Cherreads

Chapter 30 - Chương 30

- Trả lời tôi đi!

― Cậu lạnh lùng quá ha. Không định hỏi thăm tôi một câu sao?

- Tôi bảo cậu trả lời ngay!

― Nhỏ tiếng thôi, Alex. Ồn ào quá.

- Đừng có nói nhảm nữa, khốn khiếp! Nói mau, cậu đã làm gì cậu ấy?

― Tôi đã bảo là... cậu nên im miệng lại đi.

Giọng David vốn đang đắc thắng bỗng chốc trầm xuống, lạnh lẽo đến rợn người. Sự thay đổi âm sắc đột ngột ấy khiến Alex rùng mình, một luồng điện xẹt dọc sống lưng. Đúng lúc đó, chiếc taxi dừng lại. Cậu vội vàng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi thông báo điểm đến bằng một giọng nói nghẹn ứ. Đầu óc Alex choáng váng như thể vừa hứng chịu một cái tát trời giáng. Cậu thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự bùng nổ.

Cả cuộc đời này, Alex chưa từng nếm trải một thứ căm hờn nào thuần khiết và dữ dội đến thế. Cậu kinh hãi nhận ra sự phẫn nộđangtrỗidậy mạnh mẽ bên trong mình. Nếu David đứng đây, cậu chắc chắn sẽ lao vào bóp cổ cậu ta mà chẳng nề hà hậu quả. Lời mẹ cậu nói năm nào bỗng vang lên: Cậu thật sự giống bố. Nếu không, làm sao cậu có thể nảy ra những suy nghĩ tàn độc như lúc này chứ?

- Nếu cậu không nói cho rõ ràng, tôi thề sẽ khiến cậu phải hối hận suốt phần đời còn lại.

― A ha ha, đe dọa đáng sợ thật đấy. Tiếc là cậu sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà làm thế. Cậu nên lo mà kiểm tra tình hình của thằng bạn thân đi. Thật đấy, Alex. Nếu cậu biết ngoan ngoãn nghe lời thì chuyện này đã không xảy ra. Cậu là cái thá gì mà dám chống đối tôihả?

Một thứ lý lẽ điên rồ và vô sỉ. Alex nghiến răng định cúp máy để kết thúc trò chơi tâm lý này, nhưng David đã nhanh hơn:

― Cậu có biết vài tấm ảnh "thú vị" của bạn cậu đang lan truyền không thế? Con khốn Jessica Bundy đã giữ chúng để mua vui với đám bạn của nó, nhưng giờ thì chúng đã nằm trong tay tôi rồi.

Ngay khi cậu ta dứt lời, điện thoại trong tay Alex rung lên bần bật. Cậu vội vã mở ra. Đúng như lời cậu ta nói, đó là một tấm ảnh. Bối cảnh mờ ảo trong ánh hoàng hôn chạng vạng, và người trong ảnh chính là...

― Không biết thằng Nathan White kia có hay biết con bồ cũ đang mang ảnh nó đi rêu rao không nhỉ? Nhìn kìa, trông nó cũng "ngon" đấy chứ, có khi cậu lại nhầm nó với một Omega nào đó cũng nên.

Trong tấm ảnh nhòe mờ, khuôn mặt cậu thiếu niên không nhìn rõ. Mái tóc vàng óng rũ xuống, nửa khuôn mặt vùi sâu vào gối. Anh dường như đang ngủ say trong trạng thái trần trụi. Phần thân dưới với vòng eo thon gọn hiện lên trơ trọi, không một mảnh vải che thân.

Alex cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Cậu bịt chặt miệng, hơi thở nghẽn lại như bị ai đó bóp nghẹt. Nathan ư? Người trong ảnh thực sự là Nathan sao?

― Trong số bạn bè của tôi, có khối đứa muốn "yêu thương" thằng Nathan khốn kiếp đó đấy. Tôi vừa cho chúng nó xem ảnh, chúng nó đã đòi địa chỉ ngay. Thằng Nathan cũng ngu ngốc thật, hẹn hò với loại con gái như Jessica Bundy, rồi đến cả địa chỉ nhà mình cũng bị nó đem đi rêu rao.

Tâm trí Alex rơi vào hỗn loạn. Tấm ảnh có độ phân giải kém, người trong đó trông gầy hơn Nathan một chút, nhưng những nét tương đồng vẫn đủ để khiến bất cứ ai không thân thiết đều tin rằng đó chính là anh. Nước mắt cậu trào ra, nóng hổi và cay đắng. Tình huống trước mắt quá kinh khủng.

