Câu hỏi ấy khiến Alex bất chợt nhớ về đêm ở Brighton. Bãi biển với những đám mây tím bồng bềnh, tiếng sóng vỗ rì rào và nụ hôn nồng cháy trên bãi sỏi. Nathan, người đã nói thích cậu, đang đứng ngay đây, vẫn vẹn nguyên trong ký ức ngọt ngào đó.
Theo sau đó là những thước phim ký ức về một Alex từng ngớ ngẩn mơ mộng, luyên thuyên đủ điều về một ngày thứ Bảy hoàn hảo. Ngày thứ Bảy trong ảo tưởng ấy khác xa với thực tại tàn khốc này. Cậu đã muốn mua một bó hoa rực rỡ nhất ở ga tàu, tặng cho Nathan và dõng dạc tuyên bố rằng: "Tôi đã thích cậu từ lâu lắm rồi." Cậu muốn nói cho anh biết anh đẹp đến nhường nào, rằng dù thế giới có định kiến gì đi nữa, cậu vẫn yêu một Nathan là Beta, và chính anh là người đã thắp sáng cuộc đời tăm tối của cậu.
Để rồi cuối lời thú nhận ấy, anh sẽ mỉm cười dịu dàng: "Tôi biết rồi..." Họ sẽ trở thành một cặp đôi bình dị, nắm tay và hôn nhau dưới ánh nắng như bao người khác.
- Tôi đã nghe thấy những lời kỳ lạ.
Nhưng thực tế lạnh lẽo lại giáng xuống đầu Alex như một cái tát.
- Có ba gã Alpha đã đến tìm tôi. Bọn họ nói rằng...
Tôi muốn cậu, người mà tôi vốn chẳng xứng đôi, được hạnh phúc hơn bất kỳ ai trên thế gian này.
- Họ nói chính cậu đã yêu cầu chuyện đó. Rằng cậu muốn gặp gỡ những Omega khác, nhưng tôi lại cứ đeo bám làm phiền. Vì thế, cậu đã nhờ họ "giải quyết" tôi thay cậu. Cậu thực sự đã nói vậy sao?
Thế giới này dường như chưa bao giờ ngừng tàn nhẫn, nó không ngừng gào thét rằng một Alex Yeon tầm thường không bao giờ xứng với một Nathan White hoàn mỹ.
- Tôi không tin những gì kẻ khác nói đâu.
Nathan tiến lại gần hơn. Alex khẽ cụp mắt, không dám nhìn thẳng vào cậu thanh niên trước mặt. Vẻ hoảng loạn và yếu đuối như chực khóc ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một sự lặng thinh đến đáng sợ. Giống như khi nỗi đau vượt quá giới hạn chịu đựng, con người ta sẽ trở nên tê liệt. Lời đe dọa của David lại hiện về, rành rọt như một bản án: "Giải quyết dứt điểm đi."
Bức ảnh đồi bại kia, lời đe dọa sẽ bêu rếu Nathan khắp trường của David... tất cả khiến Alex phải gồng mình lên. Với khuôn mặt không cảm xúc, Alex nhìn thẳng vào mắt Nathan, trái tim cậu gào thét nhưng đôi môi lại đông cứng.
- Vậy thì hãy giải thích đi.
Nathan lặp lại, giọng nói chứa chan sự mong chờ.
Hãy nhớ lấy, Alex Yeon. Chính mày đã kéo cậu ấy vào vũng lầy này.
- Hôm nay cậu định nói gì với tôi vậy?
Kết luận đã quá rõ ràng. Cho dù bị gọi là kẻ hèn nhát hay kẻ phản bội, Alex cũng chẳng có gì để biện minh. Đúng như David nói, nếu cậu biết thân biết phận, nếu cậu không mơ mộng hão huyền về một "lời đề nghị tốt đẹp" mà mình chẳng rõ điều kiện, thì Nathan đã không phải nhuốm máu như thế này.
Tuy nhiên, Nathan chính là điều tuyệt diệu nhất từng xảy ra trong cuộc đời Alex, nên sự luyến tiếc cứ thế níu chân cậu lại. Sự ích kỷ trỗi dậy, gào thét rằng không thể để anh đi như thế này. Nếu cậu thành thật giải thích thì sao? Nathan là người lý trí, anh chắc chắn sẽ hiểu và tha thứ, như anh đã từng hứa.
