Cherreads

Chapter 3 - Chương 2 : Hoa Châu Có Nhà Trọ?

"Buổi tối – tại Dịch Hoa Châu”

Trong không khí se se lạnh lại có phần ẩm ướt của buổi đêm, Mei lại bất giác hắt xì một cái, từ góc độ này cô đã có thể thấy rõ bóng dáng của cây cầu đá trong game.

Mei rảo bước về phía trước một cách nhanh nhẹn lướt ngang qua một căn nhà mà tiến về phía cầu đá, những bước chân có phần khá vội vã dẫm lên những bụi cỏ ươn ướt phát ra tiếng sột soạt tựa như có người đang dõi bước theo cô, cộng thêm chuông gió leng keng phát ra từ căn nhà lại thêm phần ma mị.

- Mei : thánh thần ơi, nhà cửa của ai mà không có nổi một cái đèn để thắp lên vậy.

- Mei : tính dọa chết tôi hay gì.

- Mei ( nghĩ thầm ) : có khi nào căn nhà này có ma không vậy trời.

Nghĩ tới đây cô bắt đầu tái mặt rồi bước đi một cách nhanh nhất có thể.

Vừa tới được cây cầu Mei đã bắt gặp một tốp khoảng bảy đến tám người đang đứng đó.

Họ được trang bị một bộ giáp trên thân, bên trong lại khoát một chiếc áo lính nâu vàng, tay thì mang trường thương nhìn trông rất chính chắn và đáng tin cậy.

- Mei : là Thiên Nham Quân sao?

Thấy Mei bước đến với vẻ ngoài kì lạ nên họ khá cảnh giác và đề phòng.

- Một Thiên Nham Quân trong số tốp người ( cảnh giác hỏi ) : cô gái đây là ai vậy? Tại sao tối như vậy rồi còn đi lang thang ở đây nữa?

- Mei : tôi á, tôi...tôi là...

Ngay lúc này Mei cảm thấy như trái tim đang muốn nhảy khỏi lồng ngực, cảm giác vừa lo âu lại vừa xấu hổ xâm chiếm lấy cô. Mei lúng túng chưa biết nên trả lời thế nào thì chợt loé lên một suy nghĩ trong đầu.

- Mei ( nghĩ thầm ) : cốt truyện gốc của Genshin Impact ! Đúng rồi...nhà lữ hành.

- Mei : không phải như anh nghĩ đâu, tôi... tôi chỉ là một nhà lữ hành lần đầu đến Liyue, rồi bị lạc ở đây thôi.

- Thiên Nham Quân vừa hỏi lên tiếng : hành tung bí ẩn, lại còn ăn nói lắp bắp không khác gì một kẻ khả nghi cả.

- Mei : gì chứ! Nhìn tôi uy tín thế này anh lại không tin sao?

- Một Thiên Nham Quân khác ( có phần trêu chọc) : nhìn cô uy tín chỗ nào vậy, haha.

Thấy vậy cả tốp người có phần cười cượt mà giảm đi sự cảnh giác. Mei lúc này cứng họng không biết nói gì hơn thì bỗng một Thiên Nham Quân trông già dặn nhất đám người bước ra cất lời.

- Thiên Nham Quân già dặn: tôi nghĩ những lời cô ấy nói là sự thật đó, nhìn bộ dạng này trông cũng không phải kẻ khả nghi đâu.

- Thiên Nham Quân già dặn : cô gái, hiện giờ cô đang muốn đi đến đâu vậy? Nếu nằm trong khu vực này chúng tôi có thể hộ tống cô đến đó.

Nghe thấy thế, trong lòng Mei có phần mừng thầm mà nhanh nhẩu đáp lại lời.

- Mei : tôi đang đi đến nhà trọ đằng xa kia kìa, tôi định xin tá túc lại một đêm.

- Thiên Nham Quân già dặn nhìn theo hướng tay Mei chỉ : Ồ! Là nhà trọ Vọng Thư sao, được rồi chúng tôi sẽ hộ tống cô an toàn đến đó cứ yên tâm.

- Thiên Nham Quân già dặn : Nếu đã là du khách đến thăm Liyue thì không thể để lại ấn tượng xấu được, haha.

- Một Thiên Nham Quân trong tốp người cũng đồng tình mà cất tiếng : Đúng vậy, đi đêm thế này nguy hiểm lắm. Để bọn tôi hộ tống cô lên đường đi, coi như làm tròn bổn phận của Thiên Nham Quân.

- Mei ( nghĩ thầm ) : những Thiên Nham Quân này trong cốt truyện gốc cũng không nhắc đến có làm việc xấu gì, hum! Chắc hẳn họ có thể tin tưởng được.