- Có một thằng từng bị Nathan đá đấy. Thằng đó bảo cực ghét cái thói thanh cao của nó, giờ thấy ảnh nó trông như một Omega mời gọi thế này, chắc chắn nó sẽ không bỏ qua đâu. Xong đời rồi, đúng không?

- Tôi sẽ báo cảnh sát. 

 Alex gầm lên qua kẽ răng, bàn tay run rẩy thu nhỏ bức ảnh trên điện thoại.

― Cứ việc! Rồi tấm ảnh này sẽ lan truyền khắp trường ngay lập tức nhé.

 David cười lớn, tiếng cười sảng khoái đến ghê tởm. 

- Lúc đó sẽ càng thú vị hơn. Tưởng tượng xem nào, cái cảnh mỗi khi nó bước đi, sẽ có người giơ tấm ảnh này ra trước mặt nó. Nếu cậu muốn ở bên cạnh nó đến thế thì cứ việc báo cảnh sát đi. Không chỉ trong trường đâu, nó sẽ xuất hiện trên feed Facebook của tất cả mọi người.

Một màn đêm đen kịt sụp xuống trước mắt Alex. Gương mặt cậu tái mét, tay run rẩy xoa trán. Khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát, cơ thể cậu bắt đầu co giật vì chấn động.

Lời nói của David như liều thuốc độc thấm vào trí não. Chỉ trong một khoảnh khắc, Alex đã hình dung ra cảnh cuộc đời của Nathan bị hủy hoại hoàn toàn. Dù Nathan có mạnh mẽ đến đâu, anh cũng không thể chống chọi nổi sự sỉ nhục tàn khốc này.

― Tôi đã giải quyết thay cho cậu rồi đấy. Và nó ra nông nỗi này cũng là vì cậu thôi. Một khi nó biết chuyện hôm nay xảy ra là vì sự cố chấp của cậu, nó sẽ chẳng bao giờ muốn nhìn mặt cậu đâu. Vậy nên, dứt khoát đi. Đừng có ở gần nó nữa. Ngoan ngoãn nghe lời tôi, vì cậu chẳng thể làm được gì mà.

- Tại sao... tại sao cậu lại làm thế với tôi? 

 Alex thốt lên bằng giọng nói chứa chan sự tuyệt vọng. Cậu thực lòng không hiểu, cậu đã làm gì sai để phải gánh chịu sự đọa đày này?

― Còn phải hỏi sao?

David thở dài, thanh âm mang theo sự thương hại đầy giả tạo. 

- Tại vì một thằng vô dụng, chẳng có gì trong tay như cậu lại dám không nghe lời tôi. Tôi đã muốn giúp cậu, vậy mà cậu lại không biết điều.

Chiếc taxi dừng hẳn lại. Người tài xế lên tiếng xác nhận điểm đến, nhưng Alex không còn nghe thấy gì nữa. Cậu chỉ có thể chết lặng lắng nghe những lời cuối cùng của David.

― Biết thân biết phận đi, Alex.

David dứt lời, lạnh lùng như một bản án tử hình, rồi cúp máy.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Alex đưa tiền taxi rồi lao ra khỏi xe như một mũi tên. Mặc cho chiếc taxi đang loạng choạng quay đầu giữa phố, cậu chạy còn nhanh hơn cả động cơ máy móc. Cả đời mình, Alex chưa từng chạy điên cuồng đến thế; ngay cả trong những trận thi đấu đỉnh cao, cậu cũng chưa bao giờ khao khát tốc độ đến nhường này. Ánh mắt kinh ngạc của người đi đường lướt qua cậu như những vệt mờ vô nghĩa.

Quãng đường vốn mất 15 phút đi bộ đã được Alex rút ngắn lại chỉ còn vỏn vẹn 5 phút chạy bộ trối chết. Khi dừng lại trước con hẻm dẫn vào nhà Nathan, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm toàn thân, mạch máu căng phồng làm nóng bừng cả lớp da thịt. Phổi cậu như muốn nổ tung sau mỗi nhịp thở dồn dập. Trước mắt cậu, khu dân cư chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Tiếng chim hót khe khẽ đâu đó bỗng trở nên rùng rợn, cào xé màng nhĩ như một điềm báo chẳng lành.

Alex chần chừ một nhịp rồi sải bước vội vã. Căn nhà số 17 càng gần, lồng ngực cậu càng thắt lại đau đớn.

