Cherreads

Chapter 29 - Chương 29

Trên chuyến tàu về London, Alex gửi một tin nhắn dứt khoát cho David qua Facebook. Nội dung rất rõ ràng: cậu từ chối mọi sự sắp đặt, và thứ Bảy này cậu vẫn sẽ gặp Ian đúng như lịch trình, nhưng là để nói với cậu bé rằng giữa hai người sẽ không có kết quả nào cả.

David đã xem, nhưng tuyệt nhiên không đáp lại. Alex vừa tự nhủ có lẽ cậu ta đã hiểu ra, nhưng sâu thẳm lại dâng lên một nỗi băn khoăn lạ kỳ, khiến cậu không kìm được mà liên tục kiểm tra cửa sổ trò chuyện bất cứ khi nào rảnh rỗi. Thế nhưng, cho đến tận ngày hẹn, David vẫn giữ một sự im lặng đáng sợ.

Ngược lại, Alex bắt đầu liên lạc với Nathan thường xuyên hơn. Đôi khi cậu chủ động, đôi khi Nathan là người khơi gợi câu chuyện. Trước đây, mỗi lần nhắn tin với Nathan, gương mặt cậu đều bừng sáng, nhưng giờ đây chỉ cần nhìn thấy cái tên ấy hiện lên thôi cũng đủ khiến cậu mỉm cười vô thức. Hình ảnh anh thổ lộ thích cậu và dư vị của nụ hôn nồng cháy cứ thế hiện hữu, tự nhiên như hơi thở.

Thực tế, suốt ba ngày qua, tâm trí Alex chỉ quanh quẩn với những ký ức tại Brighton. Cậu có thể dành cả ngày để nhấm nháp chúng mà không thấy chán, thậm chí sự rung động còn có xu hướng tăng dần theo thời gian.

Những biểu hiện khó hiểu trước kia của Nathan nhanh chóng bị Alex quẳng vào quên lãng. Nathan của hiện tại trả lời tin nhắn nhanh hơn, tần suất cũng dày đặc hơn, và Alex chỉ đơn giản là đắm mình trong sự thay đổi ngọt ngào đó. Cậu thầm nghĩ, nếu hôm nay từ chối Ian và nói lời muốn chính thức hẹn hò, thì mọi thứ sẽ thay đổi đến mức nào nhỉ?

Liệu bọn mình có lại hôn nhau nữa không?

Chỉ vừa thoáng nghĩ đến, vành tai Alex đã đỏ bừng vì thẹn thùng. Cậu mím chặt môi, bước xuống xe buýt để đối mặt với thực tại.

David Mack từng để lại một tin nhắn đầy tính đe dọa vào cái ngày họ cãi nhau trong phòng thay đồ, yêu cầu cậu phải cắt đứt với Nathan, thú nhận tình cảm với Ian và gặp cậu ta tại Piccadilly Circus. David tự coi đó là một buổi hẹn hò, nhưng với Alex, đây là nơi để chấm dứt tất cả. Cậu đã hẹn với Nathan rằng mình sẽ đến nhà anh sau khi xong việc.

Đang phân vân không biết có nên mua thêm một bó hoa không, Alex chợt khựng lại khi thấy Ian đã đứng chờ bên ga tàu điện ngầm. Tâm trạng háo hức ban nãy bỗng chốc chùng xuống, nặng nề như chì. Dù David có khiến cậu phẫn nộ đến mức nào, thì Ian vốn dĩ chẳng làm gì sai hết. Hơn nữa, sau khi nếm trải cảm giác thích một người, Alex hiểu rằng việc mở lời thú nhận đòi hỏi dũng khí lớn lao đến nhường nào. Việc phải khước từ một tấm chân tình như thế còn đau đớn hơn cậu tưởng tượng.

- À, chào cậu...

Ian ngẩng đầu khi thấy Alex. Khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú dưới mái tóc nâu bồng bềnh phủ một tầng u buồn. Nhìn vẻ mặt không mấy tốt đẹp của cậu bé, Alex càng thấy lòng mình trĩu nặng tội lỗi.

- Chào cậu. Cậu đợi lâu chưa?

