Một tiếng thở hắt ra tựa như tiếng nức nở nghẹn ngào. Alex chẳng rõ mình đang mang biểu cảm gì, cậu chỉ thấy Nathan đang ngước nhìn mình. Một bàn tay trắng nõn từ từ đưa lên, những ngón tay thon dài chạm khẽ vào gò má cậu. Gương mặt anh dần tiến sát lại, thu hẹp mọi khoảng cách.
- Ừ.
Một câu trả lời ngắn gọn, bình thản đúng phong cách thường ngày, nhưng lại đủ sức khiến Alex hoàn toàn sụp đổ. Cậu cắn chặt môi, vẫn không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Mọi thứ hư ảo như một giấc chiêm bao. Ngón tay đang vuốt ve gò má anh từ từ trượt xuống, chạm nhẹ vào làn môi Alex.
- Tôi thích cậu.
Nathan lặp lại, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc.
Alex giật mình, đôi môi khẽ hé mở trước sự tiếp xúc xa lạ và đầy kích thích ấy. Đầu óc cậu trống rỗng hoàn toàn. Bàn tay Nathan trượt từ môi xuống sau gáy cậu, siết nhẹ. Alex đứng chôn chân tại chỗ, ngây người đón nhận từng cử chỉ của anh.
- Rất nhiều.
Lực siết nơi gáy mạnh thêm một chút. Alex vô thức cúi đầu xuống, đôi mắt nhắm nghiền khi cảm nhận hơi thở nóng bỏng của Nathan đang phủ lấy gương mặt mình. Và rồi, một thứ gì đó mềm mại chạm vào môi cậu.
Hương thơm thanh khiết của Nathan lan tỏa, thấm đẫm vào từng tế bào của Alex. Nụ hôn ban đầu chỉ là sự chạm khẽ rồi rời đi, khiến tay Alex run lên bần bật. Cậu thấy chóng mặt, máu trong người như sôi sục và tai ù đi vì tiếng tim đập loạn nhịp. Nhưng thứ mềm mại ấy lại quay trở lại, cọ xát nhẹ nhàng như đang vỗ về, xoa dịu sự căng thẳng của cậu. Alex quên cả hít thở, hàng mi run rẩy dữ dội.
Rồi, một cảm giác ẩm ướt liếm nhẹ lên làn môi cậu.
Sự kích thích rõ ràng đến rợn người khiến Alex phát ra một âm thanh nghẹn ngào. Tim cậu như ngừng đập vì quá sốc. Cảm giác mơ hồ bao trùm, cơ thể cậu như đang lơ lửng trên mây, lại như đang rũ rượi vì ngấm nước. Cậu sợ hãi đến mức tự hỏi liệu mình có thể chết đi vì sự sung sướng cực độ này không.
Khi thứ mềm mại và ẩm ướt ấy len lỏi vào giữa hai cánh môi, Alex nhắm chặt mắt, hơi thở hổn hển. Phải mất vài giây, cậu mới nhận ra đó là lưỡi của Nathan.
Anh khẽ lướt đi, quấn quýt lấy đầu lưỡi của Alex. Cảm giác lưỡi chạm lưỡi quá đỗi kỳ lạ và mãnh liệt khiến Alex run bắn người, phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Nathan không để cậu lùi lại; anh đưa tay vòng qua ôm chặt lấy eo cậu, giữ chặt cậu trong vòng tay mình. Mọi sự phòng bị của Alex sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc.
Cậu lắc đầu trong cơn mê muội, hai tay nắm chặt lấy vạt áo của Nathan như bám lấy sợi dây cứu sinh duy nhất. Cậu chẳng còn tâm trí để quan tâm liệu mình có làm nhăn nhúm bộ quần áo của anh hay không, chỉ biết dồn hết sức lực vào nắm tay ấy.
Khi lưỡi của Nathan chạm vào phần trơn nhẵn, nhạy cảm bên dưới lưỡi mình, Alex lại rên lên đầy khao khát. Sự kích thích này quá lớn, cậu cảm thấy mình có thể bất tỉnh ngay lúc này. Lưỡi họ hòa quyện vào nhau, quấn quýt không rời.
Alex đứng đờ đẫn, hoàn toàn phó mặc cho Nathan dẫn dắt. Nước bọt không kịp nuốt đọng lại nơi khóe môi rồi chầm chậm chảy xuống cằm, minh chứng cho một nụ hôn sâu đầy nồng nàn và mất kiểm soát.
Chiếc lưỡi đang khuấy đảo trong khoang miệng tựa như đang nhấm nháp, nếm trải từng chút một về Alex, rồi từ từ trêu đùa nơi vòm họng. Alex cảm thấy mình đã chạm đến giới hạn chịu đựng; một cảm giác ngứa ngáy lan tỏa như một vụ nổ khiến bụng dưới cậu thắt lại. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Mọi thứ diễn ra quá đỗi kỳ lạ và mãnh liệt.
- Ướt... ưm, ha...
