Cherreads

Chapter 33 - Chương 32

- Đừng chạm vào tôi!

Bàn tay cậu bị gạt phăng đi bởi một lực mạnh bạo. Một tiếng "chát" vang lên khô khốc giữa không gian hẻm nhỏ. Tay Alex bị đẩy lùi, chết lặng giữa không trung. Những tuần lễ hạnh phúc nắm tay nhau bỗng chốc trở thành một tấn bi kịch nực cười. Một giọng nói sắc lẹm vang lên, rõ mồn một:

- Ghê tởm.

Từ ngữ ấy như một lưỡi dao cứa sâu vào tim gan Alex. Cậu đứng ngây người, bàn tay vẫn còn tê rần vì cú gạt, nhìn theo bóng lưng Nathan.

Ghê tởm. Alex hoàn toàn câm lặng trước sự tàn nhẫn khắc sâu vào linh hồn. Nathan nhìn Alex bằng ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, rồi dứt khoát bước ra khỏi con hẻm.

Xe cảnh sát ập đến, tiếng ồn ào vây lấy không gian. Các viên cảnh sát lướt qua Alex như lướt qua một người vô hình để tiếp cận hiện trường và kẻ đang bất tỉnh trong hẻm. Nathan đã lên xe cảnh sát từ trước, không một lần quay đầu nhìn lại.

Khi hiện trường dần được thu dọn, một viên cảnh sát tiến đến hỏi chuyện, nhưng Alex không thể trả lời ngay lập tức. Cậu chỉ sợ nếu mở miệng, tiếng khóc nức nở sẽ vỡ òa ra.

Với đôi mắt đỏ hoe, Alex cúi xuống nhặt chiếc băng trắng lấm lem bùn đất dưới đất, siết chặt nó trong tay rồi nhét vào túi. Cậu lẳng lặng lau nước mắt bằng mu bàn tay, bước theo viên cảnh sát với trái tim đã hoàn toàn vụn vỡ. Cậu biết điều đó là không thể, nhưng sâu thẳm trong lòng, Alex vẫn sợ hãi tột cùng nếu Nathan quay lại và nhìn thấy mình trong bộ dạng thảm hại này.

Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Ngay từ khoảnh khắc phải đối diện với cảnh sát, toàn thân Alex đã không ngừng run rẩy. Viên cảnh sát tuần tra tay cầm xấp báo cáo vụ việc, liên tục đặt câu hỏi về mối quan hệ giữa cậu với Nathan cũng như những gì cậu đã chứng kiến tại hiện trường.

Ánh mắt Alex dại đi, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc dùi cui bên hông viên cảnh sát như để tìm một điểm tựa vô hình. Cậu cố gắng nặn ra từng lời bằng tông giọng khô khốc đã được lau sạch dấu vết của tiếng khóc. Sau khi phủ nhận việc chứng kiến sự việc, câu hỏi về mối quan hệ với Nathan lại một lần nữa giáng xuống. Khoảnh khắc thốt lên hai chữ "bạn bè", một tiếng nức nở nghẹn ngào suýt chút nữa đã phá vỡ mọi sự kìm nén. Bởi lẽ, giờ đây hai người ngay cả tư cách bạn bè cũng chẳng còn, và cũng chẳng thể là gì của nhau thêm nữa.

Alex do dự khi bị hỏi về lý do có mặt tại đây. Nếu thành thật, cậu sẽ phải phơi bày toàn bộ sự thật dơ bẩn phía sau. Một khi cái tên David bị xướng lên, mọi thứ sẽ trở nên không thể cứu vãn. Cậu biết David đủ điên cuồng để công khai những bức ảnh của Nathan ngay khi cảm thấy bị đe dọa.

Cuối cùng, Alex chọn một sự thật mập mờ: Cậu đến tìm Nathan và vô tình bắt gặp anh bước ra từ con hẻm. Một sự thật đã bị tước bỏ toàn bộ bối cảnh tàn khốc của nó.

Viên cảnh sát nhìn cậu bằng ánh mắt nghi ngại rồi hỏi lại xem cậu có thực sự ổn không. Trái tim Alex đập loạn xạ vì mặc cảm của kẻ nói dối. Cậu ước gì hai kẻ đã bỏ trốn kia bị bắt giữ, ước gì mọi chuyện được phanh phui, nhưng hình ảnh nhạy cảm về Nathan cứ hiện lên như một lời nguyền rủa, buộc cậu phải im lặng.

Sau khi hoàn tất các thủ tục hình thức và cung cấp thông tin người giám hộ, Alex được phép về nhà thay vì phải đến đồn cảnh sát như Nathan. Với nỗi lo lắng tột cùng, cậu gặng hỏi về tình trạng của anh, nhưng tất cả những gì nhận được chỉ là những thông tin đại khái: Nathan sẽ được đưa đến bệnh viện, sau đó liên lạc với gia đình để lấy lời khai. Ngoài ra, mọi cánh cửa thông tin đều đóng sập trước mặt cậu.