- Không ạ. Em cũng vừa mới tới thôi.

Nói đoạn, Ian im lặng. Alex nhìn quanh, nhận ra Piccadilly Circus không phải là nơi lý tưởng để nói những chuyện riêng tư. May thay, gần đó có một công viên nhỏ ẩn mình giữa lòng thành phố nhộn nhịp.

- Chúng ta đi bộ một chút nhé?

Trước lời đề nghị với tông giọng có phần khô khốc của cậu, Ian khẽ gật đầu:

- Vâng.

Cả hai bước đi trong sự im lặng bao trùm. Trong lúc chờ đèn giao thông ở vạch sang đường, Alex cảm nhận được pheromone của Ian đang khẽ chạm vào mình. Pheromone quả là một thứ kỳ lạ; cơ thể cậu phản ứng trước cả khi đại não kịp phân tích, một thứ bản năng nguyên thủy khó lòng giải thích. Cảm thấy không thoải mái, Alex vô thức nới rộng khoảng cách. Đúng lúc đó, Ian lên tiếng:

- Em biết là anh sẽ từ chối em mà.

Giọng nói của cậu bé bình thản và dứt khoát đến lạ kỳ. Nhỏ nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng. Alex giật mình liếc nhìn, nhưng Ian đã quay đi. Đèn chuyển xanh, cậu bé lẳng lặng bước lên trước, để lại Alex đuổi theo với vẻ bối rối hiện rõ trên mặt.

- Nhưng em nghĩ, thà nói ra còn hơn là cứ giữ mãi trong lòng. 

 Ian cúi đầu, vẻ u buồn càng thêm đậm nét.

- Tôi xin lỗi.

- Không sao đâu ạ.

- Tôi thật sự... rất xin lỗi.

Cuối cùng, mọi chuyện lại kết thúc bằng những lời xin lỗi sáo rỗng nhưng chân thành. Giữa dòng người ngược xuôi, Ian tiếp tục kể, giọng cậu bé xa xăm:

- Từ nhỏ em đã rất hay ốm đau. Suốt những năm tiểu học, em gần như gắn liền với bệnh viện. Bác sĩ nói không có gì quá nghiêm trọng, nhưng em chẳng thể chạy nhảy như những đứa trẻ khác... Chính vì thế, anh trai đã chăm sóc em rất nhiều. Đối với em, anh ấy là một người anh tuyệt vời nhất thế gian.

Câu chuyện bất ngờ về David Mack khiến Alex sững người.

- Có lẽ với người ngoài, cách hành xử của anh ấy hơi kỳ lạ, nhưng vì lý do đó, anh ấy luôn cố gắng thực hiện mọi điều em mong muốn. Có lẽ... đó cũng là lý do anh ấy đã cư xử như vậy với anh, anh Alex.

Alex cau mày. Cơn giận đối với những hành động quá quắt của David vẫn còn đó, nhưng khi nghe Ian nói, cậu chỉ biết im lặng. Cậu nhận ra sau sự ích kỷ của David là một tình thương lệch lạc, và người đáng thương nhất trong vòng xoáy này, có lẽ chính là Ian.

- Nhưng mà...

Từ tiếp theo thốt ra từ miệng Ian mang theo một điềm báo chẳng lành.

- Dù anh ấy là một người anh tốt đối với em... điều đó không có nghĩa là mọi việc anh ấy làm đều có thể được tha thứ, đúng không ạ?

Ian dừng bước, gương mặt hiện rõ vẻ bất an tột độ. Alex quá quen thuộc với biểu cảm này, đó là vẻ mặt của những kẻ sắp sửa bóc trần một sự thật đau lòng. Mẹ cậu, vào cái ngày thông báo tin ly hôn, cũng đã nhìn cậu bằng ánh mắt vụn vỡ như thế. Alex mấp máy đôi môi khô khốc, khó khăn hỏi thành lời:

- Có chuyện gì vậy, Ian?

- Hôm qua... em vô tình nghe thấy anh ấy nói chuyện điện thoại với ai đó.

 Ian siết chặt hai tay như thể chính mình là kẻ phạm tội. Nỗi sầu muộn bao trùm lấy khuôn mặt non nớt của cậu thiếu niên. 