Gương mặt cậu nóng bừng đến mức tưởng chừng có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Sự phấn khích xen lẫn những xúc cảm xa lạ khiến Alex muốn phát khóc. Vô thức, cậu buông thõng đôi bàn tay đang túm chặt lấy áo Nathan, bởi cậu cảm thấy cơ thể này dường như không còn thuộc về quyền kiểm soát của mình nữa. Một cơn nóng rực càn quét khắp thân thể, khiến cậu ngỡ như mình đang rơi vào một cơn động dục thực sự.
Cảm giác nguy hiểm rình rập, Alex đẩy Nathan ra một cách thô bạo hơn dự tính. Cậu sợ rằng nếu cứ tiếp tục, anh sẽ làm điều gì đó còn táo bạo và "tồi tệ" hơn thế. Luồng khí nghẹn ứ bấy lâu bỗng bùng nổ, Alex thở hổn hển, loạng choạng lùi lại 3-4 bước.
Tầm nhìn nhòe đi vì sương mờ. Alex dùng mu bàn tay lau vội làn môi trong khi lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội. Sau khi quệt sạch dấu vết ẩm ướt còn vương trên cằm, cậu nhìn Nathan bằng đôi mắt ngân ngấn nước như chực khóc. Nathan lặng lẽ đứng đó, đôi môi anh cũng nhuộm một màu đỏ mọng ướt át – minh chứng rõ rệt rằng những gì vừa xảy ra không phải là một giấc mơ hoang đường.
Sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Phải mất vài giây sau, Alex mới bàng hoàng nhận ra hành động của mình có thể bị hiểu lầm là cậu đang hắt hủi anh. Cậu hoảng loạn, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
- Ý tôi... ý là...
Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu. Nên đáp lại lời tỏ tình trước? Hay nên giải thích cho phản ứng thái quá vừa rồi? Nếu giải thích, chẳng lẽ lại thú nhận rằng đây là nụ hôn đầu tiên và nó mang lại những cảm xúc quá mức chịu đựng? Điều đó là không thể rồi. Alex lần đầu hiểu rằng khi niềm vui sướng hay sự phấn khích vượt quá ngưỡng cho phép, con người ta sẽ có cảm giác như bị gây mê, hoàn toàn tê liệt.
- Tôi...
"Tôi cũng thích cậu." Alex định nói ra điều đó, nhưng cổ họng cậu nghẹn đắng, mọi từ ngữ đều kẹt lại nơi thanh quản. Nathan vẫn chỉ im lặng quan sát. Alex dùng tay vò mạnh hai bên má để xốc lại tinh thần, cố tìm lại chút lý trí sót lại.
- Tôi cũng rất thích cậu, thực sự rất nhiều.
Cuối cùng cậu cũng thốt ra được điều quan trọng nhất. Nhưng ngay sau đó, một cơn choáng váng lại ập đến. Tiếp theo sẽ là gì? Cậu có nên đề nghị họ chính thức hẹn hò không? Thế nhưng, Alex vẫn còn một vướng mắc chưa giải quyết. Cậu cảm thấy mình như một kẻ dối trá nếu nhận lời yêu Nathan trong khi vẫn chưa dứt khoát từ chối Ian.
Gương mặt có phần cứng đờ của Nathan dần giãn ra sau khi nghe câu trả lời của cậu. Anh nhìn Alex với vẻ điềm tĩnh thường lệ rồi chậm rãi tiến lại gần, đôi môi khẽ mấp máy:
- Tôi xin lỗi nếu đã làm cậu hoảng sợ.
- À, không... không phải vậy đâu.
- ... Ừ.
Alex bối rối né tránh ánh nhìn của anh. Cậu thấy xấu hổ tột cùng và cũng đầy hối lỗi. Xin lỗi vì phản ứng vụng về sau nụ hôn, xin lỗi vì đã hôn anh khi chuyện với Ian vẫn còn dở dang. Cảm giác hổ thẹn khiến cậu hoàn toàn cúi gầm mặt xuống.
Đó là nụ hôn đầu đời. Cậu đã trao nó cho Nathan. Nghĩ đến đó, pháo hoa như nổ tung trong tâm trí Alex, khiến cậu không cách nào nhìn thẳng vào anh được nữa.
- Này, Nathan.
- Ừ. -
Nathan chần chừ một chút rồi đáp lại.
Việc không nhìn vào mặt anh khiến Alex thấy dễ thở hơn đôi chút. Cậu gồng mình, cố gắng diễn đạt suy nghĩ vì sợ rằng nếu không nói ngay, đôi chân đang rệu rã sau nụ hôn này sẽ khiến cậu trở nên thảm hại. Cậu muốn nói với Nathan rằng mình muốn cả hai chính thức hẹn hò sau khi cậu đã giải quyết ổn thỏa với Ian và những rắc rối liên quan đến David.
-Vào thứ Bảy này, chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không?
Sau một khoảng lặng dài hơn cả lúc trước, Nathan mới chậm rãi trả lời:
- Được, làm như vậy đi.
