ chính thức hẹn hò với Nathan. Có lẽ sâu trong tim, cậu vẫn khát khao điều đó, nhưng ngay cả việc thổ lộ, cậu còn chưa dám nghĩ tới nữa là.

Hơn nữa, cậu chưa từng thực sự nuôi hy vọng họ sẽ ở bên nhau. Nhưng gần đây, Nathan đã khác. Anh cứ liên tục cho Alex những cơ hội khiến cậu càng thêm khao khát anh. Đến mức cậu muốn gạt bỏ mọi rào cản về phân loại giới tính mà bấy lâu nay mình vẫn để ý, và nghiêm túc tỏ tình với anh.

Nhưng nếu họ thực sự ở bên nhau, và Nathan bị tổn thương khi mối quan hệ của họ bị giới truyền thông phơi bày, thì sao đây…?

Nghĩ đến đó, Alex lắc đầu. Dù sao thì đó cũng là chuyện chưa xảy ra. Hơn nữa, khả năng cậu thực sự trở thành cầu thủ chuyên nghiệp vẫn còn rất mong manh.

"Tôi không thể làm những gì mình muốn. Và đó không phải việc của cậu."

Alex phủ nhận thẳng thừng giả định của David. Cậu suýt nữa đã bị dao động vô íchrồi. Ngay từ đầu, việc David đột nhiên tỏ ra quan tâm đến cậu đã rất kỳ lạ. Trước thái độ cứng rắn của Alex, David khoanh tay, dùng ngón trỏ gõ gõ lên cánh tay, rồi lại nở nụ cười hiền lành.

"Ừ, tương lai là tùy thuộc vào cậu thôi."

 "Tôi vẫn đang cố gắng hết sức."

 "Lần này chúng ta cùng chơi chung có ổn không?"

David chuyển chủ đề. Đây là lần đầu họ nói chuyện, nhưng Alex đã thấy cậu ta là người khó nắm bắt theo nhiều cách. Có vẻ cậu ta thuộc tuýp người luôn muốn kiểm soát tình huống theo ý mình. Lời cảnh báo của Liam bỗng hiện về trong đầu cậu.

"Tại sao cậu lại nói vậy?"

 "Nếu cậu đồng ý một yêu cầu nhỏ của tôi, tôi sẽ nói với huấn luyện viên rằng tôi muốn tiếp tục chơi cùng cậu."

Alex nhìn chằm chằm David một lúc, rồi lắc đầu.

 "Không, thôi."

Nếu không thăng tiến bằng chính năng lực của mình, thì cuối cùng cũng vô ích. Cho dù có đạt được vị trí bằng cách đó, rồi cậu cũng sẽ bị tụt xuống thôi. David chụp lấy cánh tay Alex khi cậu định bỏ đi.

"Cậu nghĩ mọi thứ chỉ cần kỹ năng là đủ sao? Chà, có thể có những thiên tài như vậy. Nhưng nếu nghĩ thế, thì trên đời này đã có quá nhiều người thành công rồi. Tất cả là nhờ may mắn và cơ hội tìm đến. Đừng có ngốc nghếch thế. Tôi khuyên cậu, cứ nghe tôi đi."

 "Tại sao cậu lại quan tâm đến tôi như vậy? Chúng ta thậm chí còn chưa từng nói chuyện với nhau mà?"

Alex giận dữ đẩy tay David ra và hỏi ngược lại. David cười.

 "Đó không phải yêu cầu khó khăn gì. Nó cũng có lợi cho cậu ấy chứ."

 "Tôi không quan tâm. Tôi đi đây."

 "Nếu cậu thay đổi ý định, nhắn tin cho tôi trên Facebook nhé."

David giơ hai tay lên, lùi lại một bước. Đầu óc Alex rối bời. Cậu im lặng nhìn David một lúc, rồi lắc đầu, quay người bước đi.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Vân vê chiếc băng tay trên cổ tay, Alex bắt tàu điện ngầm về nhà. Nước và thức ăn đã hết, cậu cần đi siêu thị. Bước vào Sainsbury's, cậu lấy đại vài món. Thực tế mà cậu đã tạm thời lãng quên vì hạnh phúc bên Nathan, giờ lại ập đến sau cuộc gặp với David, khiến tâm trạng cậu chùng xuống.

 

Cậu muốn gặp Nathan. Cậu cảm thấy mọi thứ sẽ ổn thỏa nếu được ở bên anh. Nathan điềm tĩnh và thực tế, luôn đưa ra những lời khuyên hữu ích, và chỉ cần sự hiện diện của anh thôi cũng đủ khiến cậu bình tâm.

