- Amy Wininges là một nhà nghiên cứu dược phẩm. Dù nghề nghiệp của các nạn nhân trước đó không trùng lặp, nhưng chúng ta không được phép bỏ qua bất kỳ mối liên hệ nào. Đừng vội vàng kết luận đây chỉ là một tội ác do kỳ thị hình thái.
Vấn đề phân biệt đối xử giữa Alpha, Beta và Omega luôn là ngòi nổ chính trị nhạy cảm tại London, nhất là khi Thị trưởng đương nhiệm là một Beta. Nếu vụ án này bị đẩy đi quá xa theo hướng thù ghét hình thái, hậu quả sẽ là một cơn địa chấn không thể cứu vãn.
Dư luận có vẻ đang nghiêng về giả thuyết đây là một tội ác xuất phát từ sự thù hận, nhắm vào những Beta bị biến đổi thành Omega. Tuy nhiên, phía cảnh sát vẫn chưa chính thức đưa ra bất kỳ quan điểm hay kết luận nào.
Alex vừa ghi chép vừa vô thức để mắt dừng lại ở bức ảnh của Nathan trên bảng. Đó là một tấm ảnh chân dung đen trắng, chất lượng in kém và mờ nhạt, nhưng gương mặt vô cảm cùng ánh nhìn sắc sảo của anh vẫn tỏa ra một sức hút kỳ lạ, lấn át tất cả. Anna thấy Alex nhìn chăm chú, liền nghiêng người thì thầm:
- Tuyệt phẩm đúng không? Hôm qua mấy cô bên đội hành chính phát cuồng lên vì vị bác sĩ này đấy.
Alex khẽ quay đầu nhìn Anna nhưng không đáp. Sự hòa đồng của cô đôi khi khiến cậu thấy mệt mỏi. Đúng lúc đó, giọng Janice đanh thép vang lên:
- Alex, cậu hãy đi gặp Nathan White một chuyến đi. Matthew sẽ giải thích chi tiết cho cậu. Anna, báo cáo tình hình của Amy Wininges xem sao.
Tai Alex như ù đi khi nghe tên Nathan gắn liền với nhiệm vụ của mình. Trước khi cậu kịp phản ứng, Anna đã nhanh nhảu báo cáo về việc di chuyển nạn nhân đến một nhà an toàn ở ngoại ô Slough để đảm bảo bí mật.
Khi Anna còn đang tiếp tục lời nói, Matthew đã kéo Alex ra khỏi không khí ngột ngạt của phòng họp. Bên ngoài, không khí nhộn nhịp hẳn lên so với trước, có vẻ như sự xuất hiện của một nhân chứng mới đã tiếp thêm sinh lực và sự hào hứng cho mọi người.
- Chuyện này là sao thế?
Alex gặng hỏi, trái tim cậu bắt đầu đập loạn nhịp. Một cảm giác hỗn độn giữa căng thẳng, sợ hãi và một chút vui sướng tội lỗi đang xâm chiếm lấy cơ thể cậu.
- À, hôm qua tôi có tạt qua chỗ gã nhân viên pháp y lập dị Ilay để lấy kết quả khám nghiệm. Hóa ra Ilay từng làm việc tại bệnh viện đó và biết rất rõ về Nathan. Trưởng phòng nghiên cứu hình thái ở đó cực kỳ ưu ái Nathan White. Ông ta nói rằng dù chưa hoàn thành khóa đào tạo chuyên gia, nhưng vì Nathan là một thiên tài hiếm có nên đã được đặc cách nhận vào phòng nghiên cứu trọng điểm.
"Phòng Nghiên cứu Kiểu hình" ám chỉ đến cơ quan thẩm quyền cao nhất của Bệnh viện Hoàng gia, một tổ chức không chỉ có ảnh hưởng lớn tại London và Vương quốc Anh, mà còn có tiếng vang trên toàn châu Âu. Trên thực tế, họ đã gửi yêu cầu đến phòng thí nghiệm của tổ chức này để phân tích hiện tượng đột biến kiểu hình, nhưng toàn bộ nhóm chuyên gia đều đang tham dự một hội nghị tại châu Âu, vì vậy chỉ có thể sắp xếp phỏng vấn vào tuần sau.
Hội nghị châu Âu này giống như một cuộc họp nghiên cứu bí mật, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài trong suốt thời gian diễn ra. Do đó, không có cách nào liên lạc với họ trừ khi người ta đến trực tiếp hoặc thông qua kênh chính phủ. Mặc dù tình hình rất cấp bách, Giám đốc Sở Cảnh sát vẫn muốn Phòng thí nghiệm khoa học hình sự của họ tự mình đạt được bước đột phá trước.