- Mei : OK, vậy thì làm phiền mọi người nha.

Nghe thế vị Thiên Nhằm Quân già dặn khó hiểu nhưng vẫn vờ như không nghe thấy rồi gật đầu và bắt đầu phân công công việc. Sau đó, Ông vỗ vai một Thiên Nham Quân cao lớn và một Thiên Nham Quân trẻ tuổi với ý rằng họ sẽ cùng ông tham gia vào chuyến hộ tống.

Sau khi phân chia xong nhiệm vụ, tốp Thiên Nham Quân làm hô to một khẩu lệnh “Thiên Nham vững chắc, núi đá khó đời" rồi bắt đầu tiến vào công việc.

- Thiên Nham Quân già dặn: giờ mới có thời gian giới thiệu với cô tôi tên Fengyan, hiện đang là giáo đầu của Thiên Nham Quân.

Nói rồi ông chỉ vào Thiên Nham Quân to lớn và Thiên Nham Quân trẻ tuổi và giới thiệu.

- Fengyan : còn đây là Yong’an và Qiaoxi, hai người họ cũng sẽ đi cùng với tôi.

- Mei : còn tôi là Mei, rất vui được gặp các vị.

Nghe Mei nói vậy Fengyan gật đầu một cái xem như đã nghe.

- Mei : À, mà cho hỏi các vị sẽ hộ tống tôi đi bằng gì vậy? Đừng nói là...

- Yong’an : thì phải đi bộ chứ còn gì nữa, chắc là khoảng chừng vài đoạn nữa là đến rồi.

Nghe tin này, Mei như bi xét đánh mà bất lực khụy xuống đất thở dài.

- Mei ( nghĩ thầm ) : xong rồi... Đời mình đến đây là kết thúc rồi, sao lại nỡ bắt một nhân viên văn phòng suốt ngày cấm đầu vào kịch bản như tôi đi xa như vậy chứ.

- Mei ( nghĩ thầm ) : thánh thần ơi, nếu ngài muốn trừng phạt nô lệ tư bản này thì cứ cho con chết quách đi là được mà, huhu.

- Qiaoxi thấy thế kéo Mei đứng dậy mà động viên : cô gái à! Không sao đâu, nhìn vậy thôi chứ đi cũng khá nhanh đó, nếu cô đi không nỗi nữa thì để tôi cõng cô cũng được.

- Mei ( gượng cười) : haha, không cần làm phiền anh đâu tôi tự mình đi được rồi.

- Fengyan : chúng ta bắt đầu đi được rồi đó, giờ cũng không còn sớm nữa.

Nói rồi cả bốn bắt đầu lên đường đi đến nhà trọ vọng thư.

Trên đường đi khung cảnh vẫn như vậy không có gì thay đổi, cái thay đổi nhất chắc hẳn là việc Mei đã không còn sợ hãi như lúc một mình nữa.

Những tiếng bước chân cứ thế mà phát ra đều đều mà không có dấu hiệu đừng lại, không biết đã đi được bao lâu khung cảnh đã bắt đầu thấy đổi.

Từ một đồng bằng trù phú của Dịch Họa Châu, giờ đây trước mắt Mei lại là một kiến trúc treo cao giữa lưng trời, tựa như một ốc đảo lơ lửng giữa những tầng mây.

Nhà trọ Vọng Thư nằm vững vàng trên một vách đá cao vút, bao quanh bởi một cái cây to lớn tựa như đã tồn tại hàng trăm năm, phía dưới là thang gỗ chạy bằng cơ khí cổ xưa giúp việc đi lên nhà trọ được thực hiện một cách dễ dàng.

Bên dưới đường đi vào là lác đác những cây dù to nhỏ đầy màu sắc khác nhau dưới những cái cây to lớn, lại điểm xuyến thêm những bụi hoa nghê thường hồng son khiến nơi đây thêm phần sặc sỡ đến lạ thường.

Tiếng côn trùng rả rích vang lên cùng với tiếng gió nhẹ thổi qua những chùm chuông gió treo khắp nơi, mang đến một cảm giác yên bình xen lẫn bí ẩn rất đặc trưng của không khí Liyue khi về đêm.

Lúc này Mei vừa đi vừa nhìn lên bầu trời đêm đầy sao với ánh cực quang rực rỡ mà cảm khái.

- Mei ( thầm nghĩ ) : bầu trời đẹp thật , như bức tranh "Đêm Đầy Sao" của danh hoạ Van Gogh vậy.

