- Người đó... anh ta đã làm gì cậu sao?
Không, ngược lại mới đúng.
- Chúng tôi từng là bạn học cấp ba. Chỉ là... tôi đã phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn vào thời điểm đó.
- Vậy tại sao anh ta lại khẳng định là không quen biết cậu?
- Vì lỗi lầm của tôi... nó nặng nề đến mức đấy.
Sau khi khóa vòi nước, Alex quay lại. Cậu dùng đôi tay còn vương hơi lạnh vuốt ngược mái tóc đen ướt át ra sau rồi khẽ mỉm cười. Đôi mắt sắc sảo cong lên một đường mờ nhạt - một nụ cười không hẳn là hiền lành, cũng chẳng hề đáng sợ, chỉ thấy tràn ngập sự rỗng tuếch.
- Hèn gì cậu lại dao động đến thế. Lần đầu tiên tôi thấy cậu mất kiểm soát như vậy đấy.
Matthew lẩm bẩm với vẻ mặt cau có, rõ ràng là anh ta vẫn chưa thể tiêu hóa nổi sự thật này. Dù mái tóc lòa xòa che khuất trán, Alex vẫn cảm nhận được sự lo lắng chân thành đang hiện rõ trong từng thớ cơ trên mặt bạn mình.
- Ừ. Tôi đã làm sai... sai rất nhiều.
Alex lặng lẽ nhìn xuống sàn nhà trắng toát, rồi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
-Matthew, dù sao thì vụ này cũng liên quan đến tôi, tốt nhất cậu nên là người trực tiếp phụ trách lấy lời khai của anh ta.
Cảm giác phải thốt ra rằng mình và người mình từng thích chẳng có quan hệ gì, thực sự kỳ lạ. Khoảnh khắc những ký ức rực rỡ và những lời yêu thương nồng cháy bị biến thành một khoảng trống trắng xóa, trái tim Alex như bị ai đó bóp nghẹt.
- Được rồi.
Matthew gãi mạnh mái tóc nâu rối bù. Nhìn dáng vẻ đó, Alex bỗng thấy dễ thở hơn đôi chút. Cậu nắm chặt rồi lại buông bàn tay tái nhợt, cố nặn ra một nụ cười tự nhiên hơn.
- Cảm ơn cậu. Vậy tôi sẽ phụ trách lấy lời khai của cô gái ngay khi cô ấy tỉnh lại.
- Được, tôi sẽ chuyển anh ta sang khu vực khác. Dù sao thì cũng cần yêu cầu bảo vệ trong vài ngày tới, nhưng tôi sẽ để mắt đến anh ta kỹ hơn. Cậu nhớ điều kiện của nghi phạm chứ?
Matthew nhắc lại giả thuyết: hung thủ có khả năng cao là "người trong ngành y" dựa trên phương thức gây án tinh vi. Nathan - một bác sĩ, lại xuất hiện tại hiện trường - dù là người cứu nạn nhân nhưng vẫn không thể hoàn toàn loại trừ khỏi danh sách nghi vấn. Hơn nữa, việc bảo vệ Nathan cũng là cần thiết, phòng trường hợp kẻ thủ ác quay lại để "xử lý" nhân chứng duy nhất khiến hắn thất bại.
- Trông thư sinh thế thôi chứ đừng đùa, anh ta đã tập Krav Maga hơn 10 năm rồi đấy. Có khi còn khỏe hơn cả tôi không chừng. Phải cẩn thận để không làm mất lòng "vị bác sĩ" này mới được.
Nghe câu đùa của Matthew, Alex chỉ biết im lặng. Cậu cười gượng gạo, vỗ nhẹ vai bạn mình rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh trước.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Theo những gì Matthew khai thác được, nạn nhân là Amy Wininges, 27 tuổi, bạn học cùng trường Oxford với Nathan. Một Beta, một sinh viên Oxford - những thông tin này trùng khớp đến đáng sợ với kịch bản của vụ án "Beta Tester".
Vì bệnh viện đang hỗn loạn bởi cánh phóng viên, Alex tình nguyện ngồi canh giữ bên giường bệnh của Amy cho đến khi cô tỉnh lại. Phải đến tận nửa đêm, Amy mới từ từ mở mắt, đôi đồng tử vẫn còn vương lại sự kinh hoàng tột độ. Sau khi xác nhận cô không có chấn thương gì quá nghiêm trọng ngoài cú sốc tâm lý, Alex gọi y tá rồi rời phòng để thông báo cho Matthew.