Nhưng lòng tham nhỏ mọn ấy lập tức tan biến khi Alex nhìn xuống bàn tay dính đầy máu của Nathan. Vết đỏ sẫm ấy quá chói mắt, quá ghê tởm đối với một người như anh. Nỗi kinh hoàng lấn át cả lý trí, trong đầu Alex lúc này chỉ còn duy nhất một sự thật: Cậu đã làm tổn thương Nathan rôi.
- Tôi...
Cậu mở lời.
Nathan không phải hạng người dễ bị lừa bởi những lời nói dối vụng về. Vì vậy, ít nhất là hôm nay, cậu phải diễn thật tròn vai.
- Chuyện tôi nhờ họ... đúng là thật đấy. Cậu cũng nhớ mà, tôi từng nói mình có một Omega đang hẹn hò.
Toàn thân Alex như bị tê liệt bởi chính lời nói của mình.
- Tôi cứ ngỡ nếu cậu xinh đẹp như người đó, thì dù không phải Omega cũng không sao...
Mình phải dùng vẻ mặt nào để cậu ấy căm ghét mình đây? Alex lén hít một hơi thật sâu khi lồng ngực nghẹn đắng. Cậu cầu nguyện rằng giọng nói run rẩy của mình sẽ bị anh hiểu lầm là sự hối lỗi của một kẻ bắt cá hai tay.
- Nhưng không được rồi.
Alex nhếch môi, bật ra một tiếng cười khan đầy cay đắng.
- Nếu không phải là Omega... thì không được.
- Cậu đã bảo không phải thế rồi mà! -
Nathan gằn giọng. Trái ngược với phong thái bình tĩnh thường thấy, đôi mắt kiên định của anh bắt đầu ánh lên vẻ bối rối tột cùng. Nhìn vẻ mặt vô cảm kia dần vỡ vụn, Alex thấy tim mình như bị xé làm đôi.
- Cậu thích tôi là vì tôi giống Omega ư?
Dù Nathan cố giữ tông giọng trầm thấp, nhưng Alex nghe ra được trong đó là một lời van xin khẩn thiết. Cậu sắp không chịu đựng nổi nữa rồi. Kìm nén thứ cảm xúc nóng hổi đang trực trào sau hốc mắt, Alex lạnh lùng đáp trả, tuyệt đối không được để lộ sơ hở:
- Tôi cứ tưởng là vậy, nhưng tôi đã lầm.
- Cậu đã nói... là cậu thích tôi mà.
Nathan lặp lại cùng một câu hỏi, điều chưa từng xảy ra trước đây. Nathan của thường ngày vốn luôn tĩnh lặng, chỉ khẽ gật đầu dù Alex có nói bất cứ điều gì, nhưng hôm nay anh lại nói rất nhiều. Nhìn vào đôi mắt xanh lục rực sáng đang méo mó vì tổn thương, Alex cố nặn ra một nụ cười - một nụ cười tàn nhẫn để anh có thể căm ghét cậu đến tận xương tủy.
- Vì thế, tôi đã đi xin lời khuyên từ một người khác.
Alex phải ngắt quãng vì giọng nói run rẩy không nghe theo ý muốn.
- Tôi đã hỏi họ phải làm sao để từ chối cậu, và một trong số họ...
Đó là một lời nói dối trắng trợn. Alex thậm chí còn chẳng biết mặt mũi ba gã Alpha mà Nathan vừa đối đầu là ai.
- Có vẻ như họ đã tự ý làm chuyện này. Tôi xin lỗi.
Lời xin lỗi thốt ra với tông giọng hờ hững đến đáng ghét. Môi Nathan mấp máy rồi lại mím chặt. Anh đột ngột vươn tay, bàn tay vẫn còn dính máu siết chặt lấy cổ tay Alex. Sức mạnh từ những ngón tay anh khiến cậu đau đớn, một nỗi đau tê dại thấm sâu vào da thịt.