- Mei ( thầm nghĩ ) :... Nhưng tiếc thật, vì bầu trời...cũng chỉ là một sự giả dối mà thôi.

Mặc kệ ba Thiên Nham Quân còn lại đang trò chuyện, Mei vẫn đắm chìm trong suy nghĩ riêng của bản thân, mà không biết rằng có một ánh mắt sắc bén đang lặng lẽ quan sát cô từ xa.

Đi thêm chút nữa lại bắt gặp những bộ bàn ghế gỗ to lớn nhưng lại vắng bóng người ngồi.

Giáo đầu Fengyan bước lên tiến vào thang gỗ và ra dấu hiệu cho cả ba, thấy thế Mei và hai Thiên Nham Quân còn lại cũng nhanh nhẹn mà bước vào.

Khi cánh cửa gỗ khép lại, thứ thiết bị cổ kính bắt đầu rung nhẹ rồi từ từ nâng cả nhóm lên, tiếng bánh răng ken két xen lẫn tiếng gió đêm rít qua từng khe hở làm cho không gian trở nên có chút u tịch.

- Yong’an: may thật, trên đường đi không gặp bất trắc gì hết.

- Qiaoxi : Mei, cô còn ổn chứ?

- Mei : chân tôi tê quá...

- Mei : À, quên mất. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã giành thời gian hộ tống tôi đến đây, nếu không có các vị tôi sợ mình sẽ chết mất xác ở đâu luôn rồi chứ.

- Fengyan: haha, không có gì đâu đây là bổn bận của Thiên Nham Quân chúng tôi mà.

- Mei : nhưng mà ba vị không nghĩ tôi là một kẻ khả nghi sao?

- Fengyan: nhìn cô ăn mặc quái dị như vậy, ắt hẳn không phải là người xấu.

- Mei : Hả!?

- Fengyan: cô nghĩ xem, nếu muốn làm việc xấu thì nhất định phải ăn mặc không gây chú ý càng tốt mới đúng chứ. Đây chính là kinh nghiệm đúc kết nhiều năm trong nghề của tôi đó.

- Mei : Cũng đúng ha.... Nhưng sao tôi cứ thấy sai sai chỗ nào á.

- Yong’an : nói mới nhớ, cô chỉ du hành đến Liyue một mình thôi sao? Không có bạn đồng hành à?

- Mei : đúng vậy, hiện tại tôi chỉ có một mình thôi.

Vừa dứt câu Mei đã cảm nhận được thang gỗ đã dừng lại, thấy thế Fengyan tiến đến mở cửa cho cả ba bước ra.

Lúc này đôi mắt của Mei mở to mà hướng về phía trước một cách đầy phấn khích như thể nếu rời mắt một chút là cô sẽ bỏ qua cảnh sắc bên trong nhà trọ.

Bước vào trong nhà trọ, một hơi ấm dễ chịu ập vào người Mei giúp cô xua tan cái lạnh bên ngoài. Nội thất bên trong được làm hoàn toàn bằng gỗ, mang gam màu trầm ấm, gợi lên cảm giác mộc mạc và thanh tĩnh. Trên trần treo những đèn lồng giấy được vẽ tay, từng họa tiết hoa văn tinh xảo in bóng lên tường khi lửa nhảy múa.

Có vài chiếc bàn trà tròn thấp đặt dọc theo hành lang, phía trên bày ấm trà và những chén sứ men xanh ngọc. Gần đó treo thêm những bức tranh Thủy Mặc trông rất phong phú, kế bên lại là một kệ sách nhỏ cũ kỹ, nơi xếp ngay ngắn những cuốn sách du ký và ghi chép cổ mang đậm màu sắc văn hóa Liyue.

- Mei ( nghĩ thầm ) : trời ơi! Hoàn tráng quá đi thôi. Mặc dù mình đã thấy khung cảnh này vô số lần trong game, nhưng giờ tận mắt chứng khiến làm mình bất ngờ quá. Đây...đây có thật sự là nơi dành cho phàm nhân ở không vậy?

- Mei ( nghĩ thầm ) : À nói mới nhớ, không biết mình có gặp được Xiao ở đây không nhỉ ?

- Mei ( nghĩ thầm ) : Aaa, mình nhớ Xiao chết mất. Lúc nảy nhìn chưa đã gì hết cậu ấy đã đi mất tiêu rồi.

Lúc này một người phụ nữ chững chạc với mái tóc cùng đôi mắt nâu và một phong cách ăn mặc rất chỉnh chu cất tiếng.

