Cherreads

Chapter 27 - Chương 26

Nhớ lại buổi đêm hai ngày trước, Nathan lặng lẽ quan sát bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình. Anh đã từng đặt câu hỏi đó vì lờ mờ đoán được Alex cũng có tình cảm với mình, nhưng lúc bấy giờ lòng anh vẫn chưa thực sự chắc chắn. Một chút hối hận thoáng qua trong lòng.

- Ừ, đi thôi.

Tuy nhiên, cảm giác khó chịu kỳ lạ ấy dần tan biến khi Alex mỉm cười và siết chặt lấy tay anh. Một làn sóng nhẹ nhõm ập đến. Nathan chợt nhận ra rằng, cảm giác bất an ban nãy chính là nỗi lo sợ bị khước từ. Ngay khi ý nghĩ đó định hình, anh càng siết chặt lấy bàn tay đang nằm gọn trong lòng bàn tay mình.

- Sân ga số 3 ở đằng kia.

Không sao cả. Nathan bình tâm suy nghĩ. Nếu ngày hôm đó anh chưa kịp nói ra hết lòng mình, thì anh có thể nói vào ngày hôm nay.

Alex dõi theo bóng lưng Nathan đang dẫn bước qua lối đi hẹp rồi khẽ cụp mắt xuống. Cậu nhìn chằm chằm vào bàn tay đang bị nắm chặt. Nơi tiếp xúc nóng rực, cảm giác như hai làn da đang tan chảy và dính chặt vào nhau. Alex siết chặt lòng bàn tay đã hơi rịn mồ hôi, rồi đột ngột quay đầu lại.

Ánh mắt cậu vô tình chạm phải một người đang quan sát mình, đó là một Omega có vẻ lớn tuổi hơn cậu một chút. Trước đôi mắt nâu tròn xoe đang nhìn chằm chằm, Alex vội vã quay đi. Lời lăng mạ của David Mack lại một lần nữa dội về trong tâm trí:

"Đó là một căn bệnh đấy."

Cảm giác buồn nôn trào dâng. Theo bản năng, cậu nới lỏng bàn tay đang nắm chặt. Nhưng Nathan không hề buông cậu ra. Ánh mắt của người Omega kia và lời nói của David Mack cứ chồng chéo lên nhau rồi dần tan biến, dù trong lòng Alex vẫn hiểu rõ rằng những lời lẽ đó là hoàn toàn sai trái.

Sau cuộc xung đột với David, Alex đã bỏ tập suốt hai ngày qua. Cậu nói dối huấn luyện viên Jenkins rằng gia đình có việc bận. Có lẽ vì ông chưa liên lạc với bố cậu nên mọi chuyện vẫn tạm thời êm đẹp. Cậu đã tự nhốt mình trong nhà với một trái tim tan vỡ. Mặc kệ người cha thỉnh thoảng ghé qua trong cơn say xỉn, đập phá tan tành đồ đạc, cậu chỉ biết giam mình trong phòng với những suy nghĩ bế tắc.

Ngoài việc David là một kẻ điên rồ ngoài dự tính, Alex cũng chưa từng nghe ai nói rằng một Alpha lại được phép gắn kết với một hình thái khác. Ngay cả chính cậu cũng từng nghĩ như thế và chưa bao giờ dám mơ đến việc tỏ tình. Cậu thích Nathan, nhưng việc thực sự hẹn hò với một Beta là điều cậu chưa từng hình dung nổi.

'Tại sao Nathan lại đột nhiên thích mình chứ?'

Dù có vắt óc suy nghĩ đến đâu, cậu cũng chẳng tìm thấy lý do nào để anh phải lòng mình. Cậu không có ngoại hình xuất chúng đến mức khiến người ta quên đi rào cản hình thái, cậu không giàu có, cũng chẳng phải kẻ thú vị. Đôi khi cậu còn thấy căm ghét sự vụng về trong giao tiếp của chính mình.

Với năng lực hiện tại, cậu còn chẳng chắc mình có thể vào nổi đội 1, và cậu cũng không thông minh như Nathan. Vậy thì lý do gì khiến một người kiên định như Nathan lại thay đổi... Chẳng lẽ vì anh thấy thương hại tình cảm của cậu sao?

Giữa lúc tâm trí đang rối bời, Nathan dừng lại trước một hàng ghế bên cửa sổ. Gương mặt điềm tĩnh của anh khẽ quay sang nhìn cậu:

- Chúng ta ngồi đây nhé?

- Ừ, tôi thích chỗ này.

- Cậu muốn ngồi phía nào?

Giọng nói của Nathan nghe có vẻ khô khan nhưng lại ẩn chứa sự dịu dàng. Alex cảm thấy sống mũi cay cay vì sự quan tâm ấy.

- Tôi ngồi đâu cũng được mà.

Nathan im lặng nhìn cậu một lát:

- Thật không?

