Cherreads

Chapter 31 - Chương 33

- Tôi đã đưa ra một lựa chọn sai lầm và kéo Nathan vào vũng lầy. Tôi xin lỗi. Mọi người sống tốt nhé.

Dứt lời, Alex rời khỏi nhóm chat. Tina và Jude vốn là bạn của Nathan, còn kẻ đã tổn thương bạn của họ là cậu, cũng không còn tư cách để làm bạn với bất kỳ ai trong số họ nữa. Bỏ mặc chiếc điện thoại đang rung lên liên hồi, Alex đứng dậy, tắm rửa và thay quần áo với những động tác máy móc vô hồn.

Khi đến sân tập, Alex đi thẳng ra phía thảm cỏ. Giữa đám đông đang hăng say rèn luyện, bóng dáng David Mack hiện lên đầy trơ trẽn. Nhìn cậu ta tập luyện như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, cơn giận trong Alex bùng lên thiêu đốt mọi lý trí.

Bỏ ngoài tai tiếng la mắng của huấn luyện viên vì tội đến muộn, cậu xông thẳng đến chỗ David. Thấy Alex, cậu ta vẫn nở một nụ cười rạng rỡ:

- Đến rồi à?

Trước lời chào trơ trẽn ấy, Alex chẳng nói chẳng rằng, túm lấy cánh tay cậu ta, lôi đi với một khí thế bức người. David dường như cũng cảm nhận được sự quyết liệt của cậu nên ngoan ngoãn đi theo. Ngay khi bước vào trong tòa nhà, Alex dùng hết bình sinh dồn David vào tường. Cậu ta loạng choạng đứng dậy, nhưng nụ cười khẩy vẫn treo trên môi.

- Xóa ảnh đi. 

Alex nghiến răng.

 - Chào buổi sáng mà có vẻ cục súc quá nhỉ.

 - Tôi đã làm đúng như lời cậu nói, giải quyết dứt điểm mọi chuyện rồi. Xóa ảnh đi! 

Cậu túm chặt cổ áo cậu ta, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Nhưng David vẫn thản nhiên:

-Nghe mỗi lời cậu sao mà tin được hả trời. Để xem mọi chuyện có thực sự "dứt điểm" hay không đã, lúc đó tôi mới xóa. 

- Còn ai giữ chúng nữa không? 

- Hỏi Jessica Bundy ấy. Nhưng chắc nó chẳng thèm để tâm đến lời nói của một thằng vô danh như cậu đâu.

Một cú đấm sượt qua mang tai David, nện mạnh vào bức tường phía sau. Alex cố kìm nén khao khát muốn nghiền nát khuôn mặt trơ trẽn kia ngay lập tức. Cậu nghiến răng ken két.

- Tôi khác cậu ở chỗ... tôi là người biết giữ lời.

David tất mạnh tay Alex ra, rồi đẩy cậu một cái. Dù có hơi loạng choạng, nhưng Alex vẫn đứng vững, đôi mắt hằn học nhìn trân trân vào cậu ta không chút nao núng.

- Cứ ngoan ngoãn đóng vai bạn trai cho đến khi Ian chán cậu. Khi nào nó muốn đá cậu, tôi sẽ xóa sạch mống ảnh đó, kể cả những bản mà Jessica Bundy hay đám kia đang giữ. Đừng có giở trò. Cảnh sát chỉ làm việc khi có bằng chứng, còn tôi thì có rất nhiều "bạn bè" sẵn lòng giúp đỡ đấy.

Nghe cái giọng điệu ban ơn giả tạo của David, một sợi dây lý trí trong Alex chính thức đứt đoạn. Một cú đấm sấm sét tung ra, găm thẳng vào mặt David trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng. Cảm giác xương gò má cứng nhắc bị nghiền nát dưới mu bàn tay khiến Alex rùng mình. Đó là lần đầu tiên trong đời cậu thực sự đánh người.

