Qua kết quả khám nghiệm tử thi thứ năm vào tuần trước, các chuyên gia pháp y đã xác nhận một sự thật rùng rợn: cơ quan pheromone của các nạn nhân, vốn là một bộ phận thoái hóa không chức năng ở Beta, đã bị can thiệp thô bạo bằng pheromone để biến đổi cưỡng bức.
Khi số nạn nhân lên đến con số 5 mà manh mối vẫn là con số không tròn trĩnh, giới truyền thông bắt đầu nã pháo vào sự bất lực của sở cảnh sát. Giám đốc sở đang phát điên vì áp lực dư luận. Chính trong bầu không khí nghẹt thở ấy, "nhân chứng" đầu tiên đã xuất hiện như một tia hy vọng cuối cùng.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chiếc xe của Matthew lướt qua hàng dài xe cảnh sát đang bao vây bệnh viện Whitechapel rồi lao vào hầm đỗ xe. Không khí dưới hầm ẩm ướt, oi bức và nồng nặc mùi khói bụi khiến cả hai không khỏi nhăn mặt.
- Cảm độngq úa đi à, cuối cùng cũng được gặp người liên quan ở một nơi không phải là Viện Khoa học Hình sự rồi.
Matthew lẩm bẩm khi cả hai tiến về phía tầng 3 theo chỉ dẫn.
Alex thừa hiểu Matthew đang bóng gió về Ilay - nhân viên pháp y lập dị của đội. Mối quan hệ giữa hai người luôn trong tình trạng "cơm không lành canh không ngọt", hay đúng hơn là Matthew luôn đơn phương cảm thấy khó chịu.
- Lại vì Ilay sao?
- Đừng nhắc đến cái tên biến thái đó trước mặt tôi.
Matthew coi Ilay như một kẻ tâm thần chỉ vì anh ấy có thể thản nhiên ăn ngon lành ngay cạnh những thi thể cháy sém. Càng thấy Matthew phản ứng mạnh, Ilay càng thích thú trêu chọc, biến họ thành cặp bài trùng kỳ lạ nhất đội điều tra tội phạm nghiêm trọng.
Thang máy dừng lại, mở ra một hành lang tĩnh lặng. Alex đút tay vào túi áo khoác, chạm vào cuốn sổ tay rồi sải bước đi trước. Nhân chứng đang nằm trong phòng bệnh số 5, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt bởi các cảnh sát tuần tra. Bên ngoài, đám phóng viên đã bắt đầu đánh hơi thấy tin tức và kéo đến như ruồi bu, khiến những tân binh phải vất vả ngăn chặn.
Thượng sĩ Hayden, người đàn ông trung niên 40 tuổi với mái tóc hoa râm đầy sương gió, đang đứng chờ trước cửa phòng bệnh.
- Nhân chứng đâu sếp?
Alex hỏi.
- Ở bên trong. Cô gái vẫn chưa tỉnh, nên hãy lấy lời khai từ chàng trai trước.
Alex khẽ nhíu mày:
- Có tận hai nhân chứng sao?
- Ừ, đại loại vậy.
Hayden rút bao thuốc, loay hoay tìm bật lửa.
- Chính xác thì chàng trai này đã cứu cô gái khỏi một vụ bắt cóc. Có xô xát xảy ra nên cậu ta bị trầy xước nhẹ. Đó là một gã nhanh nhạy, cậu ta đã chọn cách rút lui đúng lúc thay vì để bị cuốn vào một cuộc chiến kéo dài.
- Vậy là cả hai đều không thấy mặt hung thủ ạ? Thế họ có quan hệ gì với nhau chứ?
Hayden nhún vai, vỗ mạnh vào vai Alex:
- Việc khai thác thông tin là tùy thuộc vào các cậu. Tôi phải ra đối phó với bầy kền kền phóng viên ngoài kia. Hãy tìm hiểu càng nhiều càng tốt. Vì tính chất nghiêm trọng, tôi sẽ yêu cầu đội bảo vệ nhân chứng và sắp xếpnơi ở an toàn sau khi lấy xong lời khai.