- Người phụ nữ chững chạc: xin chào các vị khách quý, đêm đã khuya rồi mà các vị lại lặn lội đường xa đến đây, xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho các vị không?

- Qiaoxi: cho hỏi phu nhân đây là...

- Người phụ nữ chững chạc : haha, xin thứ lỗi cho sự sơ suất này. Xin tự giới thiệu tôi là Verr Goldet, là chủ của nhà trọ Vọng Thư hiện tại.

- Verr Goldet: các vị ắt hẳn là Thiên Nham Quân nhỉ,còn vị tiểu thư đây là...

- Mei ( cường ngượng ) : tôi là Mei, một nhà lữ hành từ phương xa đến tham quan liyue, nên có hơi....

- Mei : à mà, bà chủ có thể cho tôi nghỉ qua đêm được không?

- Verr Goldet: chắc chắn là được rồi, chỉ cần 5000 mora cho một đêm thôi. Mei tiểu thư thấy sao?

- Mei ( thầm nghĩ ) : tiêu rồi, một mora bẻ đôi mình còn không có nữa, nói chỉ là 5000 mora....phải tung ra tuyệt chiêu thôi.

- Mei :bà chủ ơi, có ai từng nói với cô rằng cô là một tuyệt sắc giai nhân hiếm có khó tìm chưa?

- Verr Goldet ( bối rối ) : hửm?

Mei mặc kệ những ánh mắt phán xét của các Thiên Nham Quân, mắt sáng như sao nhìn thẳng vào Verr Goldet mà nói tiếp.

- Mei : tôi nói thật đó, cô chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp.

- Verr Goldet ( có chút ngại ngùng ) : vì Mei tiểu thư đây ăn nói rất khéo léo, nên tôi sẽ khuyến mãi cho cô một chút vậy... 3000 mora cho một đêm nhé.

- Mei ( lí nhí ) : cái này thì....thật ra thì...

- Verr Goldet ( có chút bất lực ) : được rồi! 2500 mora, giá cuối cùng.

Mei lúc này chỉ có thể bất lực, nhỏ giọng xấu hổ mà lên tiếng.

- Mei : tôi...tôi không có tiền.

Sau khi câu nói này cất lên cả căn phòng im lặng một cách đáng sợ.

- Yong’an : giỡn hả! 2500 mora cũng không có, đừng nói cô không mang một đồng nào trong người luôn nha?

- Mei (khó khăn mở lời) : khó nói lắm...nhưng điều đó là sự thật.

- Verr Goldet ( gượng cười): Mei tiểu thư đây làm tôi khó xử quá.

- Fengyan: thôi được rồi, chỉ 2500 mora thôi mà để tôi trả giùm cô ấy cho.

Nói rồi ông quả quyết lấy ra túi mora đặt lên cái bàn trước mặt Verr Goldet. Thấy vậy Mei cảm động suýt rơi nước mắt, nắm lấy tay Fengyan mà rối rít cảm ơn.

- Mei : huhu, cảm ơn ngài rất nhiều. Ngoài Xiao ra ngài là một trong những vị cứu tinh của đời tôi đó.

- Mei ( nghĩ thầm ) : thì ra trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt, tôi yêu Genshin Impact, tôi yêu Mihoyo.

- Fengyan: được rồi cô gái trẻ, mai mốt đi xa thì nhớ mang theo mora là được.

- Mei : rõ ạ!

- Fengyan: Giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, chúng tôi đi trước đây.Có gì sau này gặp lại, mong cô chiếu cố.

Nói rồi họ cất bước rồi khỏi nhà Vọng Thư, Mei vẫn chưa hết sự cảm kích mà vẫy tay tạm biệt liên tục.

- Verr Goldet ( nghĩ thầm) : Xiao...Mình có nghe nhầm không vậy?

Không đợi Verr Goldet tiếp tục thắc mắc thì một bàn tay huơ huơ trước mặt cắt đứt dòng suy nghĩ của cô ấy.

- Mei ( cười hì hì ) : bà chủ, tiền cũng đã nhận rồi vậy chắc tôi sẽ được tá túc đêm nay chứ?

- Verr Goldet ( mỉm cười ) : tất nhiên là được rồi, Mei tiểu thư.

- Verr Goldet : phòng của tiểu thư ở tầng trên, tôi sẽ chỉ đường cho cô.

- Verr Goldet ( nghĩ thầm ) : nếu biết được tên của Hàng Ma Đại Thánh...thì ắt hẳn không phải người tầm thường. Phải cẩn thận đối đãi mới được, lỡ đâu là người của một thế lực nguy hiểm nào đó thì sẽ rất cam go đây.

More Chapters