Cuộc ẩu đả vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bởi tiếng hét của huấn luyện viên. Khi mọi người lao vào kéo Alex ra, cậu vẫn như một con thú bị thương, điên cuồng muốn lao vào xé xác kẻ đối diện. David dùng mu bàn tay lau dòng máu mũi đang chảy dài, môi nở một nụ cười đầy thách thức.

- Cậu nghĩ những gì cậu đang làm thực sự là vì em trai sao? 

 Alex gầm lên giữa những vòng tay đang kìm kẹp mình.

- Chứ còn gì nữa? Dĩ nhiên rồi. 

 - Không, cậu chỉ đang dùng nó như một cái cớ để thỏa mãn trò tiêu khiển bệnh hoạn của mình thôi! Cậu cứ đợi đấy, tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!

David tiến lại gần Alex, gạt bỏ sự ngăn cản, rồi dùng ngón trỏ ấn mạnh vào ngực cậu.

- Nhưng Alex à, cậu có thể làm gì chứ? Cậu vừa không có tiền, vừa không có quyền mà.

Cậu ta cười khẩy, lướt qua Alex như lướt qua một đống rác rưởi rồi quay sang đáp lại những lời hỏi han của đồng đội bằng vẻ lịch sự giả tạo thường ngày. Nhìn màn kịch trơ trẽn ấy, Alex bỗng bật cười, một điệu cười lạc quẻ và điên dại. Cậu hất mạnh những người đang giữ mình, đứng thẳng dậy trước gương mặt giận tím tái của huấn luyện viên.

- Cậu nghĩ mình đang làm cái quái gì thế, Alex Yeon? Bỏ tập cả tuần, vừa đến đã gây chuyện là sao? Cậu còn muốn đá bóng nữa hay không hả?

Alex nhìn xoáy vào người thầy mà cậu từng hết lòng muốn làm hài lòng. Giờ đây, cậu chỉ thấy một sự chán ghét tột độ. Nơi này, những con người này, tất cả chỉ biết chạy theo hư danh mà không một ai đứng về phía lẽ phải.

- Không muốn ạ.

Một khi đã hy sinh cả Nathan vì cái sự nghiệp bóng đá mà bản thân vốn chẳng hề say mê, Alex nhận ra mình không còn lý do gì để tiếp tục nữa rồi. Cậu không đủ trơ trẽn để hưởng lợi trên đống đổ nát mà mình đã gây ra. Cậu biết đây không phải là một quyết định sáng suốt về tương lai, nhưng...

- Thì sao chứ? Tôi đã phá hỏng mọi thứ rồi mà. Tôi xin phép được dừng lại ở đây.

Không chờ đợi phản ứng từ huấn luyện viên, Alex quay lưng đi thẳng, bỏ lại sau lưng sân cỏ và những ước mơ dang dở mà cậu chắc chắn sẽ không bao giờ ngoảnh lại nhìn thêm một lần nào nữa.

Alex trở về nhà, chuẩn bị tâm thế cho một trận đòn lôi đình từ bố. Cậu thức đợi đến tận nửa đêm, rồi rạng sáng, nhưng bóng dáng ông vẫn bặt vô âm tín. Một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày trôi qua... ánh mặt trời cứ mọc rồi lặn, nhưng căn nhà vẫn lạnh lẽo sự cô độc.

Trước khi học kỳ tháng 9 bắt đầu, Alex cay đắng nhận ra ngay cả người thân duy nhất cũng đã bỏ rơi mình. Một tin nhắn xin lỗi chóng vánh và số tiền 300 bảng được gửi đến từ người bố bặt tăm bấy lâu đã nói lên tất cả. Cậu tìm đến văn phòng của ông, chỉ thấy cánh cửa đóng im lìm với dòng chữ "Đã ngừng hoạt động". Những người hàng xóm quanh đó kể lại bằng giọng mỉa mai rằng bố cậu đã bán tháo mọi thứ vì nợ nần chồng chất.