Alex gật đầu, không quên xác nhận lại:
- Tôi hiểu rồi. Còn video từ camera quan sát thì sao ạ?
- Đang trong quá trình trích xuất.
Như một kẻ lên cơn vã thuốc, Hayden vội vã rút bao thuốc, bật lửa rồi biến mất hút khỏi hành lang.
Alex nhìn theo bóng lưng vị thượng sĩ già rồi ra hiệu cho Matthew. Khi bàn tay Matthew đặt lên nắm cửa, Alex bỗng cảm thấy một luồng điện căng thẳng chạy dọc sống lưng. Đó là cảm giác bản năng rằng một manh mối quan trọng sắp lộ diện. Dù luôn tự nhủ mình không có tố chất làm thanh tra, nhưng sáu năm lăn lộn trong ngành đã nhào nặn nên một Alex nhạy cảm với từng biến động nhỏ nhất.
Tay nắm cửa xoay nhẹ. Cánh cửa kim loại nặng nề từ từ mở ra, để lộ không gian phòng bệnh trắng toát, nồng nặc mùi thuốc khử trùng hòa lẫn một mùi dược liệu thoang thoảng. Matthew bước vào trước, lên tiếng chào hỏi:
- Xin chào. Tôi là điều tra viên Matthew Wayne.
Alex bước theo sau. Ngay lập tức, một mái tóc vàng rực rỡ dưới ánh đèn vô trùng đập vào mắt cậu. Mái tóc ấy hơi ẩm ướt, vài sợi dính bết vào nhau. Một người đàn ông cao lớn đang ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, mặc chiếc áo choàng trắng của bác sĩ, đôi chân dài gập lại một cách lịch thiệp.
Nghe thấy tiếng động, người đàn ông vốn đang chăm chú nhìn bệnh nhân đang ngủ say khẽ quay đầu lại.
Alex chết lặng.
Đôi mắt xanh lục sáng ngời như ngọc bích từ từ xoáy sâu vào Alex. Thời gian như ngừng trôi, mọi âm thanh xung quanh tan biến vào hư không. Cậu ngây người nhìn khuôn mặt trước mắt, một khuôn mặt thiếu thực tế đến mức tưởng như chỉ tồn tại trong những giấc mơ hoang đường nhất. Hàng mi dài cong vút, sống mũi cao thẳng tắp và bờ môi mềm mại thanh tú... Vẻ đẹp ấy vượt xa tiêu chuẩn của một người mẫu hay diễn viên điện ảnh.
Thế nhưng, điều khiến hơi thở Alex đình trệ không phải là vì anh quá đỗi điển trai.
- Tôi là Nathan White.
Cái tên ấy vang lên, rõ mồn một, xuyên qua tai Alex. Đôi tay đang cầm sổ bút bỗng chốc mất hết sức lực. Cây bút chì rơi xuống sàn, tạo nên một tiếng động khô khốc, vang vọng bất thường trong căn phòng tĩnh lặng.
Hai ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Alex. Cậu chẳng còn tâm trí để bận tâm đến vẻ ngạc nhiên của Matthew bên cạnh. Như một kẻ bị xích chân tại chỗ, Alex mở to mắt, nhìn trân trân vào Nathan. Một cái tên run rẩy bật ra khỏi môi cậu mà chính cậu cũng không nhận ra:
- ...Nathan?
Chín năm. Cậu đã nghĩ về cái tên này suốt chín năm ròng rã.
Từ khi tốt nghiệp, vào đại học, cho đến khi vượt qua kỳ thi cảnh sát khốc liệt, không một ngày nào cậu không nghĩ về anh. Lúc chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, khi ngồi cô độc bên mâm cơm, hay những lúc thẫn thờ nhìn mưa rơi... cậu đều tự hỏi về ngày gặp lại sẽ ra sao. Cậu biết anh không muốn gặp lại mình, nhưng sâu trong lòng, cậu vẫn khát khao được đối diện với anh dù chỉ một lần để nói lời xin lỗi.