Số dư trên thẻ ghi nợ chỉ còn 20 bảng. Đã đến lúc phải xin bố tiền tiêu vặt rồi. Toàn bộ thời gian làm thêm của cậu đều dành cho bóng đá, và bố cậu sẽ nổi điên nếu cậu đề cập đến việc đi làm, nên cậu vẫn đang tiêu tiền của bố, nhưng chưa bao giờ cậu cảm thấy thực sự thoải mái. Nếu cậu cứ tiêu tiền như thế này, rồi kết thúc sự nghiệp chỉ là một cầu thủ bóng đá vô danh, chẳng đạt được thành tích gì, thì cũng hơi…?

Với tâm trạng nặng nề, Alex lấy thịt heo xay, nước, nấm và một túi salad. Cậu đang kiểm soát chế độ ăn, nhưng cũng không dám mua đồ ăn vặt vì ngại tiêu pha. Cậu do dự vài giây trước kệ bày đầy những thanh sô-cô-la rồi quay lưng bước đi. Thà dùng số tiền đó mua nước rửa chén còn hơn.

Xếp đồ vào túi, Alex chậm rãi trở về nhà. Bầu trời nhuộm một màu đỏ rực rỡ. Một sự tĩnh lặng cô độc bao trùm. Cảm thấy thiếu vắng một hơi ấm, Alex vô thức dùng tay phải nắm lấy cổ tay trái, nơi bàn tay Nathan đã từng chạm vào.

Mấy ngày gần đây bố cậu không về nhà. Mà dù có về, cũng là vào lúc khuya, ông chỉ say khướt rồi lăn ra ngủ, và hầu như không có cơ hội gặp mặt Alex vì đi làm từ sớm khi cậu còn chưa đến trường.

Nếu hôm nay bố cũng không về, cậu sẽ phải nhắn tin xin tiền. Nhưng có một đôi giày để ở lối vào. Vừa mở cửa, một tiếng vỡ loảng xoảng vang lên. Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào không gian ẩm mốc.

Alex đứng chết trân ở cửa. Cậu cảm nhận được một luồng pheromone căng thẳng, đầy đe dọa. Tay cậu bủn rủn. Đã lâu rồi, nhưng sự căng thẳng gay gắt này là thứ Alex đã trải qua suốt vài năm gần đây. Bố cậu luôn như thế mỗi khi cãi vã với mẹ hoặc gặp chuyện không vui. Ông ném đồ đạc, đấm vào cửa và gào thét. Tình trạng càng tệ hơn khi ông uống nhiều rượu.

Đang định quay người, rời khỏi nhà với chiếc túi trên tay, thì cánh cửa bỗng bật mở.

"Mày đi đâu mà giờ mới về!"

Giọng nói khàn đặc, thô bạo và đầy giận dữ. Alex im lặng. Mới bảy giờ tối. Thay vì giải thích rằng mình vừa tập xong và đi mua đồ, Alex chọn cách nói năng nhẹ nhàng để không chọc giận người đàn ông trước mặt.

"Con xin lỗi."

Nhưng hôm nay, điều đó dường như không hiệu quả. Bố cậu bước sát lại, chằm chằm nhìn cậu, rồi chửi thề và đánh mạnh vào đầu Alex. Alex im lặng chịu đựng cú đánh từ người đàn ông thấp bé hơn mình.

"Đồ vô dụng! Tại sao chẳng có tin tức tốt lành gì thế, tao đã đổ biết bao nhiêu tiền cho mày cơ mà? Mày có thực sự cố gắng không hả?"

Một cú đánh nữa giáng xuống đầu cậu. Mỗi lời người đàn ông thốt ra đều kèm theo hơi thở nồng nặc mùi rượu. Alex không cảm thấy tức giận, chỉ thấy bế tắc. Trước thực tại tăm tối này. Trước cuộc đời của chính mình.

"Hay là cả hai bố con mình cùng chết đi? Mày chết và tao cũng chết, thế có phải tốt hơn không. Đúng rồi, vậy đi."

Alex không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng người đàn ông dường như không thể kiểm soát cơn thịnh nộ, hét lên rồi quay người, bước những bước thô bạo về phía nhà bếp. Alex nhăn mặt trước từ "chết". Cậu nắm chặt cánh tay người đàn ông đang điên cuồng, thì thầm van xin. Giọng cậu đầy vẻ thảm thiết.

