Sẽ ổn thôi. Cậu tự nhủ, như một lời bùa chú đã niệm suốt chín năm qua. Ổn thôi. Ổn thôi. Ổn thôi. Sau khi lặp lại ba lần trong đầu, Alex đứng dậy, cầm chắc cây bút trong tay. Hai ánh mắt vẫn khóa chặt vào cậu, chờ đợi một lời giải thích.
- Xin lỗi. Tôi... tôi nhầm người một chút.
Đúng như dự đoán, mọi chuyện lẽ ra phải như vậy. Nathan từng nói Alex thật kinh tởm, và anh không hề sai.
Suốt chín năm qua, trước khi chìm vào giấc ngủ, Alex luôn bị bủa vây bởi ký ức về khoảnh khắc Nathan hất tay cậu ra cùng lời thét lên đầy ghê tởm ấy. Ngay cả khi cậu cố trốn chạy, nó vẫn tìm đến dưới hình hài của những cơn ác mộng vặn vẹo. Một người như anh, làm sao có thể muốn nhận ra một kẻ kinh tởm như cậu chứ?
Alex cố trấn tĩnh, chậm rãi mở cuốn sổ tay. Trong vai trò một thanh tra, cậu vốn là kẻ ít dao động, nhưng hôm nay, nhịp đập loạn xạ nơi lồng ngực đã khiến mọi bản lĩnh nghề nghiệp trở nên vô nghĩa.
- Thật sao?
Matthew nhìn hai người bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Alex biết mình không thể giấu giếm lâu; sau khi rời khỏi đây, cậu sẽ phải thú nhận với Matthew rằng họ là bạn học cũ. Trong một cuộc điều tra, không có chỗ cho những lời nói dối, dù là nhỏ nhặt nhất.
Nhưng nếu Nathan đã chọn cách không quen biết, Alex cũng chẳng thể làm gì khác. Cậu khẽ gật đầu với Matthew rồi quay sang người đàn ông trên ghế.
- Xin lỗi, anh White.
Nathan vẫn giữ vẻ mặt vô cảm dù nghe cách xưng hô khách sáo đến vụng về ấy.
- Không sao.
Câu trả lời lạnh lẽo hơn cả lớp băng mỏng, một tông giọng hoàn toàn dửng dưng, không chút gợn sóng. Cách anh dùng kính ngữ tự nhiên đến mức tàn nhẫn, cứ như thể đang đối đãi với một người xa lạ vừa lướt qua trên phố. Điều này khiến Alex hoang mang tột độ.
Liệu đây có phải là một người trùng tên với anh ? Nếu không vì khuôn mặt xinh đẹp thoát tục chẳng khác gì thời thiếu niên, dù vóc dáng đã trưởng thành đến mức khó lòng nhận ra, có lẽ cậu đã tin đó là một người khác. Nhưng Alex Yeon lại có một trí nhớ đáng kinh ngạc đến cực đoan về Nathan White. Cậu đã khắc ghi vào tim mọi chi tiết từ khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ cho đến những điều nhỏ nhặt nhất. Người trước mặt chắc chắn là anh, không thể sai lệch.
- Tôi là... Alex Yeon, từ đội điều tra. Nếu không phiền, tôi có thể hỏi anh vài câu được không? Những gì anh nhớ sẽ giúp ích rất nhiều cho chúng tôi.
Alex cố ghì chặt cuốn sổ để kìm nén giọng nói đang run rẩy. Thật thảm hại làm sao. Cứ ngỡ chín năm thăng trầm đã rèn giũa mình khéo léo hơn, nhưng ngay khi đứng trước Nathan, mọi lớp vỏ bọc của cậu đều vỡ vụn.
- Vâng.
Nathan vẫn không hề dao động, giọng nói mang tính công việc thuần túy.
- Trước hết, chúng tôi rất biết ơn nếu anh có thể kể lại diễn biến vụ việc.
- Tôi hiểu.
Nathan bắt đầu kể lại bằng vẻ mặt khô khản.