Ngay khi vừa rẽ vào góc hành lang, Alex va sầm vào một ai đó. Cậu hốt hoảng, nghĩ rằng tinh thần mình vẫn chưa thực sự ổn định, bèn vội vàng lùi lại, ngẩng đầu lên. Đối phương cao hơn cậu hẳn một cái đầu.
Đập vào mắt cậu là cặp mắt màu xanh lục.
Alex đứng im như tượng. Nathan, trong chiếc áo blouse trắng tinh khôi, đang nhìn cậu với vẻ mặt không cảm xúc. Bờ vai anh, thứ mà cậu từng nhớ là hơi gầy yếu hơn mình, giờ đây trông vững chãi và rộng lớn đến lạ thường. Anh cao hơn cậu khoảng hai đốt ngón tay, khiến tầm mắt của hai người giờ đây đã đảo ngược.
Khoảnh khắc nhận ra sự thật ấy, Alex cảm thấy da gà nổi khắp sống lưng. Một cảm giác căng thẳng xen lẫn run rẩy lan tỏa khắp cơ thể. Nathan cao hơn cậu - một thực tế xa lạ đến mức khó tin. Cậu phải ngước mắt lên một chút mới có thể nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng kia. Trong phút chốc, một mảnh ký ức vụn vỡ của quá khứ dội về.
"Sau này tôi chắc chắn sẽ cao hơn cậu cho mà xem."
Giọng nói kiên quyết năm nào của cậu thiếu niên dưới màn mưa, khi anh cố giơ cao chiếc ô che cho cả hai, giờ đây vang vọng bên tai Alex.
Cao thật rồi nhỉ. Thật kỳ lạ...
Ngay giữa khoảnh khắc Alex sắp tan chảy vì một sự kỳ diệu không tưởng, giọng nói của Nathan "hiện tại" đã lạnh lùng dội một gáo nước lạnh vào tâm trí cậu.
- Xin lỗi.
Lời xin lỗi lịch sự mà anh dành cho một kẻ tình cờ va phải nghe thật khô khốc, thậm chí là vô cảm đến tàn nhẫn. Nathan vốn luôn giữ thái độ xa cách đó với những người không phải bạn mình.
- À, không sao.
Thật ngu ngốc làm sao, chỉ vì nghe thấy giọng anh mà Alex lại quên bẵng thực tại, cậu buột miệng đáp lại bằng tông giọng thoải mái như những ngày xưa cũ. Ngay lập tức, Alex bắt gặp một tia khó chịu thoáng qua trên gương mặt Nathan - một ánh nhìn gần như là sự khinh miệt. Cùng lúc đó, hai luồng suy nghĩ trái ngược lóe lên trong đầu cậu: "Cậu ấy vẫn còn nhớ mình" và... "Quả nhiên, mọi chuyện là như vậy."
Gạt đi nỗi đau đang lan tỏa cay đắng, Alex vội vã chỉnh lại cách xưng hô, lùi lại vài bước đầy vẻ hối lỗi:
- Tôi xin lỗi, là do tôi không nhìn đường. Thành thật xin lỗi anh ạ.
- Vâng.
Nathan chỉ buông đúng một chữ, không thèm liếc nhìn cậu lấy một giây rồi lướt qua như một cơn gió lạnh.
Alex đứng ngẩn ngơ, bàn tay vô thức đưa lên sờ má. Cậu hoàn toàn không biết mình đang mang biểu cảm gì. Cậu dõi theo bóng lưng Nathan cho đến khi anh biến mất hẳn, rồi mới sực nhớ ra nhiệm vụ của mình. Bước chân loạng choạng dần lấy lại thăng bằng, cậu quay lại hành lang để tiếp tục công việc.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Sau khi ghi nhận lời khai sơ bộ của Amy Wininges, Alex bàn giao ca trực cho Anna để cô phụ trách đội bảo vệ. Dưới áp lực của vụ án, ngay cả Thanh tra Janice cũng phải trực tiếp xuống hiện trường thay Thượng sĩ Hayden. Dù kim đồng hồ đã vượt quá nửa đêm, nhưng khái niệm thời gian đối với họ giờ đây đã trở nên xa xỉ.
Sau khi phối hợp cùng đội điều tra rà soát kỹ lưỡng các con hẻm quanh bãi đậu xe, Alex mới lết xác về nhà khi đã 3 giờ sáng. Thức trắng gần 20 tiếng đồng hồ, cậu biết mình không còn bao nhiêu thời gian để nghỉ ngơi, nhưng cơn buồn ngủ vẫn nhất quyết không tìm đến.