Alex đứng chôn chân tại đó cho đến khi chiếc xe cứu thương và xe cảnh sát khuất hẳn. Nathan ngồi lặng lẽ bên trong, không một lần ngoái đầu nhìn lại.

Cậu nhìn theo đoàn xe trongvô vọng, chỉ khi hiện trường không còn một bóng người, cậu mới chậm chạp dời bước. Những người hàng xóm hiếu kỳ cũng tản đi, để lại không gian vắng lặng đến rợn người. Alex cảm thấy như có những lời thầm thì vô hình đang chỉ trích, lên án sự hèn nhát của mình.

Ngồi trên xe buýt, Alex thẫn thờ nhìn chiếc băng tay lấm lem bùn đất. Chỉ mới qua một trạm dừng, cậu đã vội vã xuống xe vì không chịu nổi không khí ngột ngạt. Về đến nhà, Alex không màng đến bộ quần áo đẫm mồ hôi, cậu lảo đảo đi thẳng vào phòng, đặt chiếc băng tay lên bàn - ngay bên cạnh những hộp thuốc ức chế và băng gạc mà chính tay Nathan đã chuẩn bị cho cậu.

Và khoảnh khắc nhìn thấy chúng, mọi cảm xúc hoàn toàn đổ vỡ. Cậu bật khóc.

Cậu ngậm chặt môi, đứng ngây người nhìn những kỷ vật sót lại và khóc nức nở. Đôi mắt xanh lục lạnh lùng của Nathan, cái cách anh nghiền nát chiếc băng tay dưới mũi giày, và cả lời mắng nhiếc "ghê tởm", "đạo đức giả"... tất cả cứ vang vọng, xoáy sâu vào tâm khảm cậu.

Nước mắt rơi tí tách, ướt đẫm cả gò má và cằm. Alex lau đôi mắt đỏ hoe, gập người lại vì đau đớn. Tiếng thở nghẹn ngào lọt qua kẽ môi, cậu cứ nắm chặt rồi lại buông chiếc băng tay bẩn thỉu ra trong nỗi tủi hổ khôn cùng. Cậu biết mình xứng đáng bị đối xử tệ hơn thế, nhưng việc Nathan đã làm với chiếc băng vẫn là một nhát dao quá chí mạng.

Từ nay về sau, cậu sẽ chẳng còn tư cách để bắt chuyện với anh nữa. Nỗi hối hận muộn màng ập đến khi Alex nhận ra mình đã đánh mất Nathan vĩnh viễn. Có những lúc cậu muốn chạy ngay đến bên anh để gào lên toàn bộ sự thật, bởi nếu không làm thế, cậu cảm thấy mình sẽ chết vì nghẹt thở. Nhưng rồi bóng ma của David lại hiện ra, đe dọa sẽ hủy hoại anh thêm lần nữa nếu cậu dám bước lại gần.

Alex từng nghĩ đến việc cầu cứu, nhưng bố cậu sẽ chẳng bao giờ thấu hiểu, còn Tina hay Jude... cậu không đủ dũng khí để đối diện với họ. Trong mắt mọi người, chính Alex là kẻ đã lôi kéo Nathan vào vũng lầy này. Nỗi sợ bị chỉ trích và bị bỏ rơi khiến cậu co mình lại trong vỏ ốc.

Cậu cứ đứng đó và khóc cho đến khi đôi mắt nhức nhối không còn giọt nước nào chảy ra được nữa. Alex không thể hình dung nổi ngày mai sẽ ra sao, cũng chẳng thể tưởng tượng một cuộc đời vắng bóng Nathan sẽ vô vị đến nhường nào. Cậu chọn cách trốn chạy thực tại bằng một giấc ngủ sâu đầy mệt mỏi.

Hai ngày sau, tin tức về Nathan mới tìm đến cậu. Dù là thứ Hai, Alex vẫn nằm lì trên giường, không màng đến buổi tập của đội. Cậu không biết mình sẽ làm gì nếu phải đối mặt với David. Nếu gây ra chuyện, cậu sẽ bị đuổi khỏi đội, và quan trọng hơn, Nathan có thể sẽ lại bị kéo vào vòng nguy hiểm.

Mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ, chẳng có lấy một tia hy vọng. Bản thân cậu, kẻ không quyền lực, không gia thế, không tiền bạc, hiện lên thật thảm hại và ghê tởm. Đây là lần đầu tiên trong đời, Alex cảm nhận rõ rệt sự bi đát của phận đời mình.

