Bầu trời xám xịt từ sáng sớm, và đến khi màn đêm buông xuống, mưa bắt đầu trút xối xả. Đã rất lâu rồi vùng này mới đón một trận mưa dữ dội đến thế, cứ như nó đang gánh vác tất cả những sự kiện ngổn ngang của ngày hôm nay.
Alex dời mắt khỏi màn hình CCTV mà cậu đã dán mắt vào suốt cả ngày dài. Tiếng mưa đập vào cửa sổ văn phòng nghe chát chúa và điên cuồng. Với kiểu thời tiết này, dù có bung ô, chắc chắn cậu cũng sẽ trở về nhà trong tình trạng ướt sũng như chuột lột. Alex liếc nhìn đồng hồ. Đã 7 giờ tối. Dù sao ở căn nhà trống trải kia cũng chẳng có ai đợi cửa, chi bằng cứ đăng ký làm thêm giờ cho xong.
Bỗng nhiên, Alex nhận ra mình đã duy trì lối sống của một gã cảnh sát "cuồng việc" như thế suốt sáu năm ròng rã.
- Không về à?
Chiếc ghế bên cạnh vang lên tiếng cót két khô khốc, Matthew Wayne ngồi phịch xuống và hỏi bằng giọng uể oải.
Alex vẫn nhìn chằm chằm ra cửa sổ trước khi chậm rãi quay đầu lại. Ngay trước khoảnh khắc đó, cậu vừa thoáng thấy một chiếc ô màu xanh lam đi ngang qua đường. Chỉ một sắc xanh tình cờ cũng đủ khiến lồng ngực cậu thắt lại. Lại bắt đầu rồi, cơn ám ảnh dường như chưa bao giờ buông tha cậu. Lẽ ra phải kết thúc từ lâu rồi chứ. Alex giấu nhẹm tiếng thở dài đằng sau gương mặt vô cảm quen thuộc.
- Để xem đã.
Alex đáp ngắn gọn, phớt lờ vẻ mặt đầy ý kiến của Matthew.
- Cậu lúc nào cũng chỉ có một kịch bản duy nhất: làm thêm giờ đến kiệt sức rồi mới lết xác về nhà. Chán òm à.
- Còn đỡ hơn cái tủ đồ toàn sơ mi kẻ ca rô của cậu nhé.
- Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, chúng có giống nhau đâu trời. Mỗi cái đều có linh hồn riêng đấy!
Matthew Wayne đẩy gọng kính sừng đen lên sống mũi. Mái tóc nâu rối bù che khuất một phần tầm mắt, trông Matthew chẳng khác nào một gã mọt sách lạc lõng. Alex khẽ nhếch mép. Kỹ năng giao tiếp xã hội của cậu đã chạm đáy từ thời trung học và gần như biến mất hoàn toàn kể từ khi trưởng thành, nhưng Matthew là người duy nhất cậu có thể coi là bạn.
Hai người đã kề vai sát cánh suốt sáu năm, từ thời còn là cảnh sát tuần tra cho đến khi cùng gia nhập đội điều tra tội phạm nghiêm trọng. Đồng nghiệp gọi họ là "cặp đôi ngốc nghếch" - Alex bị gọi thế vì tính cách thờ ơ, chẳng màng đến thăng tiến; còn Matthew thì bị đóng khung bởi vẻ ngoài lập dị, khó hòa nhập.
Thành thật mà nói, Matthew đúng là một tên mọt sách chính hiệu với đủ mọi chứng ám ảnh cưỡng chế. Biệt danh "Thánh ca rô" gắn liền với anh ta bởi chiếc sơ mi navy kẻ ô mặc quanh năm suốt tháng, kể từ ngày họ được phép mặc thường phục đi làm. Thậm chí, lính mới vừa chuyển đến là Anna đã từng hỏi dò Alex rằng liệu Matthew có bao giờ giặt đồ không. Trước câu hỏi nghiêm túc ấy, Thanh tra Janice, người đứng đầu đội điều tra, chỉ lạnh lùng đáp đúng một chữ: "Không".
- Thế cậu mua sỉ cả lô từ cùng một nhãn hiệu hả?
- Mỗi cái có một sắc thái riêng biệt. Đến điều đó mà cậu cũng không nhận ra thì đúng là mất tư cách làm cảnh sát điều tra rồi.
- Cảm ơn vì lời khen.
Vừa buông những lời đối đáp vô nghĩa, Alex vừa liếc ra ngoài cửa sổ lần nữa. Chiếc ô màu xanh lam đã biến mất hút. Cậu tự giễu cợt bản thân vì hành động vô thức đó. Có hàng vạn người dùng ô xanh lam, và người đó... chắc chắn không còn dùng nó nữa.