- Tôi là bác sĩ đang thực hiện chương trình Đào tạo Y khoa Cơ bản (CT) tại đây. Amy là bạn tôi, cô ấy ghé qua thăm rồi chuẩn bị ra về. Vì Amy hay quên, cô ấy bỏ lại một tập tin quan trọng nên tôi đã đuổi theo ra phía sau bệnh viện để trả lại. Và rồi, tôi phát hiện ra vụ việc.
- Hai người có thân thiết không?
Matthew chen ngang. Anh ta luôn chú trọng xác định mức độ tình cảm giữa nhân chứng và nạn nhân để đề phòng những lời khai bị cảm xúc chi phối.
Alex đang ngẩn ngơ ghi chép, nghe thấy câu hỏi liền thảng thốt ngẩng đầu lên.
- Có.
Nathan đáp ngắn gọn.
- Ở mức độ nào? Tôi hỏi điều này chỉ để phục vụ điều tra, mong anh đừng khó chịu.
- Cô ấy là người đã đề nghị hẹn hò với tôi, nhưng hiện tại vẫn chưa có tiến triển gì thêm. Nếu anh muốn biết thì đó là tất cả rồi.
Nathan thản nhiên phơi bày sự thật. Trước thái độ điềm tĩnh ấy, Matthew gật đầu rồi ra hiệu cho Alex tiếp tục.
Nhưng Alex vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Từ "hẹn hò" ghim chặt vào màng nhĩ cậu như một mũi kim sắc lẹm. Chiếc bút chì không còn viết ra chữ, nó chỉ vô thức vẽ nên những đường nét mờ nhạt, vô nghĩa trên trang giấy trắng. Sự im lặng kéo dài khiến Matthew cau mày, anh đành phải lên tiếng thay cho người cộng sự đang thất thần:
- Tình hình lúc đó cụ thể thế nào?
- Phía sau bệnh viện có bãi đậu xe dành riêng cho nhân viên, dẫn thẳng ra khu dân cư Raven Row, là nơi vốn rất vắng vẻ. Đột nhiên có kẻ lao ra. Hắn mặc áo mưa lao động màu đen nên tôi không nhìn rõ mặt. Hắn đang khống chế Amy từ phía sau, định làm cô ấy bất tỉnh.
Nathan thuật lại mọi chuyện với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, không hề có lấy một tia sợ hãi hay chấn động.
- Anh có nhớ đặc điểm nào khác không? Chiều cao, vết sẹo, giọng nói hay mùi cơ thể? Bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất.
- Hắn thấp hơn tôi một chút nhưng vóc dáng rất vạm vỡ, tôi cảm nhận được điều đó khi vật lộn với hắn. Tiếng mưa quá lớn nên tôi không nghe được giọng nói hay tiếng rên rỉ nào. Không thấy vết sẹo, nhưng dựa vào màu da ở mu bàn tay và phần cằm lộ ra, tôi đoán hắn là người da trắng.
- Anh nhớ lúc đó là mấy giờ không?
- Khoảng hơn 6 giờ chiều một chút.
London những ngày cận đông thường sụp tối rất nhanh, chỉ quá 3 giờ chiều là màn đêm đã bắt đầu bủa vây. Trong một ngày mưa xối xả như hôm nay, bầu không khí càng trở nên u ám. Cả thành phố như đang nín thở, người dân hạn chế ra đường vì nỗi khiếp sợ mang tên "Beta Tester", một trạng thái phong tỏa tự nguyện gợi nhớ về những ngày đen tối sau vụ khủng bố ở Westminster. Khu Whitechapel vốn dĩ ồn ào, nay lại càng trở nên dè chừng và tĩnh lặng đến đáng sợ.
- Anh không nghĩ đến việc kêu cứu sao? Ý tôi là, ít nhất cũng phải hét lên chứ.
- Mưa quá lớn, có hét cũng vô ích thôi.
Matthew khẽ nhíu mày đầy hoài nghi. Trong nghề này, anh ta đã thấy quá nhiều nạn nhân phải trả giá bằng mạng sống chỉ vì quá tự tin vào khả năng của bản thân. Thế nhưng, lời khẳng định của Nathan lại mang một sức nặng kỳ quái.