Cậu khẽ gật đầu. Nathan lùi lại một bước, ra hiệu cho Alex ngồi vào phía cửa sổ. Alex do dự rồi ngồi xuống, định buông tay ra thì Nathan đã kịp nắm lấy. Cậu ngạc nhiên quay lại, thấy Nathan thản nhiên ngồi xuống ngay cạnh mình thay vì ngồi đối diện. Dù tâm trạng đang vô cùng tồi tệ, nhưng gương mặt Alex vẫn nóng bừng lên vì hành động ấy. Đôi tai cậu đỏ ửng như thể đang bốc cháy.

Chuyến tàu bắt đầu chuyển bánh. Alex nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ, dõi theo những đường ray dần lùi xa. Cậu đã từng đi tàu khi còn nhỏ, đến những vùng ngoại ô xa xôi mà cậu không còn nhớ rõ, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đi cùng một người khác. Và người đó lại là Nathan, điều này tuyệt vời đến mức khiến cậu thấy choáng ngợp.

- Xin lỗi cậu.

Nathan đột ngột lên tiếng. Alex giật mình quay sang:

- Vì chuyện gì ?

- Tôi quên không mua nước hay chút đồ ăn vặt ấy.

Nghe đến đó, nước mắt Alex bỗng chực trào. Cảm giác nghẹn ngào trào dâng trong khoảnh khắc, Alex mím chặt môi, rồi lắc đầu với một biểu cảm khó tả – không hẳn là buồn, cũng không hẳn là vui.

- Cậu bảo là không lâu mà.

- Ừ. Nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta đi xa cùng nhau ấy.

Hơi ấm tỏa ra từ bàn tay đang đan chặt lấy tay cậu, dường như sưởi ấm cả trái tim đang run rẩy. Khi ở bên Nathan như thế này, Alex cảm thấy ghê tởm chính mình vì suốt hai ngày qua,cậu đã thực sự cân nhắc việc có nên hẹn hò với Ian hay không. Cậu đã dằn vặt đến mức tự hỏi, chả lẽ bản thân mình lại có thể ích kỷ và hèn nhát đến nhường ấy ư?

Có một khoảnh khắc cậu đã nghĩ: 'Hay là cứ gặp nhau một thời gian ngắn thôi cũng được, chẳng cần lâu dài... Nathan cũng từng có nhiều bạn gái, và cậu ấy cũng chưa chính thức tỏ tình với mình mà.'

Thế nhưng, ngay khi nghe thấy giọng nói điềm tĩnh của Nathan qua điện thoại, Alex đã thấy kinh tởm những suy nghĩ đó. Cậu ghét bản thân vì đã để những toan tính sai lầm làm vấy bẩn khoảnh khắc này. Cậu không nên chấp nhận bất kỳ điều kiện nào từ David chỉ để đổi lấy một vị trí vốn dĩ không thuộc về mình.

- Tôi chưa từng làm việc này trước đây nên cũng không rành lắm. 

Nathan nói rồi khẽ quay mặt đi. Có vẻ như anh đang bối rối, dù biểu cảm vẫn rất kín đáo.

 - Lần sau, tôi nhất định sẽ chuẩn bị chu đáo hơn.

Cảm giác tội lỗi trong lòng Alex lại dâng trào. Cách Nathan nhắc về "lần sau" khiến cậu nhận ra anh thực sự trân trọng mối quan hệ này.

- Không đâu. Lần sau để tôi chuẩn bị đi.

Nathan khẽ mỉm cười trước lời nói đó. Anh gật đầu, chống cằm và nhìn thẳng vào mắt Alex. Bị cuốn vào ánh nhìn trực diện ấy, Alex cắn chặt môi, cảm thấy một lời xin lỗi vô hình cứ lảng vảng nơi đầu môi rồi lại tan biến. Cậu cúi đầu, nhìn xuống bàn tay hai người đang nắm chặt. Trái tim đang dao động bất an của cậu bỗng chốc bình lặng lạ thường. Cậu đã quyết định rồi.

Cậu sẽ từ chối Ian. Đó là điều duy nhất đúng đắn phải làm.

Và có lẽ, cậu nên chuyển đội. Biết đâu ở một nơi khác sẽ có nhiều cơ hội hơn, và bố cậu có thể sẽ thấu hiểu nếu cậu chịu nói ra sự thật. Cùng lắm là bị ông đánh một trận, nhưng nỗi đau thể xác đó vẫn còn dễ chịu hơn sự dày vò tinh thần này.

Chưa đầy một giờ sau, họ đã đặt chân đến Brighton. Đứng từ nhà ga trên đỉnh đồi cao nhất, nhìn xuống toàn cảnh thị trấn, tâm trạng Alex lập tức khởi sắc. Những tòa nhà thấp tầng xinh xắn khiến nơi này trông nhỏ nhắn và yên bình hơn nhiều so với London xô bồ. Nắng vàng rót mật xuống vạn vật.

Hai người thong dong tản bộ dọc theo con dốc dẫn xuống biển. Bầu trời phía trước rộng lớn và trong veo, tựa như một đại dương lộn ngược đầy mê hoặc. Một nụ cười vô thức nở rộ trên môi Alex.

- Chúng ta ra biển trước nhé? 