- Thôi, hôm nay về đi. Nếu cứ tham làm thêm giờ, cậu sẽ lại bị sếp cằn nhằn về ngân sách và hiệu quả công việc đấy.
- Tôi vẫn còn một nửa số báo cáo chưa xem xong ấy.
- Đội ca đêm sẽ lo. Ở cái đồn này không phải chỉ có mình cậu biết làm việc đâu.
Alex do dự. Cậu chậm rãi dùng bút kẻ những đường thẳng tắp đầy máy móc lên sổ tay. Về nhà thì cũng lại vùi đầu vào hồ sơ vụ án, mà ở lại đây cũng thế, chi bằng ở lại đồn cho rảnh nợ. Hơn nữa, nghĩ đến khoản vay sinh viên chưa trả dứt và số tiền sinh hoạt phí vẫn đang nợ mẹ, kiếm thêm được đồng nào hay đồng nấy.
- Cảm ơn vì đã lo, nhưng cậu cứ về trước đi.
- Cậu thực sự cần phải hẹn hò đi thôi. Nếu có một Omega đang đợi ở nhà, tôi cá là cậu đã thu dọn đồ đạc từ khi tôi chưa kịp mở miệng rồi.
Nghe đến từ "Omega", Alex vô thức tránh né ánh mắt của bạn đồng nghiệp. Dù đã nghe danh xưng này hàng nghìn lần kể từ khi trưởng thành, cậu vẫn thấy tim mình lỡ một nhịp đau đớn. Ngay sau đó, một khuôn mặt quen thuộc từ quá khứ hiện lên trong tâm trí khiến Alex chậm rãi chớp mắt. Cậu bỗng cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng...
- Ừ, có lẽ vậy.
Buông một câu lửng lơ, Alex chìm vào im lặng. Matthew thừa hiểu đây là vùng cấm địa trong lòng bạn mình nên cũng không gặng hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng bồi một câu:
- Chỉ là, đôi khi tôi thấy lo cho cậu thôi.
Có thế thôi mà cũng đủ khiến Alex ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt đối phương rồi khẽ cong môi mỉm cười. Giữa cuộc đời xám xịt này, Matthew là một trong số ít những người thực lòng quan tâm đến một kẻ như cậu.
- Cậu có cười thế tôi cũng không đổ đâu nhé, tôi thích phụ nữ đó.
Matthew hài hước bày trò chọc cậu.
- Ai nói gì đâu? Tôi cũng...
Alex đột ngột im bặt. Chỉ riêng việc thốt ra danh xưng "Omega" thôi cũng đủ khiến lồng ngực cậu đè nặng như đeo đá. Cậu từng ngây thơ tưởng rằng thời gian sẽ mài giũa mình trở nên cứng cỏi, nhưng sự thật lại nghiệt ngã vô cùng: năm tháng trôi qua chỉ càng bóc trần một bản thể tệ hại và mục rỗng. Mọi căn nguyên của sự mục nát ấy, suy cho cùng, đều bắt nguồn từ biến cố của 9 năm về trước.
Sau ngày Nathan chuyển trường, Alex đã hẹn hò bên Ian Mack suốt hai năm ròng rã, cho đến khi cậu bé ấy tròn tuổi trưởng thành. Quãng thời gian đó đã dạy cho Alex một bài học đắt giá: bản chất con người không bao giờ đơn giản như vẻ ngoài của nó. Vì Ian từng là kẻ tiết lộ kế hoạch của David, nên trong thâm tâm, Alex đã vô thức coi cậu ấy là đồng minh, là một tia sáng nhỏ nhoi trong bóng tối.
Thế nhưng, Ian không hề có ý định buông tha cho Alex nhanh chóng như cậu hằng mong đợi.
- Anh trai sẽ không để em chia tay anh như thế này đâu. Anh ấy cũng chẳng xóa ảnh ấy chứ. Trước mắt, chúng ta cứ phải giả vờ như thế này thôi.
Lời nói ấy từng khiến Alex tin sái cổ.
Nhưng một năm, rồi hai năm trôi qua, cậu buộc phải chấp nhận thực tế cay đắng: Ian đang dùng sự ám ảnh bệnh hoạn để trói buộc một kẻ chẳng có giá trị gì như cậu. Có lẽ, Ian oán hận vì dù đã dâng hiến cả hai năm thanh xuân, cậu ấy vẫn chẳng thể chạm tới dù chỉ là một mảnh nhỏ trong trái tim hóa đá của Alex. Cậu đã bị ép phải ở cạnh Ian, và dù cảm giác có người bên cạnh là một sự an ủi hèn mọn, nhưng mỗi khi đôi tay họ chạm nhau, Alex lại thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Đỉnh điểm của câu chuyện là vào đêm Ian bước sang tuổi trưởng thành và muốn làm tình. Khi sự việc diễn ra, ngay lúc trải nghiệm đầu đời lẽ ra phải nồng cháy và ngọt ngào nhất, Alex đã nôn thốc nôn tháo dịch vị dạ dày ở trước mặt Ian. Chứng kiến một Alpha nôn mửa vì kinh tởm chính sự đụng chạm của mình, Ian đã dành cho cậu một ánh mắt đầy thất vọng và khinh bỉ.