Sau khi tắm xong, Alex ngồi thẫn thờ trên giường với mái tóc ướt sũng, nước nhỏ từng giọt xuống chiếc khăn quàng quanh cổ. Cơn mưa tưởng chừng đã dứt lại bất ngờ trút xuống dữ dội, quất vào cửa sổ như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng. Alex chợt nhớ ra mình từng rất thích những ngày mưa, nhưng đó dường như là chuyện của một kiếp sống khác, xa xôi đến mức nhạt nhòa.
Cậu nhìn quanh căn hộ studio thuê ở rìa Peckham, Southwark - khu vực đầy rẫy tệ nạn tội phạm mà một cảnh sát với đồng lương ít ỏi và lịch sử tín dụng kém như cậu buộc phải chấp nhận. Dù giá cả vẫn còn là một con số phi lý so với mặt bằng chung của khu vực, nhưng xét cho cùng, đây là một căn studio rộng rãi gần 70 mét vuông, với đầy đủ nhà bếp và phòng tắm riêng biệt – một không gian hẳn hoi và tươm tất, nhất là khi đặt trong bối cảnh đắt đỏ của London. Căn hộ yêu cầu trả thêm phí sưởi riêng, nên Alex chỉ dám bật lò sưởi trong những ngày đông thực sự khắc nghiệt. Dịch vụ quản lý cũng gần như bằng không, nhưng dù sao, đây vẫn là tổ ấm của riêng cậu, nơi duy nhất cậu có thể trở về và thu mình lại sau một ngày dài.
Alex tiến đến bàn làm việc, mở ngăn kéo bí mật, nơi cậu cất giấu những mảnh vụn của quá khứ. Trong đó, chiếc băng tay sờn cũ hiện ra. Alex bật cười trong cay đắng khi nhận ra mình hèn hạ đến nhường nào. Cậu biết chúng chỉ là rác rưởi, là những món đồ đã mục nát và không còn giá trị sử dụng, nhưng dù đã bao nhiêu lần hạ quyết tâm, cậu vẫn không thể vứt bỏ chúng.
Nhìn những kỷ vật cũ, hình ảnh Nathan, người đã nói rằng họ không quen nhau và nhìn cậu bằng sự khinh miệt, lại hiện lên rõ mồn một. Và rồi, Alex nhận ra một sự thật đau lòng đến nghẹt thở:
Ngay cả khi đang chịu đựng sự tàn nhẫn đó, cậu vẫn không thể giấu nổi một niềm vui sướng điên rồ vì đã gặp lại anh.
Chính niềm vui lạc lõng ấy mới là thứ khiến Alex cảm thấy buồn bã nhất.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Khoảng 10 giờ sáng, không khí tại phòng họp của đội điều tra trở nên căng thẳng. Vừa mới kết thúc cuộc hội ý đầy áp lực với Giám đốc Sở Cảnh sát, thanh tra Janice lập tức triệu tập mọi người. Matthew chịu trách nhiệm hệ thống hóa các bản khai thu thập được từ đêm qua để chia sẻ cho những đồng nghiệp không có mặt tại bệnh viện. Tại đây, Alex lại một lần nữa phải nghe cái tên Nathan vang lên qua bản báo cáo của Matthew.
- Thực tế, lời khai của Nathan White mang giá trị chuyên môn cao hơn hẳn so với Amy Wininges. Có lẽ nhờ tư duy của một bác sĩ, anh ta ghi nhớ được cả những chi tiết vụn vặt nhất. Trong khi đó, Amy vẫn còn quá sốc nên ký ức bị đứt quãng. Cả hai đều là Beta nên chúng ta vẫn chưa thể xác định được hình thái pheromone của nghi phạm.
Hiện tượng nạn nhân không thể nhớ lại chính xác tình huống vào thời điểm xảy ra án do cơ chế phòng vệ tâm lý là điều khó tránh khỏi. Thanh tra Janice đang chăm chú lắng nghe báo cáo, chậm rãi lên tiếng:
"Có khả năng hung thủ đã sử dụng chất khử mùi, vì vậy phần thông tin đó có thể bỏ qua."
Chất khử mùi, thứ có khả năng che giấu pheromone trong một khoảng thời gian nhất định, vốn là công cụ quen thuộc của nhiều tội phạm. Sau khi tiếp nhận báo cáo, Thanh tra Janice dùng ngón tay gõ nhẹ lên phần thông tin cá nhân của hai nhân chứng, vốn được đặt ngay bên dưới tấm ảnh cùng hồ sơ của các nạn nhân trên tấm bảng trắng.