Giữa lúc đôi mắt đang hoa lên vì ảo giác, Alex nghe thấy tiếng bước chân. Cậu chậm rãi quay đầu. Từ con hẻm tối tăm kẹp giữa những ngôi nhà hai tầng nhỏ hẹp, một bóng người bước ra. Khoảnh khắc mái tóc vàng óng ấy lộ ra dưới ánh mặt trời rực rỡ, Alex bàng hoàng há hốc miệng. Một mùi máu tanh nồng thoảng qua trong gió.

Máu dính đầy trên tay Nathan.

Alex chết lặng, cái tên anh nghẹn lại nơi cổ họng. Trên khuôn mặt vốn trắng nõn của Nathan giờ đây lốm đốm những vết máu li ti, mái tóc rối bời như vừa lê lết trên sàn đất.

Chiếc áo phông và quần jean vốn luôn sạch sẽ tươm tất nay bẩn thỉu, dính đầy bụi bặm. Cổ áo bị kéo giãn đến mức sắp rách, để lộ xương quai xanh gầy guộc cùng những vết hằn đỏ tấy. Máu dính trên tay và áo anh đã bắt đầu chuyển từ màu đỏ sẫm sang sắc gạch non khô khốc.

Một nỗi kinh hoàng tột độ ập xuống, đè nặng đến mức Alex không dám định nghĩa. Vô số giả định khủng khiếp nảy ra trong đầu, khiến cậu run rẩy không đứng vững.

Alex định hỏi anh có ổn không, nhưng rồi lại vội vã nuốt ngược vào trong. Cậu cảm thấy vào lúc này, chỉ riêng việc cất tiếng hỏi thôi cũng đã là một tội lỗi không thể tha thứ. Kìm nén giọt nước mắt chực trào, cậu di chuyển đôi chân run rẩy tiến về phía anh. Nathan đứng sững, nhìn Alex bằng ánh mắt vô cảm như mọi khi, sự bình thản ấy lại chính là thứ khiến cậu sợ hãi nhất.

- Na... Nathan.

Cậu cố gắng điều chỉnh giọng nói đang vỡ vụn của mình. Cậu không muốn làm anh thêm bất an.

- Cậu... cậu có bị thương nhiều không?

Thay vì hỏi tại sao anh lại ở đây hay chuyện gì đã xảy ra, Alex phát điên lên vì lo lắng cho sự an nguy của anh. Cậu siết chặt nắm đấm để giấu đi đôi bàn tay đang run rẩy. Tiến thêm một bước, Alex chợt nhận ra một cái bóng đang ngã gục phía sau Nathan. Dù bị che khuất trong bóng tối, cậu vẫn thấy kẻ đó to lớn hơn Nathan nhiều. Một cảm giác nhẹ nhõm đến tàn nhẫn len lỏi trong lòng Alex: Thà là kẻ kia gặp chuyện, còn hơn là Nathan.

Nhưng ngay lập tức, cậu nhận ra suy nghĩ đó ích kỷ đến nhường nào. Nathan cũng từ từ quay đầu nhìn lại kẻ đang nằm bất động phía sau, dừng lại vài giây rồi lặng lẽ xoay người đối diện với Alex. Anh mở lời, giọng bình thản như thể vừa trải qua một việc hết sức bình thường:

- Tôi gọi cảnh sát rồi. Họ sẽ đến ngay thôi.

- Còn... còn xe cứu thương thì sao?

- Tôi không bị thương mà.

Nathan cúi đầu, nhìn vào bàn tay đang nhuốm đỏ của mình. Alex chìm đắm trong cảm giác tội lỗi vô bờ bến. Cậu đã đánh mất sự tỉnh táo kể từ khi nhìn thấy những vệt máu kia. Ngay cả một vận động viên thường xuyên đối mặt với ẩu đả trên sân thi đấu như Alex, cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào kinh hãi đến vậy. Và người phải trải qua nó, không ai khác lại chính là Nathan, người lẽ ra phải được bình yên nhất.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chính Alex là kẻ đã kéo Nathan vào vũng bùn này.

- Hỏi cái này vào lúc này có vẻ hơi kỳ quặc nhỉ.

 Nathan dời mắt khỏi bàn tay mình, nhìn thẳng vào Alex.

Đôi mắt xanh lục của anh dưới ánh mặt trời rực sáng đến lạ thường, đẹp một cách không phù hợp với hoàn cảnh, và cũng buồn bã đến nao lòng.

- Hôm nay... cậu định nói gì với tôi vậy?

More Chapters