Giữa lúc đang nằm thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ, điện thoại bỗng rung lên liên hồi. Alex uể oải ngồi dậy, thầm mong rằng đó là tin nhắn từ Nathan. Nhưng khi cầm máy lên, thứ hiện ra lại là thông báo về một nhóm chat mới được lập, nơi có tên của Tina và Jude.

- Alex, cậu nghe tin gì về Nathan chưa?

 - Nathan sắp chuyển trường rồi...

Hai dòng tin nhắn liên tiếp hiện lên như một cú sốc điện khiến Alex bật dậy khỏi giường. "Chuyển trường?" Trái tim cậu thắt lại, đau đớn đến nghẹt thở.

- Ừ, nghe đâu có chuyện gì đó kinh khủng xảy ra vào thứ Bảy. Anh trai Nathan đã gọi cho bọn tôi hỏi thăm, cậu không biết gì sao? Anh luật sư ấy. 

- Cậu và Nathan thân nhau nhất mà. Có chuyện gì vậy? Lo chết mất thôi, Nathan cũng không bắt máy. 

- Anh trai bảo Nathan nhất quyết không chịu nói nửa lời, nên mới phải đi hỏi vòng quanh bọn tôi.

Đầu óc Alex trống rỗng. Cậu đưa tay vuốt mặt, bàng hoàng nhận ra Nathan đã chọn cách im lặng, anh không hề hé môi về việc cậu có liên quan. Một cảm xúc khó tả trào dâng - là hy vọng, là nhẹ nhõm, nhưng rồi ngay lập tức rơi tõm xuống vực thẳm của sự dằn vặt.

- Tôi cũng không biết.

 Alex chậm rãi gõ từng chữ, cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề cuộc đời của chính người mình yêu.

- Thật á? Sao lạ vậy? Alex, đi tìm Nathan ngay đi. Chắc chắn cậu ấy đang buồn lắm. Ước mơ của cậu ấy vốn là cảnh sát, vậy mà vì chuyện này, cậu ấy đột ngột quyết định bỏ ngang để đi học y . 

- Nghe nói cậu ấy sẽ chuyển đến Oxford và học lại chương trình Sixth Form tại Cardiff College đó. 

- Bọn tôi định ngày mai sẽ đến thăm. Alex, đi cùng bọn tôi nhé.

Tai Alex như ù đi. Từng câu chữ về ước mơ làm cảnh sát của Nathan găm vào tim cậu như một chiếc đinh rỉ sét. Cảm giác tội lỗi ập đến dữ dội. Cậu không thể hình dung nổi mình đã phá nát cuộc đời và hoài bão của Nathan đến mức nào.

Lẽ ra cậu không nên tham lam. Lẽ ra cậu không nên để mình chìm đắm trong sự tử tế của anh. Sai lầm bắt đầu từ đâu? Từ ngày phát tình ở nhà anh? Không, sai lầm là ngay từ đầu cậu không nên đến gần anh, không nên chào hỏi, càng không nên bắt chuyện. Nếu không có sự xuất hiện của Alex Yeon, Nathan đã có thể thong dong sống một cuộc đời rạng rỡ và bình yên đúng với đẳng cấp của mình.

- Xin lỗi nhé, chắc tôi không đi được. 

- Cậu bận tập luyện đến thế cơ à? 

Jude lo lắng hỏi, hoàn toàn không hay biết Alex chính là "tội đồ" trong câu chuyện này. 

- Không phải.

Alex nhìn trân trân lên chiếc bàn, nơi bày biện những lọ thuốc ức chế và băng gạc mà Nathan chuẩn bị cho mình. Nathan đã trao cho cậu tất cả sự chân thành, nhưng cậu lại đáp trả bằng những vết thương rướm máu. Một kẻ tồi tệ như cậu không xứng đáng được đứng trong vòng tròn bạn bè của anh nữa. Đó là cách duy nhất mà bộ não ngốc nghếch của cậu có thể nghĩ ra để bảo vệ danh dự cuối cùng cho Nathan.

Cậu quay đầu lại, gõ một dòng tin chấm dứt hoàn toàn mọi sợi dây liên kết:

- Bọn tôi nghỉ chơi rồi.

Nhóm chat rơi vào im lặng chết chóc. Alex bình thản gõ tiếp:

- Tôi đã làm một điều rất tệ với Nathan. Tina, Jude, cả Nathan nữa... tất cả mọi người đều là người tốt. Kẻ lạc loài duy nhất là tôi. Tôi đã ảo tưởng rằng mình có thể thuộc về một nơi không dành cho mình. 

- Nathan ra nông nỗi này là tại tôi. Chính tôi đã gây ra tất cả. Tôi xin lỗi. 

- Cậu đang nói cái gì vậy Alex?

More Chapters