Hai ngày sau, những nhân viên ngân hàng tìm đến nhà. Đứng trước những người lạ mặt trong bộ vest cứng nhắc, Alex cảm thấy mình như một mảnh gỗ mục bị cuốn trôi giữa cơn sóng thần khổng lồ của cuộc đời. Cậu đưa cho họ số điện thoại của mẹ, thầm tự hỏi liệu bà có còn dùng số đó không, hay bà cũng đã xóa sạch dấu vết về cậu trong cuộc đời mới của mình.

Những ngày tháng sau đó trôi qua trong một màn sương mờ ảo của sự đau khổ. Ngôi nhà cũ bị tịch thu, Alex buộc phải chuyển đến sống nhờ nhà mẹ đẻ, nơi bà đang hạnh phúc bên người chồng mới và đứa con nhỏ. Ở đó, cậu trở thành một "vị khách không mời", một kẻ lạc loài giữa bầu không khí gượng gạo và những ánh mắt lạnh lùng. Mẹ không bao giờ cười với cậu; bà nói thẳng rằng muốn cậu rời đi ngay khi đủ tuổi trưởng thành. Trớ trêu thay, những lúc bị xua đuổi, Alex lại nhớ bố, người duy nhất từng thực lòng muốn giữ cậu ở bên cạnh, dù cách ông làm thật vụng về và sai lầm.

Năm học cuối cấp bắt đầu trong những lời xì xào bàn tán. Tin đồn về việc Nathan chuyển trường lan nhanh như cỏ dại. Mỗi khi nghe thấy cái tên ấy, Alex lại nín thở, cúi gục đầu xuống mặt bàn để che đi đôi mắt đã đỏ hoe. Chỉ mới một tháng trước, cậu là người hiểu Nathan nhất, vậy mà giờ đây, cậu phải nghe ngóng tin tức về anh qua lời người khác.

Người ta nói Nathan đã phòng vệ quá mức, khiến kẻ tấn công gãy răng và phải điều trị dài ngày. Có kẻ lại ghen tị với gia thế và người anh trai luật sư tài giỏi đã dọn dẹp mọi rắc rối cho anh. Nghe thấy những lời đó, Alex trừng mắt nhìn kẻ vừa thốt ra; pheromone của cậu dao động dữ dội đến mức khiến gã Omega kia phải câm nín. Ngay sau đó là những tiếng xì xào về việc Alex bỏ bóng đá - một tin tức chấn động không kém.

Nathan xuất hiện tại trường lần cuối sau giờ nghỉ trưa để lấy đồ đạc, chưa đầy 30 phút đã rời đi. Cả hành lang xôn xao. Khoảnh khắc nghe thấy tên anh, Alex vô thức quay đầu lại. Qua ô cửa sau, cậu thấy bóng dáng quen thuộc ấy đang bước đi.

Nhưng Nathan không hề nhìn về phía cậu.

Dù là khi anh bước xuống cầu thang, đi ngang qua sân trường cùng Tina và Jude, hay khi đứng ở cổng trường chào tạm biệt lần cuối... Nathan vẫn kiên định không ngoảnh lại. Đó không còn là tấm lưng dịu dàng vẫn thường sưởi ấm lòng Alex, mà là một bóng lưng lạnh lẽo, quyết tuyệt gạt bỏ Alex Yeon ra khỏi thế giới của mình.

Đó là hình ảnh cuối cùng của Nathan mà Alex được thấy.

Suốt hai năm sau đó, Alex sống như một con rối bên cạnh Ian để đổi lấy sự im lặng của David. Cậu dành thời gian để thu hồi và xóa sạch những bức ảnh đồi bại. Hộp thuốc Nathan tặng ngày nào giờ đã úa vàng theo năm tháng; chiếc băng tay cậu đeo không rời một ngày cũng đã giãn ra, lỏng lẻo đến mức không thể giữ nổi trên cổ tay nữa. Nhưng dù thời gian có trôi đi bao lâu, Alex vẫn không bao giờ có thể gặp lại Nathan thêm một lần nào nữa.

More Chapters