 Nathan im lặng đi bên cạnh bỗng lên tiếng.

Thấy nụ cười hồn nhiên của Alex, Nathan khẽ nheo mắt cười theo. Alex chẳng thể giấu nổi sự phấn khích của mình:

- Có được không nhỉ?

Gió ở đây khác hẳn London. Gió mang theo vị muối mặn nồng hơn, đặc quánh hương vị biển cả. Nathan siết nhẹ bàn tay đang nắm, kéo Alex đi tới. Cậu chạy theo bước chân chậm rãi của anh, tiếng cười khẽ khàng vang vọng giữa không gian lộng gió.

Họ ghé vào siêu thị Morrisons để mua bánh mì sandwich và đồ uống mang ra bãi biển. Lần này, Alex rụt rè đề nghị được trả tiền và Nathan đã gật đầu đồng ý.

Trong lúc Nathan chọn bánh mì, Alex đảo mắt nhìn quanh theo thói quen. Cậu dừng lại trước quầy sô-cô-la, âm thầm kiểm tra giá cả. Một gói Maltesers tròn rẻ nhất cũng chỉ khoảng 1 bảng Anh. Cậu thoáng nghĩ hôm nay mình nên nuông chiều bản thân một chút, nhưng rồi lại gạt đi ngay. Dù không đáng bao tiền, nhưng cậu thấy nó thực sự không cần thiếtcho lắm.

- Cậu muốn ăn cái đó à?

Nathan lên tiếng ngăn bước Alex khi cậu vừa định quay đi. Anh tay cầm giỏ đồ, bước đến đứng sát bên cạnh cậu. Alex bối rối, nhanh chóng lắc đầu:

- Không đâu !

Đôi mắt Nathan khẽ nheo lại. Alex lúng túng đón lấy chiếc giỏ từ tay anh:

- Cậu chọn xong chưa? Tôi đi thanh toán đây.

Cố tình chuyển hướng sự chú ý, Alex vội vã đi thẳng tới quầy thu ngân. Nathan không đuổi theo ngay mà chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cậu. Sau khi thanh toán xong, Alex đứng chờ ở cửa ra vào, đưa mắt tìm kiếm thì thấy Nathan đột nhiên biến mất.

Ngay khi cậu đang phân vân không biết có nên gọi điện không, thì thấy Nathan từ từ bước tới từ phía quầy tự thanh toán. Mắt Alex mở to khi thấy trên tay anh là một hộp Maltesers loại lớn. Gáy cậu nóng bừng vì xấu hổ, môi mím lại đầy vẻ lúng túng.

- Đi thôi.

- ... Tôi đã bảo là không muốn ăn mà.

- Ừ, tôi biết rồi. 

Nathan chỉ nhún vai, còn Alex thì vẫn lơ đãng lặp lại như một thói quen:

- Thật mà, tôi không đói đâu.

- Tôi mua để tôi ăn mà. 

 Nathan thản nhiên đáp.

Nếu anh đã nói vậy thì cậu cũng chẳng còn lý do gì để từ chối. Nathan im lặng nhìn cậu như thể đang chờ xem cậu đã sẵn sàng chưa, rồi lại chìa tay ra. Alex do dự một chút rồi lặng lẽ đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh. Cảm giác xấu hổ vì những dằn vặt ban nãy nhanh chóng tan biến khi họ bước ra khỏi siêu thị và đối mặt với con dốc dài trải rộng trước mắt.

Hai người gần như chạy đua cùng những chiếc xe buýt đang lao vút qua với tiếng còi vang dội. Con dốc càng trở nên thoai thoải, bước chân của họ lại càng nhanh hơn, hòa cùng tiếng cười khẽ khàng vang vọng. Khi mặt biển xanh thẳm bắt đầu hiện ra ở đường chân trời, Alex không kìm được mà chạy đi. Những món đồ trong chiếc túi treo trên cổ tay cậu va chạm vào nhau, phát ra những tiếng tích tắc, tích tắc vui tai.

Sau khi đi qua những ngôi nhà sơn màu xanh lam, vàng rực rỡ và những con hẻm nhỏ với các tòa nhà gỗ xếp hàng duyên dáng, cả hai dừng chân trên con đường ven biển. Chỉ cần băng qua đường là bến tàu đã ở ngay trước mặt. Những con mòng biển trắng muốt chao lượn trên không trung tựa như những đám mây lông vũ bồng bềnh.

- Wow, Nathan, nhìn kìa!

Trong cơn phấn khích, Alex chỉ tay về phía trước. Dòng chữ Brighton Pier kiêu hãnh ngự trên cây cầu gỗ kéo dài ra biển dường như đang nằm ngay trên đầu ngón tay cậu. Băng trắng mà Nathan tặng vẫn đang hiện diện trên cổ tay Alex. Nathan chậm rãi quay đầu, dõi theo hướng chỉ của cậu.

- Nó không có ở đây.

- Cái gì cơ ?

- Cái vòng đu quay khổng lồ giống như London Eye ấy.

More Chapters