- Vậy nên tôi định cử cậu đến đó xin ý kiến chuyên môn từ anh ta. Nathan cũng đã đồng ý rồi.
- ...Cậu hoàn toàn loại anh ta khỏi danh sách nghi phạm rồi á?
Alex hỏi lại, giọng cậu run run. Cậu tin vào Nathan, nhưng bản năng cảnh sát buộc cậu phải xác nhận điều đó.
- Anh ta đã nộp lại giày để đối chiếu vết chân. Hơn nữa, bọn tôi đã xác minh được bằng chứng ngoại phạm chắc chắn: Nathan có mặt tại bệnh viện vào đúng thời điểm xảy ra vụ bắt cóc cũng như lúc các nạn nhân trước đó qua đời. Camera giám sát và đồng nghiệp đều xác nhận điều này. Trước mắt, chúng ta sẽ tham vấn chuyên môn từ anh ta, đợi đội nghiên cứu trở về sẽ đối chiếu lại sau. Đi thôi, không còn sớm đâu.
Chẳng đợi Alex kịp tiêu hóa hết thông tin, Matthew đã dứt khoát rời trụ sở. Miễn cưỡng bám theo, trong đầu Alex lại hiện lên hình ảnh Nathan, người vừa lướt qua cậu với vẻ lạnh lùng đến tê tái vào đêm qua.
Nhà của Nathan nằm ở khu Shoreditch. Chỉ cần rẽ khỏi phố High náo nhiệt, người ta sẽ lạc vào một khu dân cư lộng lẫy, nơi những ngôi nhà mới xây hoặc được cải tạo kỳ công tỏa ra vẻ thượng lưu. Matthew mất đến năm phút để đỗ chiếc xe của mình một cách hoàn hảo rồi mới bước ra ngoài.
- Có biến động gì không?
- Không, khu này yên tĩnh lắm.
Matthew vừa kiểm tra tình hình với đội hỗ trợ mặc thường phục vừa gật đầu hài lòng.
Anh ta mở cánh cổng gỗ trắng dẫn vào khu vườn nhỏ được chăm sóc trang nhã. Ngôi nhà không quá đồ sộ nhưng lại toát lên vẻ tinh tế dành riêng cho một người. Vừa bấm chuông, Matthew bỗng thốt lên một tiếng chửi thề đầy bực dọc.
- ...Có chuyện gì thế?
Alex vốn đang đóng băng vì căng thẳng, phản ứng chậm chạp hỏi lại.
- Tôi quên mất một tập tin quan trọng chỗ gã pháp y Ilay. Chết tiệt, tôi còn chưa ghé qua phòng thí nghiệm lấy nó nữa chứ.
Nhìn cánh cửa vẫn còn khép chặt, Alex vội vã đề nghị: \
- Để tôi đi lấy cho.
- Cậu nằm mơ à? Tôi không bao giờ giao chiếc xe của mình cho ai đâu.
Matthew từ chối thẳng thừng với vẻ mặt như thể Alex vừa đưa ra một đề nghị điên rồ.
- Nhưng mà tôi...
- Tôi sẽ quay lại ngay thôi. Hai người chắc không định lao vào đánh nhau đâu nhỉ? Cứ ở lại đây đi.
Ngay khi Alex định thanh minh rằng mối quan hệ giữa họ không đơn giản như vậy, cánh cửa bật mở. Nathan xuất hiện. Có lẽ hôm nay không phải ca trực nên anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản phối cùng quần âu đen. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi. Nathan đưa tay vuốt lại mái tóc vàng óng rồi buông tay nắm cửa, lùi lại một bước.
- Mời vào.
Giọng nói mang âm sắc công việc khô khản khiến Alex vô thức né tránh ánh nhìn. Thế nhưng, trái với sự căng thẳng tột độ, trái tim cậu lại bắt đầu đập loạn nhịp khi một mùi hương quen thuộc xộc vào cánh mũi. Đó là mùi hương đặc trưng của Nathan, thứ hương thơm mang lại cảm giác mát lạnh như sương sớm, nhưng khi lại gần lại tỏa ra sự bình yên và ấm áp đến lạ kỳ.
- Tôi phải quay lại đồn lấy kết quả khám nghiệm một chút. Cậu cứ trao đổi với cộng sự của tôi trước đi nhé.