- Tên của anh đã bị nhắc đến rất nhiều lần... Và rồi, anh ấy nói về một người tên là Nathan.

Giọng Ian bắt đầu run rẩy, hơi thở hỗn loạn như chực trào nước mắt. Khoảnh khắc cái tên "Nathan" lọt vào tai, đầu óc Alex bỗng chốc trống rỗng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, tưởng như kim đồng hồ đã ngừng quay ngay giây phút đó. Phải mất vài giây sau, những âm thanh náo nhiệt của phố phường mới dội ngược lại vào màng nhĩ cậu, đau đớn như những nhát búa. Alex cảm thấy da gà nổi lên khắp người.

- Anh ấy... thỉnh thoảng vẫn giao du với những kẻ trông rất đáng sợ. Em nghĩ anh trai đã gọi điện cho bọn họ. Em xin lỗi... thật sự xin lỗi... Anh ấy, mỗi khi nổi giận, đều trở nên vô cùng tàn nhẫn.

Ian vừa nói vừa nấc lên, những giọt nước mắt lã chã rơi trên gò má.

- Em không bao giờ ngờ rằng... việc em thích anh lại dẫn đến cơ sự này.

Nhìn Ian cố kìm nén tiếng khóc, Alex cảm thấy một sự pha trộn phức tạp giữa lòng thương xót và nỗi căm ghét. Nhưng Ian thì có lỗi gì chứ? Kẻ sai lầm thực sự, hóa ra lại chính là Alex vì đã quá chủ quan. Cố gắng trấn giữ cơn choáng váng đang ập đến, cậu khẽ nói:

- Ian, không sao đâu. Không phải lỗi của em.

- Là em đã làm sai...

- Không phải em. Ian, nghe anh này, cho anh xin số điện thoại của David được không?

Alex muốn lao ngay đến chỗ Nathan, nhưng cậu không thể bỏ mặc cậu bé đang suy sụp này giữa đường. Ian gật đầu, đôi bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra. Trước đây cậu chỉ liên lạc với David qua Facebook, đây là lần đầu tiên cậu cần đến con số ấy.

Alex nghiến răng kìm nén những lời chửi thề, nhanh chóng lưu số vào máy mình. Trong cơn nóng vội, cậu vô tình bóp chặt lấy cánh tay Ian khiến cậu bé khẽ kêu lên vì đau.

- Á, chết thật! Xin lỗi em, anh vội quá... Ian, anh phải đi ngay. Nếu không phiền, em bắt taxi về trước được không?

- Hức... vâng, em không sao đâu ạ.

Ian lau nước mắt. Ngay khi ra đến đường lớn, Alex vẫy tay gọi taxi đồng thời bấm máy. Cuộc gọi đầu tiên cho David bị ngắt ngang. Cậu lập tức gọi lại lần nữa.

Chiếc taxi đã tới. Alex nhanh chóng đẩy Ian vào trong xe, tâm trí cậu giờ đây đã bị chiếm trọn bởi sự an nguy của Nathan. Cậu gọi cho anh, một lần, hai lần, rồi ba lần... nhưng đáp lại chỉ là những hồi chuông dài vô vọng. Sự hoảng loạn bắt đầu bóp nghẹt trái tim cậu.

"Sẽ ổn thôi, chắc chắn sẽ ổn thôi mà."

 Cậu tự nhủ bằng một niềm tin lung lay dữ dội. Đây là chuyện giữa cậu và David, lẽ nào cậu ta lại điên rồ đến mức kéo một người đứng ngoài cuộc như Nathan vào vòng nguy hiểm?

Giữa lúc tâm trạng bất ổn, David cuối cùng cũng nhấc máy ngay trước khi cuộc gọi tự động kết thúc.

- Cậu đã làm gì Nathan rồi? 

 Alex gầm lên vào điện thoại ngay lập tức.

― Chào Alex. Dạo này cậu vẫn khỏe chứ?

Giọng nói thản nhiên đến rợn người ở đầu dây bên kia khiến mắt Alex hằn lên những tia máu.

More Chapters