- Ừ... cảm ơn.
Cậu rất muốn nhìn vào gương mặt anh lúc này, nhưng vì sự run rẩy trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai, Alex chỉ biết nhìn sang hướng khác. Cậu sợ rằng chỉ cần chạm mắt, cậu sẽ lại muốn bỏ chạy vì quá đỗi thẹn thùng. Một sự tĩnh lặng sâu lắng bao trùm bãi biển, chỉ còn tiếng hải âu xa xăm vọng lại. Và rồi, Nathan khẽ lên tiếng.
- Giờ thì mình về thôi.
Giọng nói của anh vẫn điềm nhiên như mọi ngày.
Trên đường trở lại nhà ga, Nathan vẫn giữ sự im lặng quen thuộc. Vốn biết tính cách anh như vậy, nên thay vì cố tìm chuyện để nói, Alex chỉ lặng lẽ quan sát cảnh vật xung quanh. Hơn nữa, cậu cũng chẳng biết phải mở lời thế nào khi cả hai vừa mới trao nhau lời tỏ tình. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu rơi vào một tình huống khiến tim óc đảo lộn đến thế.
Vì vậy, Alex chọn cách khắc ghi địa điểm du lịch đầu tiên cùng Nathan vào mắt mình. Cậu muốn nhớ về nó rõ nét đến mức dù có nhắm mắt xuôi tay cũng không thể nào quên. Cậu chăm chú ngắm nhìn, thu trọn bầu không khí ban đêm trong lành và sảng khoái của vùng biển vào lồng ngực.
Cơ thể từng chao đảo vì dư chấn của nụ hôn cũng dần bình tâm trở lại. Sau đó, tâm trạng cậu bắt đầu nhích dần lên theo một đường cong rạng rỡ. Alex bắt đầu mơ mộng về những gì sẽ xảy đến sau khi cậu chính thức đề nghị hẹn hò với Nathan vào thứ Bảy này. Sẽ có thêm nhiều chuyến đi chỉ có hai người, và trên bãi biển lộng gió như lúc nãy...
Vừa nhớ lại nụ hôn, cả người cậu lại cứng đờ. Chỉ một ý nghĩ thoáng qua thôi cũng đủ khiến đầu óc cậu như muốn nổ tung. Làm sao Nathan có thể khiến tim cậu đau nhói vì rung động đến thế? Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua cảm giác này một lần nào trong đời. Chỉ cần môi chạm môi thôi mà tim cậu đã suýt ngừng đập; nếu họ thực sự hẹn hò, chắc chắn những cử chỉ ấy sẽ còn nhiều hơn thế. Vậy thì... mỗi lần như vậy, cảm giác tê dại kỳ lạ kia có lại tìm đến không?
Mải mê với những suy nghĩ đầy phấn khích, nhà ga đã hiện ra trước mắt từ lúc nào. Khi Alex định lấy tấm vé một chiều trong túi quần ra, cậu chợt nhận thấy Nathan dường như còn im lặng hơn cả bình thường. Linh tính có điều gì đó không ổn, cậu quay sang tìm anh. Ánh mắt họ chạm nhau ngay lập tức. Hóa ra, Nathan đã nhìn cậu từ rất lâu rồi.
- Alex.
Nathan gọi tên cậu bằng một tông giọng rất nhỏ.
- Hả?
Hàng mi anh từ từ rũ xuống. Nathan nhìn đi chỗ khác một lát như để kìm nén cảm xúc, rồi lại xoáy sâu ánh nhìn vào Alex và hỏi một câu:
- Cậu có thực sự... thích tôi không?
Alex sững sờ. Dưới ánh đèn sáng rực của nhà ga, khuôn mặt đang nhìn chằm chằm vào cậu của Nathan hiện lên rõ mồn một. Không còn bị che khuất bởi bóng tối của biển đêm, từ "thích" vang lên lúc này mang một sức nặng hoàn toàn khác biệt. Alex loạng choạng mất vài giây trước khi huy động hết can đảm để đưa ra câu trả lời:
- Tôi thực sự rất thích cậu mà.
Một nụ cười toe toét nở rộ. Để che giấu sự xấu hổ, Alex bối rối đưa tay lên xoa gáy. Nathan nhìn cậu hồi lâu, ánh mắt như đang cố tìm kiếm hay xác nhận một điều gì đó ẩn sâu trong lời nói ấy, rồi anh lặng lẽ quay đi. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lóa, gương mặt anh trông tái nhợt và mệt mỏi hơn hẳn ngày thường. Nhìn bóng lưng có gì đó không ổn của anh, lòng Alex chợt dâng lên một nỗi băn khoăn mơ hồ.
Tuy nhiên, Nathan không nói thêm một lời nào nữa. Gương mặt anh lại trở về vẻ vô cảm như cũ, giọng nói cũng bình thản như lúc ở bãi biển.
Vì vậy, cậu tự nhủ với lòng mình rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