- Cậu đã nói... cậu thích tôi mà.
Nathan lại hỏi, một lần nữa. Đôi mắt vốn bình lặng như mặt hồ bỗng chốc bùng lên ngọn lửa xanh rực đầy phẫn nộ. Nhìn vào ánh mắt ấy, Alex tưởng như đôi chân mình sắp khuỵu xuống. Cậu phải nuốt ngược tiếng nấc nghẹn vào lòng, cố giữ cho gương mặt mình một vẻ băng giá, vô cảm.
- Chuyện đó...
Nathan không hề có ý định buông tay, anh càng siết mạnh hơn. Càng đau, lòng Alex lại càng trĩu nặng nỗi buồn.
- Tất cả... đều là giả dối sao?
Không gian xung quanh như đặc quánh lại. Đôi mắt rực lửa của Nathan xoáy sâu vào Alex, và đằng sau sự giận dữ ấy, cậu đọc được một sự van nài đầy tha thiết. Chỉ cần cậu buông xuôi, chỉ cần cậu thốt ra sự thật ngay lúc này, Nathan chắc chắn sẽ tin cậu.
Nhưng Alex không có được dũng khí phi thường như Nathan. Ngay cả khi David bị trừng phạt, cậu cũng không đủ can đảm để trơ mắt nhìn danh dự của Nathan bị hủy hoại bởi những bức ảnh phát tán ngoài kia. Với Alex, việc Nathan căm ghét cậu vì một lời nói dối còn dễ chịu hơn vạn lần việc nhìn anh rơi vào cơn ác mộng không thể xóa nhòa vì lỗi lầm của cậu.
- Alpha... làm sao có thể thực lòng thích một Beta được chứ?
Ép anh phải ghét bỏ một tên khốn tồi tệ... dẫu sao cũng dễ dàng hơn nhiều.
- Tôi xin lỗi vì đã khiến cậu hiểu lầm bấy lâu nay.
Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, dồn dập và chói tai. Alex khẽ rùng mình. Nathan vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn thẳng vào cậu như đang dành cho cậu một cơ hội cuối cùng, chờ đợi một lời giải thích khác. Nhưng Alex chỉ biết đứng im, cố tránh né ánh mắt đang thiêu đốt tâm hồn mình.
Sự im lặng kéo dài đến vô tận cuối cùng cũng kết thúc khi Nathan chuyển động. Anh cúi xuống nhìn chiếc băng trắng quấn trên cổ tay Alex.
Thịch! Khoảnh khắc tim cậu thắt lại, Nathan đã thô bạo túm lấy và giật mạnh chiếc băng ấy đi. Vết máu trên tay anh vấy lên lớp vải trắng tinh, cơn đau rát từ vết thương bị kéo căng khiến Alex định đưa tay ngăn lại, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Nathan, cậu hoàn toàn bất động.
Nathan - người chưa bao giờ cười lớn, chưa bao giờ khóc hay nổi giận - lần đầu tiên bộc lộ cảm xúc mãnh liệt trên gương mặt. Đó là một sự giận dữ rõ ràng và tàn khốc.
- Đồ đạo đức giả.
Anh nghiến răng thì thầm, vò nát chiếc băng trong tay rồi ném xuống đất. Với đôi mắt vẩn đục vì cảm giác bị phản bội, anh giơ giày lên, nghiền nát chiếc băng vải trắng xuống lớp bùn đất lấm tấm máu. Alex phải dùng hết sức bình sinh để không lao đến nhặt nó lên, không quỵ xuống như một kẻ ngốc trước mặt anh.
- Tôi đã...
Nathan bỏ lửng câu nói. Anh bỗng im lặng, như thể vừa tự tay dập tắt ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt chính mình. Sau khi nhấc chân khỏi chiếc băng tội nghiệp, Nathan lùi lại một bước. Khoảng cách ấy khiến tâm can Alex tan nát. Sự sắc lạnh của Nathan khiến mọi quyết tâm tàn nhẫn của cậu trở nên vô nghĩa. Nỗi sợ hãi việc mất anh vĩnh viễn khiến Alex theo bản năng vươn tay ra:
- Nathan, đợi đã...!