- Anh thật đáng thương.
Đó là lời chia tay của Ian.
- Alex, cậu ổn chứ?
Matthew vẫy tay cắt ngang dòng hồi tưởng của bạn mình.
Alex nở nụ cười mơ hồ, vỗ vỗ hai bên má rồi đứng dậy. Những bóng ma quá khứ cứ lởn vởn thế này thì chẳng thể nào tập trung làm việc nổi. Lúc này, lao vào phòng tập cho đến khi kiệt sức rồi lịm đi có lẽ là lựa chọn mang tính xây dựng hơn cả.
Hai người thu dọn đồ đạc, vừa đi vừa thảo luận về vụ án đang đảm nhận. Matthew luôn lái xe riêng vì ghê tởm tình trạng vệ sinh của các phương tiện công cộng; còn Alex vẫn trung thành với xe buýt hoặc xe đạp. Cảnh sát mà không có xe hơi nghe có vẻ nực cười, nhưng Alex thực sự không đủ khả năng tài chính để duy trì nó. Cậu đã từ bỏ việc đi tàu điện ngầm từ rất lâu rồi. Thấy trời mưa tầm tã, Matthew tình nguyện cho cậu đi nhờ, không quên đe dọa bằng giọng điệu hài hước rằng cậu cấm được báo cáo với Thanh tra Janice về việc anh ta định "phóng nhanh vượt ẩu" trên đường về.
Nhiệm vụ của Alex mỗi khi đi nhờ xe là chọn nhạc. Cậu đang rà đài tìm mấy bản tin âm nhạc mới thì chiếc xe vừa ra khỏi cổng sở cảnh sát, chuẩn bị rẽ về phía Southwark. Đúng lúc đó, điện thoại của cả hai đồng loạt rung lên.
"Chết tiệt!" Matthew chửi thầm, dừng xe bên vệ đường với vẻ mặt như vừa giẫm phải vật gì đó cực kỳ khó chịu. Alex cũng vội vàng rút điện thoại ra.
Tin nhắn từ Thượng sĩ Hayden, vị điều tra viên kỳ cựu: "Đến Bệnh viện Hoàng gia London ngay lập tức. Có nhân chứng mới."
Dù từ "nhân chứng" thường mang nghĩa rất rộng, nhưng cả Alex và Matthew đều hiểu ngay lập tức Hayden đang ám chỉ điều gì. Đó chính là nhân chứng đầu tiên của vụ án "Beta Tester" đầy nhức nhối mà họ đang theo đuổi bấy lâu nay.
Matthew chửi thề một tiếng, rồi thô bạo vặn vô lăng đổi hướng. Chiếc Audi đen trượt dài trên mặt đường sũng nước, hất tung những màn mưa trắng xóa khi lao vút về phía Whitechapel.
Bản dịch thuộc về Ekaterina Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamn.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Cái tên "Beta Tester" nghe có vẻ giống tên một trò chơi điện tử vô hại, nhưng thực chất, đó là một thuật ngữ để chỉ một vụ án giết người hàng loạt gần đây.
Đối tượng mà hắn nhắm đến không ai khác chính là giới tính Beta.
Sở dĩ kẻ thủ ác có biệt danh này là bởi hai lý do ghê tởm: Hắn chỉ săn lùng những người Beta, và trên hết, hắn thực hiện những thí nghiệm phi nhân tính trên cơ thể họ - nỗ lực cưỡng ép biến đổi một Beta thành Omega.
Những nạn nhân của "Beta Tester" đều có chung một kịch bản nghiệt ngã: bị xâm hại tình dục, bị siết cổ đến chết và cuối cùng là bị hủy hoại thi thể một cách tàn khốc. Hắn phá nát vân tay, đập vỡ răng và hủy dung nhan nạn nhân để xóa sạch mọi dấu vết định danh, khiến cảnh sát rơi vào mê cung không lối thoát. Phương án duy nhất là xét nghiệm DNA, nhưng việc đối chiếu thủ công với danh sách người mất tích khổng lồ tốn thời gian đến mức tuyệt vọng.