Matthew vỗ vai Alex một cái rồi quay người đi thẳng.
Đôi mắt xanh lục của Nathan lướt qua Alex, dửng dưng và cạn kiệt cảm xúc.
- Vâng.
Nói một từ ngắn gọn, anh quay lưng đi thẳng vào trong. Alex lặng lẽ đóng cửa, bước theo sau mà lòng đầy bộn bề. Sợ đôi giày còn vương nước mưa sẽ làm bẩn sàn nhà, cậu cẩn thận chà đế giày lên tấm lót thảm ở sảnh vào, cố gắng không phát ra tiếng động nào khi quan sát bóng dáng Nathan đang di chuyển phía trước.
Nathan tiến về phía chiếc bàn kính chất đầy tài liệu ở phòng khách. Alex cố gắng hết sức để không chạm mắt anh, thay vào đó, cậu dùng nhãn quan của một thanh tra để quan sát ngôi nhà. Những bức tranh đắt giá treo trên tường, nội thất gỗ tông màu trầm sạch sẽ và cách bài trí tối giản nhưng tinh tế đã lột tả hoàn hảo tính cách của chủ nhân. Ngôi nhà sang trọng và ngăn nắp đến mức cực đoan.
Nhìn vào không gian ấy, Alex đột nhiên cảm nhận rõ rệt hố sâu ngăn cách của chín năm xa cách - một khoảng trống mà cậu chưa từng đủ can đảm để hình dung. Anh không còn là cậu thiếu niên Nathan của ngày xưa, người từng cùng cậu ngồi bệt dưới sàn chơi game quên ngày tháng. Anh của hiện tại thuộc về một tầng lớp xã hội khác, một thế giới hào nhoáng và tri thức mà Alex, dù có nỗ lực đến kiệt cùng, cũng không bao giờ có thể bước chân vào.
Đang mải mê với dòng suy nghĩ, Alex chợt rùng mình vì cảm nhận được một ánh nhìn đang dán chặt vào mình. Cậu quay đầu lại, và ngay lập tức, hai đôi mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Alex cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đột ngột sụp đổ. Trái tim cậu hẫng đi một nhịp, cả cơ thể đứng đờ ra như tượng đá, trong khi lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào.
- Cậu có muốn dùng chút trà không?
Những lời Nathan thốt ra mang đậm tính nghi thức, khô khốc và xa cách đến lạ lùng. Cổ họng Alex nghẹn lại, cậu phải mất vài giây mới có thể thốt ra lời đáp chậm chạp:
- … Vâng.
- Mời ngồi.
Coi như đã xong phần thủ tục, Nathan quay lưng bước vào bếp. Alex ngơ ngác đứng đó, dõi theo từng chuyển động của anh, từ việc đun nước đến lúc lấy những hộp trà đen từ trên kệ cao. Đôi bàn tay Nathan vẫn trắng nõn và thanh tú như trong ký ức, chỉ khác ở chỗ, giờ đây đôi tay ấy đã mạnh mẽ hơn, dễ dàng với lấy mọi thứ mà không còn cần đến sự giúp đỡ của Alex như ngày trước.
Một đoạn ký ức cũ kỹ bất chợt dội về, mãnh liệt như sóng trào.
Đó là một đêm mùa hè với ánh trăng sáng đến lạ kỳ, khi hai người nắm tay nhau đi dạo. Alex nhớ lại vẻ mặt của Nathan khi cậu lấy bỏng ngô cho anh, và cả câu nói thuở ấy: " Tôi sẽ khiến cậu không còn cơ hội để tự tay làm mọi việc nữa."
Alex không thể ngăn bản thân mình ngừng hồi tưởng. Kể từ giây phút gặp lại Nathan, quá khứ cứ như một con quái vật trực chờ, chỉ chực nuốt chửng lấy hiện tại của cậu. Hình ảnh Nathan ngậm lấy chiếc ống hút, tiến lại gần cậu như sắp trao một nụ hôn... tất cả vẫn sống động và rực rỡ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
Đối với tôi, tất cả vẫn chỉ như mới hôm qua thôi mà.
Đôi môi Alex khẽ hé mở, một hơi thở buồn bã thoát ra rồi lại bị nén ngược vào trong. Khi Nathan bưng tách trà xoay người lại, Alex vội vã quay mặt đi, vờ như đang chú tâm vào đống tài liệu trên bàn dù chẳng có con chữ nào thực sự lọt vào mắt cậu.