Xin lỗi vì đã làm cậu tổn thương.
Nếu cái chết có thể đưa cậu trở về khoảnh khắc định mệnh năm ấy, cậu sẵn sàng đánh đổi mạng sống để thay đổi lựa chọn của chính mình. Giờ đây, trong vai trò một cảnh sát, chứng kiến vô số kẻ đê tiện như David Mack lợi dụng điểm yếu của người khác để thao túng và hủy hoại, cậu hiểu rằng với nhận thức non nớt lúc bấy giờ, mình khó lòng có một cách ứng xử hoàn hảo. Nhưng sự thấu hiểu ấy không thể xoa dịu được mặc cảm. Nó vẫn đau đáu, day dứt không thôi: Lẽ ra cậu có thể nói nhẹ nhàng hơn một chút, hoặc thành thật hơn một chút, để cùng nhau tìm ra một lối thoá.
Cậu đã sống một cuộc đời mục rỗng bằng cách nghiền ngẫm cái quá khứ không thể xoay chuyển. Người ta bảo thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, rằng xa mặt thì cách lòng. Nhưng những lời khuyên ấy hoàn toàn vô dụng với Alex. Cậu không thể quên một người mà suốt bao năm qua cậu không tìm thấy dù chỉ là một sợi tóc.
Cậu từng muốn âm thầm tìm anh. Đến tuổi trưởng thành, mẹ đã thuê cho cậu 1 căn hộ, hay đúng hơn là đuổi cậu ra khỏi nhà. Lòng trống trải đến cực điểm, cậu đã lật đi lật lại số điện thoại của Tina và Jude hàng nghìn lần. Cậu tìm kiếm trên Face hay Insta, thậm chí định dùng đặc quyền cảnh sát để tra cứu hệ thống. Nhưng cuối cùng, cậu đã không làm gì cả. Cậu tự ghê tởm sự ích kỷ của bản thân, sợ hãi hành động đó sẽ lại làm vấy bẩn cuộc đời anh thêm lần nữa.
Nhưng cậu vẫn tưởng tượng. Cậu đã vẽ ra hàng nghìn kịch bản về phản ứng của anh khi gặp lại mình.
- Cái gì vậy?
Matthew nhìn Alex bằng ánh mắt đầy nghi hoặc rồi quay sang Nathan.
- Hai người... quen nhau sao?
Ánh mắt họ giao nhau. Từ vị trí ngồi trên ghế, Nathan nhìn lên Alex bằng vẻ lạnh lùng đến thấu xương. Khuôn mặt vô cảm ấy từ từ hé mở cánh môi. Toàn thân Alex cứng đờ như một khối đá.
Cậu đã tưởng tượng ra mọi biểu cảm, mọi câu nói từ giận dữ đến khinh bỉ mà anh có thể dành cho cậu.
- Không.
Thế nhưng...
- Chúng tôi không quen nhau.
Câu trả lời ấy nằm ngoài hàng nghìn kịch bản mà Alex từng vẽ ra. Đó là câu phủ nhận tàn khốc nhất, xóa sạch hai năm thanh xuân mà Alex đã sống, đã hít thở, đã vui sướng và đau khổ tột cùng.
Một tiếng nấc nhẹ suýt soát thoát ra. Trái tim Alex như vừa chịu một cú va đập nghìn tấn, nhưng bên ngoài, cậu vẫn cố giữ lấy một khuôn mặt vô cảm.
- Vậy à? Alex, cậu sao thế?
Cú vỗ vai nhẹ nhàng của Matthew kéo Alex về thực tại. Cậu chậm rãi quay đầu, đôi môi lắp bắp không thành lời. Để che giấu gương mặt đang dần sụp đổ, Alex hít một hơi thật sâu rồi cúi người xuống. Cậu vươn tay nhặt cây bút trên sàn một cách chậm chạp, đôi mắt dán chặt vào những viên gạch trắng tinh khiết.