Alex đứng đó, tâm trí bất chợt bị kéo ngược về quá khứ - hình ảnh một cậu bé Nathan nằm bất tỉnh, máu me đầm đìa trong con hẻm nhỏ năm ấy. Ngay cả trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, Nathan vẫn luôn tìm cách tự bảo vệ mình. Ký ức ấy ùa về như một cơn sóng dữ khiến Alex thấy lồng ngực mình thắt lại. Hình ảnh Nathan kiệt quệ trong cơn ác mộng năm xưa chồng lấp lên bóng dáng người đàn ông lãnh đạm trước mắt, khiến cơn buồn nôn trong cậu lại trỗi dậy dữ dội.
- Matthew.
- Ừ?
- Tôi ra ngoài một lát, có chút việc quên chưa giải quyết.
Matthew gật đầu. Dù trong mắt đầy rẫy sự nghi hoặc, nhưng anh ta sẽ để dành những câu chất vấn sau khi lấy xong lời khai của Nathan. Matthew là một người bạn tốt đến mức Alex cảm thấy mình hoàn toàn không xứng đáng với sự bao dung đó.
Alex chậm rãi nhét cuốn sổ vào túi áo khoác. Nathan chỉ liếc nhìn cậu một cái ngắn ngủi, một cái nhìn hờ hững như thể đang nhìn vào một bức tường vô tri, rồi lập tức quay đi.
- Chúng ta tiếp tục chứ?
Nathan hỏi Matthew, tuyệt nhiên không để tâm đến sự hiện diện của Alex thêm một giây nào nữa.
Cánh cửa phòng bệnh đóng lại, ngăn cách Alex khỏi ánh mắt lạnh lẽo ấy. Ngay lập tức, đôi bàn tay cậu bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Alex loạng choạng bước vào nhà vệ sinh, cố gắng điều hòa nhịp thở đang trở nên hỗn loạn. Cậu ấn mạnh vào đôi mắt đang nóng bừng, cảm giác như những giọt lệ uất ức sắp trào ra, rồi vặn vòi nước lạnh hết cỡ.
Nhìn vào gương, Alex chỉ thấy một gã đàn ông trông thật thảm hại và ngớ ngẩn.
Sự cay đắng dâng lên tận cổ họng, giống hệt cái cảm giác nghẹt thở mỗi khi cậu đi kiểm tra xem người cha mất tích của mình còn sống hay đã chết. Đau đớn như thể bị ném ngược trở lại cái ngày 9 năm trước. Alex đưa tay bóp chặt lồng ngực, các đầu ngón tay găm sâu vào da thịt như muốn đào bới tận xương tủy để lôi trái tim đang rỉ máu này ra ngoài.
Cậu vốc nước lạnh rửa mặt, ép mình phải tỉnh táo lại.
Ổn thôi. Cậu lặp lại lời ấy trong đầu. Nếu Nathan đã muốn xóa sổ cậu khỏi ký ức, thì Alex chỉ cần im lặng mà tuân thủ. Câu trả lời "không quen biết" của anh đã quá rõ ràng. Dù thực tế này tàn khốc hơn những gì cậu hằng tưởng tượng, nhưng nó cũng là một sự giải thoát. Một kẻ đã hủy hoại tương lai và gieo rắc tổn thương cho anh như cậu, có tư cách gì để được anh ghi nhớ? Chỉ có mình cậu là kẻ ngu ngốc, bám víu lấy một quá khứ đã hóa thành tro bụi. Chính tay cậu đã hất anh ra, chính miệng cậu đã nói những lời tuyệt tình, vậy thì giờ đây than khóc cho ai xem?
Trong khi Alex còn đang mải mê vật lộn với mớ hỗn độn của chính mình, cánh cửa nhà vệ sinh bật mở. Matthew bước nhanh đến, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc của bạn mình.
- Chuyện quái gì đang xảy ra với cậu vậy? Hai người rõ ràng là có quen nhau, đúng không?
Trước sự truy hỏi trực diện của Matthew, Alex biết mình không thể chối cãi thêm được nữa. Cậu chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào dòng nước đang chảy xiết.
- Tại sao chỉ có mình cậu là như thế này?
Matthew hạ thấp giọng, đầy lo lắng gặng hỏi.