"Con biết lỗi rồi. Bố ơi, bố đợi thêm một chút nữa đi. Nếu mọi việc suôn sẻ, lần này con có thể được ra sân chính thức mà...!"

"Buông ra, đồ khốn!"

"Con xin bố, bố ơi. Con thực sự... con biết lỗi rồi."

Người đàn ông không thể nào thắng nổi sức mạnh của Alex. Alex chỉ cảm thấy một nỗi buồn mênh mông cho tất cả, dù biết tình hình đã đủ tồi tệ. Sự thật nghiệt ngã phơi bày trước mắt: người cha từng bế bồng và sưởi ấm cậu bằng những nụ cười hiền hậu, giờ đây chỉ còn là một bóng ma cọc cằn, không còn chút hơi ấm. Một mối quan hệ mà ngay cả việc mơ tưởng về một mầm mống hạnh phúc cũng trở nên xa xỉ và vô vọng.

Sau một hồi ồn ào hỗn loạn, người đàn ông thở hổn hển rồi đi vào phòng. Alex ngồi bệt xuống phòng khách, dõi theo xem bố mình có làm điều gì nguy hiểm để tự hại bản thân hay không. Cậu ngồi co ro dưới gầm ghế sofa, vùi mặt vào đầu gối. Đầu óc trống rỗng.

Vài giờ trôi qua. Alex cẩn thận mở cửa phòng bố. Người đàn ông đã ngủ thiếp đi. Những chai rượu rỗng nằm la liệt trên sàn.

Cậu lặng lẽ đóng cửa lại, rồi kiểm tra tủ lạnh và tủ bếp. Không còn chai rượu nào. Ít nhất thì mọi chuyện cũng tạm ổn. Cậu thả lỏng cơ thể đã căng cứng bấy lâu. À, đồ mua vẫn chưa bỏ vào. Alex nghĩ, rồi xếp đồ trong túi vào tủ lạnh.

Cậu chẳng buồn ăn uống gì. Sau khi uống một ly nước, cậu đi vào phòng mình. Alex ngồi trên giường, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Phong cảnh bên ngoài vẫn yên bình, nhưng trái tim cậu dường như đang cháy đen. Cậu chưa từng nghĩ đến cái chết, nhưng hôm nay, cậu thực sự đã kiệt sức rồi. Cảm giác vô dụng ngập tràn trong cậu.

Cậu muốn gặp Nathan.

Cậu ấn mạnh lòng bàn tay lên đôi mắt đỏ hoe. Sau khi dụi mắt cho khô đi, cậu lấy điện thoại ra. Hơi thở gấp gáp, cậu siết chặt chiếc điện thoại bằng cả hai tay. Sau một hồi do dự, cậu viết ra một câu, không mong đợi điều gì. Cậu mở ứng dụng nhắn tin.

Nathan, cậu có đang bận không?

Tin nhắn không được trả lời ngay. Alex nằm vật ra giường, mắt dán vào màn hình điện thoại. Cuộc trò chuyện với David Mack trước khi về nhà cứ quẩn quanh trong đầu cậu. Những tay săn ảnh, sự nghiệp chuyên nghiệp, một lời đề nghị, cơ hội...

Chỉ còn một tháng nữa là mùa giải mới khai mạc. Khi mùa thu đến, năm học mới sẽ bắt đầu, và khi học kỳ cuối cùng kết thúc, cậu sẽ chính thức trở thành người lớn. Cậu không thể tiếp tục trở thành gánh nặng cho bố mình được nữa.

Đôi khi, nỗi sợ hãi len lỏi vào lòng Alex. Về tình cảnh thực sự trong gia đình mình. Mỗi lần cậu hỏi đến chuyện tiền bạc hay công việc kinh doanh, bố cậu đều gạt đi, bảo rằng cậu không cần phải biết. Rằng đó là trách nhiệm của một người cha, một người đàn ông trong nhà.

Mình có thực sự… không có tài năng không?

Dù luôn tự nhủ rằng mình bình thường, nhưng Alex vẫn sợ phải đối mặt với sự thật phũ phàng đó. Cậu cũng biết nếu không có tài năng thực sự, tốt hơn hết là nên từ bỏ sớm. Nhưng cậu không nỡ làm bố mình thất vọng. Bởi vì bố là người duy nhất luôn đứng về phía cậu. Bởi vì bố chưa từng bỏ rơi cậu.

Cậu không muốn bị bỏ rơi. Cậu biết điều đó thật ích kỷ, nhưng vẫn muốn níu giữ. Cậu sợ sự cô đơn đến mức đó.

More Chapters